Điên Cuồng Cưỡng Đoạt: Độc Chiếm

Chap 54

" Tiêu Y Kỳ ! Nên nhớ rõ , con bé đó mất mạng thì đồng nghĩa với việc trò chơi kết thúc . Một khi mà tôi đã không muốn chơi nữa , thì dựa vào đám phế vật này . Cô nghĩ sẽ giữ lại được cái mạng quèn của mình sao ? "

Hắn thành thục rút đồ kim loại phía sau thắt lưng ra , nhàm chán xoay tròn thanh súng bạc trong lòng bàn tay mình . Muốn làm khó được hắn , bọn nhãi này chưa đủ trình độ đâu . Ý định duy nhất của hắn trong cuộc chơi này ban đầu chính là không để bất kỳ ai kéo con gái vào tham dự , hóa ra thật sự giống như Lương Từ Chính đã nói . Càng lúc có càng nhiều thứ vượt ra khỏi sự kiểm soát của bọn họ rồi .

Khẩu súng nóng đang xoay vòng trong tay của Lãnh Dương Hàn đột nhiên phát ra tiếng nổ động trời - Đoàng .

Trong sự trố mắt của những kẻ đứng ở đó , với một tốc độ và hành động kinh người . Viên kẹo đồng lao khỏi nòng ghim thẳng vào đầu một tên , gã liền trợn mắt ngã xuống đất tắt thở , máu trên đầu phun đầy ra sàn nhà . Mọi việc diễn ra quá nhanh , ngay cả thời gian ngắm mục tiêu để bắn hắn cũng chẳng buồn cần đến .

Cũng theo đó mà vũ khí của những kẻ khác lập tức được kéo ra mà giữ chặt trên tay .

" Mới vậy thôi đã sợ rồi sao ? Tao chỉ thử súng mới , không có ý định cướp người đâu . Yên tâm . "

Hắn cười , khinh bỉ nhìn những tên đang hướng họng súng về phía mình . Không có đến nửa điểm để vào mắt .

" Tao bảo mày bỏ vũ khí xuống ! "

Bàn tay đang cầm dao của ả run rẩy , chỉ có tiếng hét mới áp chế được sự kinh hoàng dâng lên . Càng giữ chặt vũ khí trong tay mình ấn vào người cô gái .

" Được thôi ! "

Lãnh Dương Hàn cài lại chốt an toàn , thả tay để khẩu súng rơi xuống đất . Hắn liền lập tức lấy chân đá ra phía xa .

Cố gắng rời tầm mắt ra khỏi cái nhìn hoảng loạn của con gái , Lạc Âm rõ ràng đang ngồi cách hắn một khoảng . Nhưng chỉ cần một ánh nhìn của cô thôi cũng giống như có ma lực vươn tay đến bóp lấy trái tim hắn .

Trong lòng dâng lên sự thương tiếc vô hạn , tên vừa chết lúc nãy ngồi ở rất gần cô . Thật ra thứ hắn muốn nhắm đến là đầu của Tiêu Y Kỳ , nhưng ả ta lại đứng kè sát sau lưng Lạc Âm . Tuy rằng vô cùng tự tin vào kỹ thuật bắn tỉa của bản thân , nhưng hắn cũng không đủ can đảm để đánh liều . Vậy nên trong phút giây quyết định , hắn đã ghim thẳng viên đạn vào đầu của kẻ ngồi trước máy tính định vị .

Sự cảnh giác cao độ của những tên kia vẫn duy trì một cách triệt để , gương của kẻ vừa nằm xuống , tuy rằng trước đây nhìn người chết như ăn cơm bữa vẫn khiến cho bọn chúng nổi cả da gà . Sự đáng sợ của người kia quả thật không cho phép ai xem nhẹ . Chỉ một giây phút mất phòng ngự , liền có thể vỡ đầu như chơi , chết không nhắm mắt .

Nhìn Lãnh Dương Hàn đã thoát ly khỏi khẩu súng lâu như vậy , thế mà bọn chúng vẫn không dám hạ tay xuống .

" Rốt cuộc bọn bây muốn gì ? Đừng cứ làm mất thời gian của tao . "

Trống ngực của tiêu y kỳ đập thình thịch , ả ngoác miệng ra nói với một kẻ đứng gần .

" Đưa súng của mày ra cho hắn , lấy đạn ra chỉ được chừa lại ba viên . "

Tên kia liền trưng ra bộ mặt ngu ngốc không hiểu gì cả , thì gã da đen cầm đầu đã tiến đến gần ả .

" Cô muốn làm gì ? "

" Chẳng phải các người đều muốn xem kịch vui sao . Đã từng thấy Chủ Thượng trong cái bộ dáng chật vật khổ sở chưa ? "

Nghe đến hai từ kia , viền môi của Lãnh Dương Hàn nhẹ nhàng nâng lên . Gương mặt xuất hiện nụ cười mỉa mai , ý nghĩ trong đầu lại sâu thêm một tầng .

" Ông chủ có căn dặn ! Không được lấy mạng hắn ! "

Gã lạnh lùng ngăn tên kia lại .

" Chẳng phải các người chỉ cần cách giải mã thôi sao ? Hắn còn thở thì sợ gì các người không lấy được ? "

Nghe giọng ả nói , gã có chút lưỡng lự nhưng sau cùng vẫn buông tay . Một tên tóc vàng khác mới dè dặt lắp đạn tiến đến gần một chút Lãnh Dương Hàn . Nhưng không dám trực tiếp đưa , mà đặt khẩu súng lục xuống đẩy đến chỗ người đàn ông .

Ả cay nghiệt đề phòng nhưng vẫn nói .

" Cầm nó lên tự phế hết tứ chi của mày đi . "

Chỉ một câu kia thôi , liền khiến cho người khác gương mặt trắng bệch , cả cơ thể liền trở thành mềm nhũn . Tất cả sự cứng rắn từ ban đầu gây dựng đều hóa thành hư không . Lãnh Dương Hàn dửng dưng nhếch môi như nghe một câu chuyện hết sức bình thường , còn Lạc Âm liền mặt cắt không còn giọt máu . Cho dù có cố gắng kiên cường trong hoàn cảnh này , là điều duy nhất cô có thể làm được để trấn an hắn . Những câu nói của người đàn bà điên này , lại khiến cho cô sợ hãi đến cùng cực .

Giây phút này cô không còn có thể im lặng mà chôn chân tại chỗ , nhất là khi nhìn thấy người kia đang từ từ nhặt súng lên , không chần chừ đắn đo hay cân nhắc mà lạnh lùng nói một chữ .

" Được "

Lạc Âm liền gào thét .

" Tiêu Y Kỳ ! Mày đúng là đồ tâm thần . "

" Tao có điên , có tàn độc cũng không bằng một phần một vạn của bố mày đâu . Chỉ trách hắn bảo bọc mày quá kỹ , vậy nên mày mới cảm thấy bất ngờ với những cảnh tượng này . "

" Mày không có quyền làm như vậy . Mày dựa vào đâu chứ . "

Giờ phút này trong tiếng nức nở khản cổ của cô , chỉ chứa đựng duy nhất hình ảnh của hắn .

" