Thuần Nữ Thần Công

Chương 108: Bắt đầu tu luyện

Sáng hôm sau.

Thiên Hùng tỉnh dậy, khi cậu còn chưa kịp mở mắt ra cơn đau đầu đã ập tới khiến cả khuôn mặt cậu nhăn lại.

Bản năng khiến cậu đưa tay lên che lại thái dương của mình như đang cố gắng làm dịu cơn đau.

Lúc này một bàn tay âm áp đặt lên trán, như đang cố gắng làm dịu đi cơn đau của cậu.

Không biết có phải bàn tay này sở hữu phép thuật hay không mà cơn đau bắt đầu dịu đi sau một lát.

Thiên Hùng thở dài một hơi như trút được gánh nặng, mắt cậu từ từ mở ra, một thân ảnh bao phủ bởi ánh sáng hiện ra trong mắt cậu ngay lập tức đã phải nhíu lại vì ánh sáng mặt trời đã chiếu thẳng vào mắt cậu.

Phải mất một lúc đôi mắt Thiên Hùng mới dần thích nghi với ánh sáng, lần này cậu đã thấy được thân ảnh bị che lấp bởi ánh sáng kia không ai khác chính là mẫu thân của cậu.

Nhìn mặt trời đã lên cao bên ngoài Thiên Hùng có chút xấu hổ.

“Chào…chào buổi sáng mẫu thân.”

Nhược Tuyết ngồi một bên giường thấy con trai tỉnh lại trong lòng mừng như điên.

Cả đêm qua nàng không tài nào chợp mắt được, ngay khi tới giờ nàng đã vội vàng thức dậy đi thẳng tới phòng con trai.

Bình thường Thiên Hùng sẽ thức dậy vào giờ mão một khắc, hắn sẽ luyện võ trong một canh giờ, sau đó sẽ ăn sáng và bắt đầu học tập.

Nhưng hôm nay con trai lại không thức dậy, khi nàng bước vào Thiên Hùng vẫn nằm trên giường không hề có chút dấu hiệu nào chó thấy thằng bé sẽ tỉnh lại, lúc đó trái tim nàng như đóng băng lại.

Nhược Tuyết lúc đó quả thật rất sợ, nàng sợ thằng bé sẽ không tỉnh lại, nàng sợ thằng bé cứ nằm như vậy cho tới hết cuộc đời, thời gian cứ từ từ trôi qua, mỗi khắc trôi qua như vậy tâm Nhược Tuyết càng lạnh xuống, trái tim nàng dường như cũng ngừng đập, đầu óc nàng đã nghĩ tới trường hợp xấu nhất.

Nhưng khi nàng bắt đầu lâm vào tuyệt vọng, ấn đường của con trai đột nhiên nhíu lại, sau đó bàn tay thằng bé hoạt động che đi đầu của mình như đang rất đau đớn.

Nhược Tuyết có thể cảm giác được lúc đó trái tim nàng đã đập trở lại, nàng không suy nghĩ gì mà vội vàng dùng bàn tay của mình che lên đầu con trai như muốn làm giảm đi nỗi đau của thằng bé.

Cho tới đôi mắt con trai mở ra chạm vào mắt nàng không hiểu sao nàng cảm giác lúc đó như có một ánh sáng ấm áp tràn vào tâm trí nàng sưởi ấm cho cơn lạnh giá nàng vừa trải qua.

Cảm giác đó thật khó tả, chỉ khi trải qua chuyện như vậy ngươi mới có thể hiểu được cảm giác của nàng lúc đó.

Nàng cũng không có ý định kể về chuyện này với ai, nàng sẽ dấu nó ở nơi sâu nhất của trái tim mình.

Thấy con trai khó xử nhìn mình, Nhược Tuyết không hiểu sao đột nhiên bật cười dùng ngón trỏ đẩy trán của hắn nói.

“Buổi sáng cái gì, đã tới giờ thìn ba khắc, ngươi còn nằm lỳ trên giường.”

Nghe vậy Thiên Hùng mới giật mình ngồi dậy, trên khuôn mặt có chút sợ hãi nói.

“Muôn…muộn như vậy rồi, phụ thân…phụ thân hắn…hắn…”

Trong lời nói của cậu không hề che dấu ý sợ hãi, phụ thận hắn là người rất nghiêm khắc, ngay cả thời gian thức giấc cũng được quy định rất rõ ràng, Thiên Hùng còn nhớ có lần hắn chỉ dậy muôn nửa khắc như đã bị phụ thân đánh một trận.

