Con Đường Bá Chủ

Chương 1116 : Vẫn còn ánh sáng

Tiểu Tiểu trái tim trở nên chết lặng…

Từng mảnh ký ức bên trong quá khứ hóa thành một màu u tối…

Tần Tần đã chết…kẻ trước mặt không phải Tần Tần, không phải ca ca của nàng, hắn là ma quỷ…

Đây là suy nghĩ duy nhất còn đọng lại trong lòng Tiểu Tiểu ở thời điểm này…

Hiện thực tàn nhẫn vượt quá khả năng chịu đựng của một tiểu cô nương chỉ hơn mười tuổi như nàng…

Từng màn…từng màn trí nhớ trong suốt hai năm qua như một thước phim quay chậm hiện lên trong tâm trí, mỗi ngày đều có một tiểu nha đầu cặm cụi bên bờ biển, bới móc bên trong từng đống cát, từng đống rác thải tìm kiếm những mảnh vụn của thi thể Yêu Thú trôi dạt vào bờ…

Xuyên suốt hai năm, gương mặt thanh niên kia chính là thứ nàng mong muốn nhìn thấy.

Nhưng giờ phút này đây, khi chứng kiến vẻ hờ hững lạnh nhạt của hắn, khi bên tai nghe được lời nói lãnh khốc sẽ đồ sát ngôi làng chài nhỏ yên bình bên bờ biển kia, nàng lại cảm thấy ghê tởm tột độ.

Đó là gương mặt của ma quỷ…chắc chắn là như vậy.

Tiểu cô nương chưa từng trải sự đời, lần đầu nếm trải sự tàn khốc lại đến từ người thân thân nhất của nàng.

Đau đến chết lặng…

Thế giới xung quanh dường như hóa thành một màu u tối.

“Không thể…ngươi không thể đụng vào làng chài kia!” Bên tai Tiểu Tiểu vang lên tiếng gào thét tê tâm liệt phế của bà bà.

Hình dáng khô gầy già nua như điên cuồng lao đến Tần Tần:

“Đó là ngôi làng cưu mang chúng ta, đó là ngôi làng nuôi dưỡng ngươi xuyên suốt 10 năm, không có nó thì không có Tần Tần ngươi của ngày hôm nay…”

“Ngươi dù giết lão bà ta cũng không được phép động đến một vách lá ở nơi đó…”

Một vách ngăn vô hình ngăn cản trước mặt Bà Bà, dù tuyệt vọng la ó, dù gào khóc cầu xin, vẫn không thể tiến thêm một bước để tiếp cận Tần Tần.

Phải rồi…làng…

Tiểu Tiểu toàn thân chấn động…

Nàng nhớ đến trưởng làng gia gia, nhớ đến lý thẩm thẩm, nhớ đến trương đại thúc, nhớ đến tất cả những gương mặt hàm hậu chân chất trong làng…

Dù tạm bợ mà sống, dù ở tận cùng của thế giới…ngôi làng nhỏ kia vẫn yên bình vượt qua tháng ngày.

Tần Tần có thể hóa thành ma quỷ, có thể giết hại nàng và bà bà, nhưng tuyệt đối không thể tổn hại ngôi làng đó dù chỉ là một chút.

Trong khoảnh khắc, từ bên trong Tiểu Tiểu có thứ gì đó như muốn lao vọt ra, đôi mắt ngấn lệ của nàng mơ hồ lấp lánh ánh sáng huyền ảo, một đen kịch tối tăm và một xanh biếc trong lành…

“Các ngươi nói nhảm quá nhiều!” Cao Vĩ cười nhạt một tiếng.

Như để thỏa mãn một chút bực mình, hắn để hai con kiến hôi này sống thêm một chút để nhìn thấy hắn đem tổ kiến hủy diệt…

Hiện tại vui đùa đã đủ, là thời điểm nên kết thúc.

Bàn tay tùy ý phất ra, Chân Tiên chi lực thô bạo trấn xuống.

Một chưởng này đủ nghiền chết hai phàm nhân hóa thành hư vô, ngay cả cặn bả cũng không còn sót lại.

“Hắn muốn giết chúng ta…” Bà bà trong lòng tuyệt vọng, gương mặt già nua đỏ bừng ôm chặt lấy Tiểu Tiểu.

Đời này bà đã sống đủ rồi, chỉ đáng thương cho đứa cháu gái tội nghiệp, cuộc sống và kết cục thật quá bất hạnh.

Bà bà ôm Tiểu Tiểu thật chặt, như muốn dùng tình thương của mình để bù đắp phần nào sự tàn nhẫn đó.

RĂNG RẮC…

Trước lực lượng của Cao Vĩ, không gian tầng tầng nứt ra…

“ Sẽ chết sao?” Tiểu Tiểu môi nhỏ lẩm bẩm…

Sự phẫn hận bao trùm cõi lòng, khao khát sự sống trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Nàng không muốn bà bà có kết cục bi thảm như vậy, không muốn làng chài yên bình kia sẽ bị mình liên lụy, không muốn mình chết một cách vô dụng bất lực như vậy…

“ Không muốn…!!!”

Tiểu Tiểu trong lòng gào thét.

Như đáp ứng sự kiêu gọi của nàng, thân thể nhỏ bé của Tiểu Tiểu bất chợt lơ lửng lên trên không trung, đôi mắt một đen một lục toả ra ánh sáng dữ dội…

Hai luồng lực lượng quỷ dị như phá tan gôm cùm xiềng xích từ dáng người nhỏ bé ấy nổ tung, ở trước mặt nàng hình thành một tấm lá chắn hắc lục kỳ dị.

Màu lục mang theo sinh mệnh lực dồi giàu và cuồn cuộn…

Màu đen ẩn chứa khí tức của sự chết chóc, sẳn sàng cướp đi tất cả sinh mạng trên thế gian này…

ẦM!

Một chưởng của Cao Vĩ nện vào tấm màn chắn, nổ tung kịch liệt, đại điện rung lên…

“ Phốc!”

Lực phản chấn nặng nề lan toả, dư ba đầy trời, một phàm nhân như Bà Bà không thể chịu đựng nổi, bay vọt ra ngoài như củi mục, miệng phun máu tươi, xương cốt tan vỡ…

“ Bà Bà!”

Tiểu Tiểu kinh hoàng tột đỉnh, không kịp suy nghĩ vì sao mình vừa sống sót, chạy như điên dại về phía Bà Bà…

Hộc…hộc…hộc…

Bà bà ánh mắt ảm đạm, mạng sống nhanh chóng trôi đi…

“ Bà bà…không thể chết, bà bà không thể chết…Tiểu Tiểu chỉ còn một mình ngươi!” Tiểu Tiểu nước mắt dàn giụa.

Theo bản năng nào đó trong tiềm thức, cánh tay phải của nàng nâng lên, lập tức có khí tức sinh mệnh nồng đậm tiến ra bao trùm lấy cơ thể bà bà.

Trước sự cố gắng của Tiểu Tiểu, bà bà vốn dĩ đã chết hồi phục chút ít sinh cơ, tiến vào trạng thái hấp hối.

“ Bà bà không chết…” Tiểu Tiểu cười như trăm hoa đua nở.

“ Hừ, bà ta không chết nhưng cả hai ngươi cùng chết!”

Một chưởng khác hung hăng vỗ đến, Tiểu Tiểu lăn lộn dưới mặt đất mấy vòng.

Mất đi sự hỗ trợ của Tiểu Tiểu, dấu hiệu sự sống mong manh của bà bà lại tiếp tục trôi đi…

“ Không…không…cầu xin ngươi, cầu xin ngươi…” Tiểu Tiểu trái tim như sắp cứng lại.

