Kẻ Chinh Phục

Chương 34: An Ngọc Mị Thông Suốt

Thần Long ôm tuyệt sắc vưu vật này, nằm chờ cho đến khi nàng đã khôi phục lại được phần nào thể lực.

An Ngọc Mị nằng trong lòng hắn, ánh mắt thể hiện nhiều loại cảm xúc nổi giận, ai oán, căm hận, vô cùng phức tạp.

“Đưa y phục cho ta!”

Cuối cùng An Ngọc Mị tỉnh táo lại, nàng ngồi dậy lấy hai tay bảo vệ bộ phận yếu hại, lạnh lùng nói với Thần Long. Chẳng qua là hai cái tay làm sao có thể đủ che đi vóc người khêu gợi bốc lửa của nàng, muốn che lại lộ, ngược lại càng làm cho người ta sinh ý nghĩ kỳ quái.

May là, cảnh đẹp như vậy chỉ có Thần Long xem được.

Thần Long lộ ra một nụ cười nguy hiểm.

“Ngươi . . . Ngươi muốn làm gì?”

An Ngọc Mị là thật sự sợ, người này thật không phải là người a, giằng co nàng bao lâu rồi? Nàng đối với Thần Long là hận, bởi vì hắn cướp đi lần đầu tiên của nàng, nhưng cũng có cảm kích, bởi vì đối phương cứu nàng từ trong tay Nghiêm Ứng Long ra.

Nếu như người xâm phạm nàng là Nghiêm Ứng Long, như vậy hiện tại nàng sẽ nghĩ biện pháp đích thân giết chết đối phương, nếu như không thể, vậy thì tự sát, An Nhược Trần nhất định sẽ báo thù cho nàng! Đừng xem nàng đẹp đẻ quyến rũ, đó là trời sinh, nàng tính nóng như lửa, nguyện chết không gảy.

Nhưng Thần Long . . . Vừa là ân nhân, cũng là cừu nhân, làm cho nàng tâm loạn như ma.

Không thể không nói, ban đầu Thần Long ra mặt là vì Miêu Tình, dám làm địch cùng Liễu Thừa Tuấn, vẫn là để lại ấn tượng tương đối sâu cho An Ngọc Mị. Hơn nữa con người hắn cũng không quá tệ, tuy giành Phong Linh Quả với nàng, nhưng cũng đền bù lại đan dược chất lượng không kém. Lại còn có Hấp Tinh Đại Pháp… nghĩ đến đây nàng liền nhớ lại hắn đã hành hạ bản thân như thế nào.

Tên ghê tởm, còn muốn hành hạ nàng nữa sao? Còn không đủ sao? Nàng thật muốn chết!

“Đừng . . . Đừng tới nữa!”

Mặt mũi xinh đẹp của An Ngọc Mị trắng bệch.

Thần Long liền kéo nàng nằm xuống, tay liên tiếp vỗ lên mông nàng thành từng tiếng rõ to.

An Ngọc Mị khóc không ra nước mắt, tên lưu manh này làm sao lại thích đánh cái mông của nàng như vậy, chẳng lẽ là từ nhỏ bị lão tử đánh nên tạo thành bóng ma? Nhưng cũng không thể tùy tiện chuyển họa đến trên thân người khác a, bọn ta bao nhiêu người, quả thực mắc cở chết được!

Hơn nữa, hắn lại đánh cái mông!

Mặc dù lúc trước chuyện kia cũng đã làm, nhưng khi đó là khi đó, nàng trúng mỵ dược nha, hiện tại nàng chính là thanh tỉnh!

Bách! Bách! Bách!

An Ngọc Mị cắn đôi môi đỏ mọng thật chặt không nói lời nào, nếu vừa rên rỉ chẳng phải là càng thêm mất thể diện! Nhưng bàn tay to của Thần Long phảng phất như có ma lực, mỗi một chưởng rơi xuống đều như có một luồng điện chảy qua trong thân thể của nàng, làm cho nàng không tự chủ được mà mị nhãn như tơ, hai hạt ngọc châu trên bộ ngực cứng ngắc.

Càng làm cho nàng xấu hổ và giận dữ chính là, trong nơi thần bí nhất của nàng thậm chí có nước suối xông ra, nàng có thể cảm giác được rất rõ ràng!

Thật sự nàng muốn chết luôn đi, sẽ không bị mất mặt nữa!

Nàng không một chút chú ý tới, bàn tay Thần Long đánh ra càng ngày càng nhẹ, càng ngày càng chậm, cuối cùng dứt khoát không đề cập tới, hắn đang vuốt ve cặp mông màu mỡ rất tròn.

Thu tâm, tĩnh thần!

Thần Long ôm An Ngọc Mị trong ngực, một tay ôm lấy cái cằm như ngọc của nữ nhân này, thưởng thức vẻ mặt mộng ảo mê ly của nàng.

Thật là yêu tinh câu dẫn người a!

“Sau này phải ngoan, nếu không, lại đánh cái mông của nàng!”