Nhược Tuyết thấy con trai sợ như vậy, bèn nhẹ giọng an ủi nói.

“Không sao, phụ thân ngươi hôm nay có việc phải đi sớm không để ý tới việc của ngươi đâu.”

Thiên Hùng nghe vậy thở dài một hơi, xem ra hôm nay không bị đánh.

Bất quá chưa kịp để cậu vui mừng mẫu thân đã ném cho cậu một quả tạ ngàn cân.

“Nhưng ngươi lại quên mất bà ngoại rồi sao, nàng có lẽ vẫn đang chờ ngươi đấy.”
Lần này Thiên Hùng cảm giác được một luồng khí lạnh bao phủ sống lưng cậu.

Thiên Hùng thật sự chưa bao giờ thấy bà ngoại tức giận, cũng chưa bao giờ bị bà ngoại dạy dỗ hay đánh đập, nhưng không vì thế mà cậu không sợ bà ngoài.

Ngược lại cậu càng sợ hãi bà ngoại hơn cả phụ thân, cậu từng thấy ánh mắt lạnh lẽo của bà ngoại nhìn về phía một người như thể tuyên bố sống chết của người đó, cậu từng nhìn thấy phụ thân sợ hãi quỳ trên đất đối mặt với bà ngoài.

Mỗi lần như vậy cậu đều cảm nhận được một luông hàn khí phát ra từ người bà ngoại khiến người sợ hãi.

Nghĩ tới đây thôi cả người Thiên Hùng đã run lên, cậu vội vàng vén chăn xuống giường thậm chí còn không để ý phần dưới của mình đã trần truồng giữa thanh thiên bạch nhật.

Nhược Tuyết ở một bên cũng chú ý tới điều này, đối mắt nàng lướt qua con cặc mềm nhũn đang treo lủng lẳng trên háng con trai, cổ họng liên tục động đậy nhưng rất nhanh nàng đã dời ánh mắt đi, chờ đợi con trai thu xếp xong.
Phải mất hơn một khắc Thiên Hùng mới hoàn thành vệ sinh buổi sáng, sau đó cậu không kịp chờ đợi chạy ra bên ngoài hướng về phía Ngọc Kiếm Phong.

Cậu đi rất vội thậm chí còn quên chào Nhược Tuyết, nhưng nàng cũng không tức giận. Thấy con trai hoạt bát như vậy khóe miệng nàng lại không nhịn được vểnh lên.



Thiên Hùng rất vội, câu vội tới mức suốt quãng đường đều duy trì tốc độ rất nhanh không hề nghỉ ngơi.

Cho tới khi đứng trước Kiếm các cậu mới dừng lại, hai tay chống đầu gối thở hồng hộc liên tục, cậu cố gắng điều chỉnh hơi thở của mình bình ổn trở lại, sửa sang quần áo đã bị xộc xệch sau đó mới từ từ bước vào Kiếm các.

Quả nhiên trên chủ điện Kiếm các bà ngoại của cậu Diễm Kiếm tiên tử đã ngồi xếp bằng ở đó, đôi mắt nhắm lại như đang đả tỏa.
Thiên Hùng thấy vậy im lặng đứng một bên không dám ho he nửa lời, ngay cả hơi thở cũng nhẹ đi cho dù vừa rồi cậu đang thở rất gấp.

Không biết qua bao lâu Diễm Kiếm cuối cùng cũng phản ứng, nàng không động đậy chỉ nhẹ giọng nói.

“Ngươi tới muộn.”

Lời của nàng khiến Thiên Hùng đang suy tư giật mình tỉnh lại, cậu cúi đầu nói.

“Con thực lòng xin lỗi, có lẽ ngay hôm qua tập luyện quá mệt mỏi nên…nên con có hơi…”

Có lẽ do tuổi vẫn còn nhỏ nên Thiên Hùng cố gắng tìm lý do biện minh cho việc tới muộn của mình, hoặc có lẽ đây chính là bản tính của con người.

Cậu đâu có biết bà ngoại của cậu không hề quan tâm tới chuyện này, tất cả những gì bà ngoại cậu để ý là việc cậu tới muộn.

May mắn Diễm Kiếm cũng phần nào đoán ra lý do, nếu không nàng quả thực sẽ phát tác một lúc.
Nhưng nàng cũng không muốn để lộ ra, nàng cần duy trì uy nghiêm của mình trước mặt Thiên Hùng.

“Được rồi, không cần lý do. Hôm nay ngươi tới muôn hai canh giờ, ta phạt ngươi chạy hai vòng quanh tông môn trong một canh giờ. Nếu không hoàn thành vậy thì tiếp tục chạy tới tối.”

