Kẻ Chinh Phục

Chương 44: Ngược Đãi Động Vật

Lâm Phức Hương lập tức liền nổi giận: tên mập mạp chết bầm này lại dám đánh chủ ý tới nàng, thật đúng là mắt chó đui mù mà, cũng không nhìn lại bản thân mình một chút xem! Nàng vốn bản tính vui buồn lộ rõ trên nét mặt, lúc này lập tức vỗ bàn một cái đứng lên.

Chỉ là mỹ nhân nổi giận vốn chính là một phong thái xinh đẹp khác! Bộ dáng giận dữ yêu kiều của Lâm Phức Hương lúc này chẳng những không giảm xinh đẹp chút nào, ngược lại còn hiển lộ ra hết khí tức thanh xuân của nàng, vô cùng mê người.

Kỳ thật những nữ nhân này hắn đều muốn, nhưng trước đó đã nghe Liễu Thánh Kiệt nói qua thân phận của các nàng: sau lưng An Ngọc Mị có lão tử Khai Thiên Cảnh, ở Thiên Tinh Tông cũng là nhân vật đỉnh cao, hắn trêu chọc không nổi!

Cổ Tư lại là cao đệ của Cô Tuyệt Phong, tuy rằng Cô Tuyệt Phong so với Thiên Tinh Tông còn kém rất nhiều, nhưng dù sao cũng là thế lực đỉnh cao trong tám thành lớn, loại người thừa kế của tông phái này đồng dạng không dễ trêu chọc.

Nên đành đánh chủ ý lên mấy người không có bối cảnh.

Bởi vậy, tuy rằng hắn rất muốn thu cả các nàng An Ngọc Mị này lên giường, nhưng cuối cùng vẫn không dám làm. Xuất thân là Thiên gia, từ nhỏ được giáo dục chính là thống trị thiên hạ, hắn là một tên ăn tạp, sắc quỷ, nhưng cũng không phải kẻ ngu ngốc.

Thần Long quay đầu nhìn lại hướng Nam Cung Lân, nụ cười trên mặt trong nháy mắt biến mất, biến đổi sắc mặt đến lạnh lẽo.

Không cần nói, đây là Liễu Thánh Kiệt giở trò quỷ, hắn biết Nam Cung Lân hiếu sắc, liền cố ý giựt giây bảo Nam Cung Lân mời đám người Thần Long đến đây, gặp mặt, đương nhiên Nam Cung Lân sẽ phát ra lòng tà.

Ở trong mắt Nam Cung Lân, cũng chỉ có An Ngọc Mị và Cổ Tư đáng để hắn coi trọng, bất luận là Thần Long hay những người còn lại đều thuộc loại đối tượng hắn muốn làm gì thì làm.

Thần Long không ngại trở mặt, dẫn lên xung đột với Nam Cung Lân.

Tuy rằng Nam Cung Lân chỉ có Tụ Linh Tam Trọng Thiên, nhưng là huyết mạch dòng chính của hoàng thất, muội muội cùng cha cùng mẹ với hắn chính là Thủy Nguyệt Công chúa đại danh đỉnh đỉnh!

Ðộng tới Nam Cung Lân, chẳng khác nào chọc tới Thủy Nguyệt Công chúa!

Thân là Công chúa đương triều, lại là thiên tài mạnh nhất từ trước tới nay, Thủy Nguyệt Công chúa cần cố kỵ người nào sao?

Nhưng hắn căn bản không quan tâm.

Liễu Thánh Kiệt lộ ra vẻ cười âm hiểm. Tuy rằng làm như vậy sẽ hoàn toàn quyết liệt với Cổ Tư, An Ngọc Mị, nhưng không xử lý chết Thần Long, sao hắn có thể nuốt được cục tức này!

Nếu không vì úy kỵ An Nhược Trần, hắn đã sớm tự mình động thủ!

Nhưng như vậy cũng không tệ, không cần hắn động một ngón tay, Thần Long liền xong đời!