Thần Long dùng dâm uy bá đạo nói, nữ nhân của hắn tại sao có thể không nghe lời của hắn!

An Ngọc Mị đâu chịu mặc cho hắn định đoạt, lúc này tỏ vẻ phản đối.

Bách! Bách! Bách!

Thần Long nhân cơ hội giày xéo cái mông của nàng một bữa.

“Ngươi mơ tưởng!”

Bách! Bách! Bách!

“Ta tuyệt đối sẽ không khuất phục!”

Bách! Bách! Bách!

“Lưu manh, ngươi ít nhất để cho ta mặc y phục a!”

Bách! Bách! Bách!

Hai người đều là tính tình ương ngạnh, bất quá một người bị vây trong trạng thái tuyệt đối bị động, thân thể trần truồng bị đánh cái mông, này ở trong lòng là áp lực bực nào? Nửa ngày trời sau, An Ngọc Mị rốt cục khuất phục.

Dĩ nhiên, đây nhất định là ngoài mặt, tâm lý nữ nhân này không biết mắng Thần Long thành hình dáng ra sao.

Thần Long cũng không so đo, hắn có rất nhiều thời gian!

An Ngọc Mị cuối cùng cũng được mặc quần áo của mình vào.

“Được rồi, theo ta đi gặp mấy tỷ muội của nàng!”

“Tỷ muội!!!”

Nàng làm sao không hiểu được ý của hắn.

Cái gọi là liệt nữ sợ vướng víu, hảo nữ sợ giày vò, dù nói thế nào nàng đã là người của Thần Long, hơn nữa đối phương cũng là vì cứu nàng mới thúc đẩy đoạn nghiệt duyên này. Trong thời gian thật ngắn, nàng không biết trải qua bao nhiêu ý nghĩ, cuối cùng vẫn là quyết định tiếp nhận Thần Long.

Tình cảm nha, có thể từ từ bồi dưỡng!

Nhưng là một tia mầm mống tình yêu này cũng còn không có bồi dưỡng được, đã làm cho nàng tức giận tới mức muốn đánh Thần Long!

Đại sắc lang hoa tâm này!

“Ngươi nói vậy là sao!”

“Được rồi! Đừng làm loạn nữa, nàng có thể thoả mãn được đại bảo bối của ta không? Các vị tỷ muội của nàng cũng như vậy đấy. Bởi vậy các nàng đều đồng ý cho ta đi tìm ong bướm. Nếu không ta căn bản không để tâm đến nàng. Nói không chừng bây giờ tên kia đã đắc thủ!”

Nói rồi hắn chỉ vào đại bảo bối của hắn làm An Ngọc Mị không thể phản bác. Điều hắn nói là thật, ít nhất đối với nàng, tên Thần Long này vẫn tốt hơn tên Nghiêm Ứng Long kia gấp vạn lần.

Thấy nàng suy nghĩ đã thấu, Thần Long mở cửa phòng rồi gọi nàng:

“Đi theo ta! Dẫn nàng đi làm quen nơi này!”

An Ngọc Mị liền lẽo đẽo đi theo sau hắn, nơi này là đâu căn bản nàng không có biết. Vì vậy chỉ có thể dựa vào hắn.

An Ngọc Mị sau khi được hắn dẫn đi làm quen với các tỷ muội thì cảm thấy bản thân mình hấp dẫn hơn các nàng Lâm Phức Hương nên rất tự tin mình sẽ chiếm được tình cảm của hắn. Nữ nhân chính là thế, tuy có thể chấp nhận phu quân mình có nhiều thiếp nhưng luôn cố gắng để bản thân mình nhận được nhiều sủng ái nhất.

Cái tính này Thần Long có thể rèn từ từ, nhưng trước đó phải cho nàng chịu sự đả kích cái đã. Đúng như hắn dự đoán, vừa gặp Cổ Tư, khuôn mặt đắc ý của nàng liền mang dáng vẻ như gặp phải kẻ thù truyền kiếp.

Cuối cùng Thần Long phải giải quyết một đống chuyện phát sinh trong hậu cung của hắn…

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Thần Long để cho An Ngọc Mị đi khiêu chiến tầng một của Cửu Huyền Thí Luyện Tháp. Sau khi nàng vượt ải, được dịch chuyển đến lối ra, trong tay cầm theo một bình thuốc.

An Ngọc Mị nhìn vào bình thuôc, trên mặt đẹp đầu tiên là ngẩn ra, tiếp đó lộ ra sắc mặt vui mừng mãnh liệt.

“Liệt Thiên Ðan! Lại là Liệt Thiên Ðan!”

Thứ này có thể giúp võ giả Ích Ðịa Tam Trọng Thiên khai thiên!

An Ngọc Mị thận trọng nói, sau đó dùng ánh mắt tựa như đề phòng cướp nhìn chằm chằm Thần Long, giấu bình thuốc ra phía sau.

Khai thiên sau Ích Ðịa, đó chính là có thể đột phá đại cảnh giới!