Mặt Thiên Hùng đen lại, cậu biết mình thế nào cũng bị phạt, nhưng hình phạt này cũng quá đáng sợ đi. Ngọc Kiếm các rất rộng, muốn cậu chạy hai vòng trong một canh giờ việc này thật sự quá khó.

Nhưng Thiên Hùng cũng không dám từ chối, cậu chỉ có thể im lặng hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Sau khi Thiên Hùng rời đi Kiếm các, Tuyết Mai, Hồng Thiên, cùng Thiên Băng tiên tử mới đi ra từ sau hậu viện.

Không nhầm rồi, các nàng là bò ra mới đúng, ở nơi này các nàng phải luôn nghi nhớ thân phận của mình, trên người các nàng phải luôn mang theo những công cụ chứng minh cho thân phận của các nàng.
Phía sau các nàng chính là chó ngao đang ngậm lấy dây cương nối với cổ các nàng.

Mười năm trôi qua chó ngao đã lớn hơn không ít, nó bây giờ đã hoàn toàn có thể chứa một người phụ nữ dưới bụng mà không cần các nàng phải co cơ thể lại như trước, hiển nhiên nó được chăm sóc rất tốt.

Diễm Kiếm thấy nó xuất hiện cũng rời khỏi chủ viện quỳ tứ chi tới trước mặt nó còn giả tiếng chó sủa vài cái.

Con chó ngao thấy vậy cũng liền bắt đầu công việc hàng ngày của mình.

Phải công nhận các nàng dấu rất giỏi, một người ngoài như Thiên Hùng hằng ngày đều tới đây nhưng đều không phát hiện ra vấn đề.

Có lẽ do Thiên Hùng là một đứa bé nên dễ dấu diếm, nếu đổi lại là một người trưởng thành việc này có lẽ đã bại lộ.

Một canh giờ sau. Một tiếng rên rỉ lớn đầy thỏa mãn phát ra từ Kiếm các, lúc này cả bốn nàng bao gồm Diễm Kiếm cả người đều trần truồng nằm sõng soài trên mặt đất, nơi đó còn dính đây dâm dịch.
“Mau thu dọn đi, thằng bé sắp trở lại rồi.”

Diễm Kiếm lúc này cố nâng cơ thể rã rời của mình dậy, bắt đầu dọn dẹp xung quanh, những nàng khác cũng không ngoại lệ.

Thời điểm Thiên Hùng trở lại Kiếm các cũng trở về như lúc ban đầu, hơi thở của cậu lúc này đã vô cùng nặng nhọc, hai chân run rẩy không còn sức. hiển nhiên cậu đã rất mệt mỏi.

Diễm Kiếm lúc này cũng đã ngồi trên chủ điện, nàng mặt lạnh nhìn về phía cháu mình, sau đó cầm rút từ trong tay áo ra một quyển sách ném về phía Thiên Hùng nói.

“Từ nay ngươi luyện công pháp trong sách này, nhớ không được tiết lộ nôi dung bên trong với bất kỳ ai, cho dù là cha ngươi.”

Thiên Hùng nhận sách, liếc qua thấy tên trên cuốn sách “Thiên Công”, sau đó cúi đầu vâng dạ vài câu liền bị Diễm Kiếm đuổi ra ngoài.

“Ngươi chắc thằng bé phải học công pháp chứ, việc này cũng nằm ngoài kế hoạch.”
Thiên Băng xuất hiện sau lưng Diễm Kiếm trong mắt nàng mang theo sư nghi hoặc.

Diễm Kiếm không nhìn nàng chỉ thở dài một hơi trả lời.

“Không còn cách nào, chủ nhân nói qua phải tiến hành tu luyện công phát trong vòng mười ngày sau lần xuất tinh đầu tiên. Nếu không sẽ không thể tu luyện được nữa.”

“Cũng được. Nhưng ngươi phải quản lý tốt con gái ngươi, thằng bé không thể xảy ra quan hệ nam nữ trước khi tu luyện tới tầng ba.”

Thiên Băng cũng không cắn lấy chuyện này, nàng chỉ dặn dò Diễm Kiếm vài câu rồi trở về hậu viện, để lại Diễm Kiếm một mình trong Kiếm các rộng lớn.

Không ai biết Diễm Kiếm nghĩ gì, nhưng khuôn mắt nàng hiện lên vẻ u sầu khiến ta có thể đoán được phần nào tâm trạng của nàng lúc này.

Truyện được sáng tác bởi: em bé nhỏ. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.