Nàng chật vật bò đến bên cạnh Bà Bà, muốn tiếp tục điều trị cho bà…

Lại bị Cao Vĩ một chân đá bay…

“Có được hai loại Linh Căn quý hiếm không kém Thời Gian và Không Gian, tiểu nha đầu ngươi đáng chết!” Thanh âm Cao Vĩ tràn đầy ghen ghét vang lên bên trong không gian.

Thân là cường giả đầu thai chuyển thế, hắn dư sức nhận ra hai loại lực lượng ít ỏi vừa bùng phát từ người Tiểu Tiểu là gì.

Mà bởi vì nhận biết nên Cao Vĩ càng thêm đố kỵ.

Vì sao, vì sao một con kiến hôi hèn mọn lại được ông trời ban cho hai loại lực lượng đó? Vì sao Luân Kiếp Tiên Đế cao cao tại thượng như hắn lại không được?

Điều này khiến Cao Vĩ gần như điên cuồng…

“Haha, mặc dù được trời phú, nhưng con kiến vĩnh viễn chỉ là con kiến, kết cục sẽ bị người dẫm chết như thế này!”

Cao Vĩ lạnh lùng cười, một chân đạp lên người Tiểu Tiểu…

“Mau…mau, thả ta ra! Ta phải cứu bà bà!” Tiếng tuyệt vọng của tiểu cô nương mang theo khóc nức nở.

Nàng muốn tránh thoát khỏi sự chà đạo của Cao Vĩ, bà bà đang cần nàng…

Đáng tiếc, hai loại lực lượng bên trong cơ thể gần như đã tiêu hao sạch sẽ qua lần giúp nàng giữ mạng trước Chân Tiên ngay vừa rồi.

Bất lực…

Đôi mắt đục ngầu của bà bà liếc về phía Tiểu Tiểu, bên trong là tràn ngập hối hận và cắn rứt.

Cuộc đời bà có quá nhiều tiếc nuối cùng hối hận…

Bà hối hận vì nhận nuôi Tần Tần, nếu không có hắn…Tiểu Tiểu của bà sẽ không thê thảm như vậy.

Bà căm hận bản thân mình mềm lòng, chấp nhận mang theo tiểu cô nương đi tìm Tần Tần để rồi nhận lấy kết cục như hiện tại…

Nhắm mắt buông xuôi…

Bà bà sinh cơ đã tận.

“KHÔNG…” Tiếng thét gào tê tâm liệt phế của Tiểu Tiểu mang theo nỗi ám ảnh kinh hoàng.

Đáp lại là nụ cười dữ tợn của Cao Vĩ…

ẦM!

Dường như thiên địa cũng không chịu nổi cảnh tượng khiến lòng người căm hờn đến vậy.

Bầu trời giáng xuống Kiếp Lôi, Vũ Phong gào thét…

Kỳ tích phát sinh…

Chỉ thấy một thân ảnh bất chợt xuất hiện, sắc mặt lãnh liệt lạnh lùng, bàn tay như gọng kiềm duỗi đến.

Tốc độ kinh hoàng đến mức Cao Vĩ không kịp phản ứng, lập tức bị người vừa xuất hiện xách cổ như đang bắt lấy một con gà…

“Bỏ bàn chân bẩn thỉu của ngươi ra khỏi người con bé!”

Giọng điệu trầm thấp rét lạnh của nam nhân vang lên, Lạc Nam ánh mắt uy nghiêm nhìn lấy Cao Vĩ.

“ Ngươi là ai?” Cao Vĩ sắc mặt đột biến.

Nhìn thấy sau lưng Lạc Nam là một đôi cánh được ngưng tụ từ Hoả Diễm và Cuồng Phong, trái tim nhảy lên kịch liệt.

Bởi vì hắn đủ khả năng để nhìn ra loại Cuồng Phong đang thét gào của nam nhân lạ mặt này chính là Đế Phong Lực.

Bát Hoang Hoành Thiên Viêm kết hợp Đế Vũ Phong Ảnh.

Đừng nói là Cao Vĩ hiện tại chỉ là Chân Tiên, dù thời kỳ toàn thịnh hắn cũng chỉ có thể hít khói Lạc Nam.

“Ta là ai? Kẻ lấy mạng súc sinh như ngươi!” Lạc Nam gằn từng chữ.

Không chút thương hại, Đế Độc Lực cuồn cuộn tuôn ra, vô tình tiến vào cơ thể Cao Vĩ.

“Không được!”

Cao Vĩ trái tim kịch chấn, một cảm giác sợ hãi trào dâng.

Hoang đường…quá mức hoang đường…

Vì sao có cường giả Tiên Giới cấp bậc này xuống tiêu diệt mình?

Phải biết ngay cả Luân Kiếp Tiên Cung trung thành nhất cũng đang không biết mình ở đâu đấy.

Luân Hồi chuyển kiếp không biết bao nhiêu lần, Cao Vĩ tự tin khả năng ẩn giấu che đậy thân phận của mình gần như là hoàn hảo.

Trong vũ trụ vô tận, muốn tìm ra mình còn khó hơn mò kim đáy biển…

Mình cũng chỉ sợ mạnh hiếp yếu, chưa bao giờ chọc cường giả tu vi cao hơn khi chưa đủ sức.

Vậy mà giờ đây có người mang theo Đế Lực giết đến tận cửa, Cao Vĩ quá mức kinh hoàng.

Không dám tin…

Phải biết rằng dù là những tu sĩ thăm dò Thiên Cơ bậc nhất vũ trụ, muốn xuyên qua Chuyển Kiếp Luân Hồi Công để dò xét tung tích của hắn cũng phải trả cái giá cực kỳ khủng bố, thậm chí nguy cơ mất mạng…

Hắn cũng căn dặn Luân Kiếp Tiên Cung không được chọc đến ai có khả năng thăm dò thiên cơ…

Không kịp suy nghĩ nhiều, Cao Vĩ buộc phải phản ứng trước thế công mãnh liệt của Lạc Nam.

Chân Tiên Lực cuồn cuộn tiến ra, ở trên đỉnh đầu hình thành một cái Đại Thủ Ấn, hung hăng nện xuống đầu Lạc Nam.

Lạc Nam cười nhạt một tiếng, Đế Diễm cùng Vũ Phong sau lưng đập nhẹ, dễ dàng nghiền nát công kích của Cao Vĩ.

“Mau cứu ta! Chư vị trưởng lão mau cứu ta!” Cao Vĩ tuyệt vọng gào thét.

Hắn phát hiện mình ở trước mặt Lạc Nam thật là yếu như con kiến, vận mệnh đã thoát ly sự khống chế…

Chuyển Kiếp Luân Hồi Công cho người tu luyện đầu thai chuyển kiếp để tăng nhanh tu vi, cho người tu luyện thông qua phương pháp song tu cướp sạch những người phụ thuộc để đột phá…

Nhưng hạn chế trí mạng của nó chính là để người khác phát hiện ra tung tích khi đang đầu thai của mình…

Cao Vĩ chưa từng xem đây là khuyết điểm, đơn giản vì dù là Thiên Địa Hội cũng chưa chắc tìm ra được hắn…

Đáng tiếc, gặp phải Lạc Nam thân mang Thiên Cơ Bảng.

Hệ Thống xuất phẩm tất thuộc tinh phẩm.

Thiên Cơ Bảng là công năng ngốn nhiều Điểm Danh Vọng nhất, đương nhiên phải có giá trị tương xứng.

Lạc Nam tốn 100 tỷ để dò ra Cao Vĩ.

Phải biết rằng 100 tỷ có thể mua được 10 loại Huyết Mạch Thần Thú mới truy ra tung tích Cao Vĩ, hắn dù chết cũng nên cảm thấy vinh hạnh.

Toả Thiên Hắc Ám cuồn cuộn triển khai, phong toả tất cả kinh mạch trên thân Cao Vĩ.

Đế Độc Lực len lõi tiến vào.