Thần Long lạnh lùng nhìn Nam Cung Lân, tuy rằng việc này là Liễu Thánh Kiệt khêu lên, nhưng hắn cũng không có chút cảm tình với tên béo mập này. Hắn lấy ra mấy tấm linh phiếu thảy lên trên bàn, nói:

“Ta ra giá 1000 linh thạch mua lão nương của ngươi, lại xuất ra 1000 linh thạch mua tỷ tỷ muội muội của ngươi, một khoản tiền thật lớn đấy, cầm đi!”

Tên này thật đúng là đủ can đảm!

Tuy rằng Nam Cung Lân thoạt nhìn giống con heo, nhưng mẹ của hắn là ai? Là Quý Phi đương triều đấy! Hắn không có tỷ tỷ, nhưng có một muội muội, chính là Thủy Nguyệt Công chúa!

2000 linh thạch mua Quý Phi và Công chúa đương triều, cũng giỏi cho Thần Long dám nói!

Liễu Thánh Kiệt mừng rỡ trong lòng, bằng vào những lời này, Thần Long khó thoát khỏi bị trừng trị.

“Rầm!”

Nam Cung Lân vỗ mạnh xuống bàn, ánh mắt trong nháy mắt trở nên ác liệt. Lúc này ngược lại hắn thực sự có vài phần khí thế của quý tộc hậu duệ hoàng thất. Hắn trợn mắt nhìn Thần Long, nói:

“Ngươi thật to gan!”

“Bình thường, mua bán bình thường mà thôi! Chuyện làm ăn phải thấu tình đạt lý, mọi người tự do cò kè mặc cả, hai bên đều có thể vui mừng!”

Thần Long cười nói, một chút không sợ khí thế của Nam Cung Lân.

Các nàng An Ngọc Mị đều ngồi yên lặng.

“Liễu! Ðánh tên lớn mật này cho bổn hoàng tử!”

Nam Cung Lân giơ lên bàn tay to béo, hạ lệnh cho Liễu Thánh Kiệt.

“Dạ, điện hạ!”

Liễu Thánh Kiệt lập tức khom người ứng tiếng, ngay cả xưng hô lẫn nhau đều thay đổi.

Thần Long liền lôi ra Hắc Kiếm, thi triển Cuồng Nộ và mở ra Khai Môn ra đánh cho Liễu Thánh Kiệt trở tay không kịp.

Liễu Thánh Kiệt lập tức chửi má nó ở trong lòng: “Con bà nó! Tại sao tiểu tử này lại mạnh như vậy?”

Sau khi đánh bay Liễu Thánh Kiệt, hắn liền đi tới gần Nam Cung Lân.

“Thần tiểu tử! Ngươi dám vô lễ với bản hoàng tử ư?”

Nam Cung Lân sa sầm mặt xuống, quát. Ngược lại hắn toát ra khí thế Vương Bá, dù sao hắn cũng là hoàng tử của Thiên gia! Hắn phẫn nộ quát:

“Còn không mau quỳ xuống cho bổn hoàng tử, nếu không giết chín tộc của ngươi!”

“Thiếu nợ đi!”

Thần Long tung một quyền đánh ra, thân thể mập mạp của Nam Cung Lân kia lập tức bay lên, rồi “ầm” một tiếng, thân mình hắn rơi xuống giống như ngọn núi nhỏ, toàn bộ mặt đất đều rung lên.

“Ngươi... ngươi dám đánh ta?”

Nam Cung Lân ngọ ngậy bò dậy, cả người hắn là thịt mỡ. Một quyền này nhìn như đánh rất mạnh, nhưng vốn cũng không có thương tổn gân cốt của hắn. Lúc này tên mập phì đầy mặt phẫn nộ, vươn một ngón tay như cái móng heo chỉ vào Thần Long, quát, bộ dáng như sắp nổ tung.

“Nếu không phải ngươi là hoàng tử thì ta đã giết quách con heo như ngươi rồi!”

Thần Long đi tới gần, “bốp” một tiếng, lại quạt tới một cái tát.

“Bốp! Bốp! Bốp...”

Trên mặt béo phì của Nam Cung Lân rất nhanh trúng mười mấy cái tát. Lập tức mặt của Nam Cung Lân sưng phù lên. Hắn vốn đã mập như heo, lúc này lại bị đánh mặt sưng lên, đầu hắn lập tức trở nên cực kỳ lớn, ít nhất gấp năm lần người thường!