Thần Long lại bắt An Ngọc Mị tới, vỗ lên mông nàng.

“Nàng là nữ nhân của ta, có nam nhân nào lại cướp đồ của nữ nhân của mình không!”

Thấy Thần Long không có dã tâm gì đối với Liệt Thiên Ðan, nàng cũng không xem Thần Long như đại địch nữa.

“Cha ngươi chưa đột phá Khai Thiên Cảnh sao?”

Thần Long hiểu, nữ nhân này quý Liệt Thiên Ðan như thế là vì lão tử của nàng.

“Ừm!”

Ánh mắt An Ngọc Mị phức tạp nhìn bình thuốc trong tay, phụ thân bị vây ở Ích Ðịa Tam Trọng Thiên đã hơn ba trăm năm, không đột phá nữa thọ nguyên sẽ khô cạn! Mà nàng làm vậy, cũng là để kéo dài huyết mạch của An Nhược Trần mà thôi, từ nhỏ chưa từng thấy mẫu thân.

Nữ nhân đối với An Nhược Trần mà nói, chẳng qua là công cụ sinh đẻ; xua đuổi như rác.

Bất quá, An Nhược Trần đối với nàng thật sự tốt, nắm ở trong tay sợ rơi mất, ngậm ở trong miệng sợ tan ra, vô cùng sủng nịch. Vì vậy mặc dù nàng có lúc sẽ nhớ mẫu thân, không muốn xa rời phụ thân, sao có thể để cho phụ thân hồn quy thiên?

Có Liệt Thiên Ðan, An Nhược Trần nhất định có thể đột phá đến Khai Thiên Cảnh, có bốn trăm năm thọ nguyên lần nữa!

Vô luận thả vào nơi nào, viên Liệt Thiên Ðan này cũng là giá trị liên thành! Không, phải nói giá trị không cách nào lường được!

Ít nhất so sánh với một cường giả Ích Ðịa Tam Trọng Thiên cũng cao hơn!

An Ngọc Mị tự nhận dù tuyệt diễm động lòng người thế nào, cũng không cách nào so sánh với một viên Liệt Thiên Ðan, nếu như Thần Long thả phong thanh ra nói nàng có một viên Liệt Thiên Ðan, chỉ cần giết An Nhược Trần là có thể nhận được, bảo đảm An Nhược Trần tuyệt đối sẽ bị mười mấy, thậm chí trên trăm cao thủ Ích Ðịa Cảnh vây công đến chết!

Dùng chính mình đổi lại một viên Liệt Thiên Ðan, là kiếm được rồi.

Lòng An Ngọc Mị tràn đầy khổ sở, nàng mặc dù cao ngạo, cũng không phải là không hiểu chuyện, không nói đạo lý, được rồi, hắn quý trọng nàng như vậy, nàng còn có lý do gì cự tuyệt Thần Long?

Nghĩ thông suốt, nàng liền chấp nhận hắn.

“Thần Long, đi gặp phụ thân với ta, nếu còn chưa trở về nữa, cha ta nhất định sẽ gấp chết!”

Thần Long thử nghĩ thấy cũng đúng đáp lại:

“Ði!”

Hai người trở ra khỏi Nguyền Huyền Châu, An Ngọc Mị mặc dù đã là người lớn 24, 25 tuổi, nhưng thấy cái mình thích là thèm, vẫn là quấn Thần Long đòi hắn đưa ra đưa vào Nguyệt Huyền Châu lại, chơi chừng mười phút đồng hồ vẫn là không hết hứng, chỉ là nghĩ tới An Nhược Trần, không thể không tạm thời dừng lại, kéo Thần Long chạy đi.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

--- TRẠNG THÁI CÁ NHÂN ---

Tên: Thần Long

Thần thể: Thánh Dương Thần Thể, Dục Linh Thần Thể.

Huyết mạch: Saiyan(Cấp 1).

Trang bị: Mind Stone, Phục Trang, Nhẫn Không Gian, Hắc Kiếm.

Huyết Lực: Kim Hoả(Tầng 5), Hắc Kim(Tầng 5), Hàn Thuỷ(Tầng 5).

Tu vi: Tụ Linh Tam Trọng Thiên.

Sức mạnh: 1500

Phòng thủ: 1400

Tốc độ: 2000(x2)

Sinh lực: 4500/4500

Năng lượng: 20/20

Thần kĩ: Thông tin, Dung hợp, Thạo ngôn.

Kĩ năng: Phân Thân Thần Thuật, Phệ Thiên Đại Pháp, Bát Môn Tử Thần, Tấn Vân Lưu Quang Bộ, Minh Ngọc Thiết Công, Ngũ Hành Liên Hoa Phá.

Nghề nghiệp: Luyện Đan Sư trung cấp, Luyện Khí Sư trung cấp, Trận Sư trung cấp, Trù Sư trung cấp.

Vật phẩm: 35 kim bảo.
Truyện được sáng tác bởi: Kuro. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.