“AAAA” Cao Vĩ như dã thú trọng thương, tiếng gào rú kinh hồn bao phủ Hùng Bá Môn:

“ Các trưởng lão đâu hết rồi, mau cứu bổn toạ!”

Đáp lại hắn là một thân ảnh mỹ nữ đẹp đến thiên địa phải động dung hiện ra…

Ngân Dạ Song Thương trên tay rướm máu, bên trên mũi thương xỏ qua gần mười cái đầu biểu lộ dữ tợn.

Chính là đầu của đám trưởng lão Hùng Bá Môn, toàn bộ bị Âu Dương Thương Lan làm thịt, bao gồm cả hai tên nhận lệnh từ Cao Vĩ đi giết Làng Chài nhỏ.

Hiển nhiên trên đường đi đụng phải Âu Dương Thương Lan bị nàng tiện tay mượn đầu đùa một chút.

Thấy tình cảnh này, Cao Vĩ chính thức tuyệt vọng…

Lúc này nhan sắc đỉnh cấp của Âu Dương Thương Lan cũng không thể làm hắn thoát nỗi khổ bị Đế Độc Lực tra tấn.

Lạc Nam không vội giết hắn, ngược lại để Cao Vĩ chậm rãi nhấm nháp cái chết sau những gì mình đã làm…

“Các ngươi rốt cuộc là ai…?” Như lệ quỷ rít qua kẻ răng, Cao Vĩ sắc mặt vặn vẹo thốt ra được một câu hỏi.

Hắn nhận ra Âu Dương Thương Lan cũng là Tiên Đế.

Hai vị cường giả như vậy trực chỉ giết vào Hùng Bá Môn, hiển nhiên là đã biết được thân phận chân thật của mình.

Cao Vĩ suy nghĩ nát óc cũng không hiểu vì sao mình bị bại lộ…

Chẳng lẽ Chuyển Kiếp Luân Hồi Công có chỗ sai lầm?

Chẳng lẽ Luân Kiếp Tiên Cung phản bội? Đã nạp đủ 2 Thánh Nữ nhưng muốn giết hắn?

Vô số câu hỏi đặt ra trong lòng Cao Vĩ…

Đáng tiếc Lạc Nam không thèm trả lời hắn, đối với Lạc Nam, đáp lời loại người như Cao Vĩ chính là sỉ nhục.

Để hắn chết không nhắm mắt cũng thú vị…

Mắt thấy Lạc Nam dửng dưng, Cao Vĩ cố nén thống khổ rặn ra từng câu:

“Giết ta trên người ngươi sẽ lưu lại dấu ấn, ngươi sẽ đối mặt với toàn bộ Luân Kiếp Tiên Cung truy sát và trả thù!”

Lạc Nam sắc mặt hờ hững, chẳng bận tâm lời của Cao Vĩ, cất bước đến bên cạnh tiểu cô nương đáng tội nghiệp…

Tiểu Tiểu không rảnh để ý những thứ xung quanh, khi vừa thoát khỏi Cao Vĩ khống chế, nàng đã chật vật lao đến ôm lấy thi thể còn chút hơi ấm của bà bà…

Lực lượng xanh biếc trong tay bao trùm lấy, đáng tiếc sinh cơ bà bà đã gần tắt, chút ít cố gắng của nàng trở nên vô nghĩa…

Tiểu Tiểu như người vô hồn ôm lấy Bà Bà, thế gian đối với nàng đã thuần một màu đen kịch như vực sâu vô tận.

Bỗng nhiên lúc này, một giọng nói ôn hoà của nam tử trầm thấp vang lên, giống như tia sáng cuối đường hầm, xoa tan u tối…

“Tiểu nha đầu, chắc là ta có thể giúp bà cháu hai người một chút…”



Ai ủng hộ e thì đây ạ:

Số TK: 1809205083252

NGUYEN PHUOC HAU

Ngân hàng Agribank ạ. (Chi nhánh: Cờ Đỏ - Cần Thơ II)

Momo: 0942973261

Viettelpay: 9704229212704295

Chân thành cảm ơn!