“Lớn lên béo mập như vậy không có việc gì làm, ngươi thích ăn thì ăn, nhưng một con heo mập như ngươi chạy tới tửu lâu ăn uống, quả thực làm hỏng mỹ vị của người khác... Cái này là do ngươi không đúng! Heo nên có giác ngộ của heo, cứ đợi trong chuồng heo không phải tốt hơn sao, đi ra ngoài mất mặt xấu hổ làm gì chứ!”

Thần Long tát một hồi, sau đó hình như là mệt mỏi, ngừng lại, răn dạy.

Nam Cung Lân ở trước mặt Thần Long hoàn toàn không có mảy may lực chống cự, chỉ có thể co rúm thân mình dùng hai tay che đầu, miễn cho bị đánh tàn phế. Cặp mắt nhỏ hí của hắn xuyên qua khe hở hung tợn nhìn Thần Long, trong lòng lướt qua vô số ý niệm ác độc.

Chỉ cần thoát khỏi nơi này, hắn nhất định phải làm cho Thần Long sống không bằng chết!

Hắn chính là hoàng tử đương triều, tuy rằng thiên tư không tốt, không có hy vọng kế thừa ngôi vị hoàng đế, nhưng hoàng tử chính là hoàng tử, đại biểu cho uy nghiêm của Thiên gia, có thể tùy tiện bị người đánh thành như con chó chết sao?

Thù này nhất định phải báo!

“Sao chàng lại dừng lại rồi!”

Lâm Phức Hương còn chưa đã ghiền đâu! Tên béo mập chết bầm này lại dám đánh chủ ý tới nàng, nghĩ đến bộ dáng như núi thịt ghê tởm kia, nàng đã muốn ói rồi!

“Mệt rồi, nghỉ một chút!”

Thần Long phất tay áo nói.

Nam Cung Lân lập tức mồ hôi lạnh chảy ròng, như vậy còn chưa hết sao! Cái gọi là hảo hán không chấp thua thiệt trước mắt, nhưng hắn cũng không muốn bị đánh tiếp. Mấy người trước mắt này đều là kẻ điên, dùng thân phận uy hiếp bọn họ vô dụng.

Hắn cầu xin tha thứ:

“Ðều là chủ ý của Liễu Thánh Kiệt, ta chỉ là nhất thời đầu óc hôn mê!”

“Chậm rồi! Hiện tại ta xem ngươi không vừa mắt, chỉ muốn đánh ngươi!”

Thần Long lại tung một quyền đánh ra, đập vào mặt Nam Cung Lân.

“A...”

Nam Cung Lân đau đến oa oa kêu to. Từ nhỏ đến lớn hắn đều là lớn lên trong hầm vàng, ai bỏ được, ai dám đánh hắn? Trong lòng hắn vô cùng căm hận, trong đầu không ngừng sôi trào ý niệm tra tấn Thần Long.

An Ngọc Mị cùng Cổ Tư tạm thời hắn còn không nghĩ trêu chọc, nhưng mấy người còn lại thì: hừ hừ... nhất định hắn phải lôi những tiểu mỹ nhân này lên giường, làm chết nàng! Làm chết nàng! Mà lại phải cho Thần Long chứng kiến!

Không chỉ như thế, còn phải tìm một trăm tên trai tráng đồng thời làm vào mông tên tiểu tử này, ngày qua ngày, thẳng đến khi gian nổ nát mông tiểu tử này mới thôi!

“A...”

Trong lúc hắn đang nghĩ điều ác độc, chỉ cảm thấy chân trái truyền đến một cơn đau nhói, đúng là bị Thần Long đạp mạnh gãy ngay mắt cá chân, xương gãy đâm vào trong thịt, đau đến hắn nước mắt chảy ròng, nước mũi với nước mắt hòa lẫn, vô cùng chật vật.

“Rốp!”

Nam Cung Lân lại hét thảm một tiếng, chân phải của hắn cũng bị đạp gãy.

“Rốp! Rốp!”

Nam Cung Lân kêu la thảm thiết không ngừng, hai xương cổ tay cũng bị đạp gãy, bị thương nặng.

Thần Long lạnh lùng nhìn hắn như con heo mập nằm trên mặt đất khóc thét, trên mặt không hề có vẻ đồng tình.

Chỉ cần không chạm tới giới hạn cuối cùng, cứ làm theo ý mình.

Họ Nam Cung thì thế nào chứ, nếu thật dám gây bất lợi với hắn, hắn cũng không ngại cứ mỗi ngày tàn sát tiểu bối của Nam Cung gia, dùng máu tươi của chúng để giúp hắn đột phá Sơ Phân Cảnh, Ích Ðịa Cảnh, Khai Thiên Cảnh... một đường dùng máu tươi xây dựng con đường Vương giả của hắn, cuối cùng tiêu diệt luôn nhà quyền thế thứ nhất của Hàn Thương Quốc này!

Hắn có Nguyệt Huyền Châu và những kỹ năng hơn người kia, làm sao phải sợ?

Không có giết Nam Cung Lân đã là nương tay lưu tình, tuy rằng đạp gãy tứ chi của hắn, nhưng đối với võ giả mà nói, chỉ cần không tổn thương liên quan tới thần thức, đan điền... còn tay chân đầu có chặt đứt, như vậy hết thảy đều là việc nhỏ, có thể dễ dàng trị liệu, chỉ là đau đớn da thịt mà thôi.

Lần này Thần Long xuống tay độc ác, chính là muốn dạy cho Nam Cung Lân một bài học nhớ đời.

Nam Cung Lân đau ngất đi, vừa tỉnh lại, hắn nhìn trước mặt vẫn còn nam nhân ác nghiệt này, hắn phát lạnh cả người.

Hắn tuyệt sẽ không bỏ qua cho Thần Long, nhưng cũng không dám thấy lại Thần Long, đây quả thực là ác mộng của hắn!

Liễu Thánh Kiệt cũng có mấy lần định đến ứng cứu Nam Lân Cung nhưng liền bị mấy mỹ nữ của Thần Long doạ đánh liền thối lui.

“Mang theo chủ tử của ngươi cút đi!”

Thần Long phất phất tay nói, giống như xua đuổi ruồi bọ.

Liễu Thánh Kiệt thiếu chút nữa giận quá bùng nổ chết, tên tiểu này lại dám nói chuyện với mình như vậy? Nhịn, nhịn, nhịn... mục đích của hắn đã đạt được, Thần Long còn ngu xuẩn hơn so với tưởng tượng của hắn, không ngờ dám đánh cho Nam Cung Lân thê thảm như vậy, khẳng định hắn chết chắc rồi!

Liễu Thánh Kiệt mang theo Nam Cung Lân rời đi, tuy rằng con heo mập kia tuyệt đối vượt qua 500 cân, nhưng võ giả Sơ Phân Cảnh có sức mạnh cỡ nào? Trọng lượng này cũng giống như hạt bụi mà thôi.

Mấy người Thần Long cũng không ở lại lâu, người nào còn có lòng ăn uống, nên đều quay lại khách điếm.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

--- TRẠNG THÁI CÁ NHÂN ---

Tên: Thần Long

Thần thể: Thánh Dương Thần Thể, Dục Linh Thần Thể.

Huyết mạch: Saiyan(Cấp 2).

Trang bị: Mind Stone, Phục Trang, Nguyệt Huyền Châu, Hắc Kiếm.

Huyết Lực: Kim Hoả(Tầng 6), Hắc Kim(Tầng 6), Hàn Thuỷ(Tầng 6).

Tu vi: Sơ Phân Nhất Trọng Thiên.

Sức mạnh: 2800(x2)

Phòng thủ: 2100(x2)

Tốc độ: 3200(x2)

Sinh lực: 4600/4600

Năng lượng: 15/20

Thần kĩ: Thông tin, Dung hợp, Thạo ngôn.

Kĩ năng: Phân Thân Thần Thuật, Hấp Linh Quyết, Bát Môn Tử Thần, Cuồng Nộ, Ngũ Hành Liên Hoa Phá.

Nghề nghiệp: Luyện Đan Sư trung cấp, Luyện Khí Sư trung cấp, Trận Sư trung cấp, Trù Sư trung cấp.

Vật phẩm: 35 kim bảo.
Truyện được sáng tác bởi: Kuro. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.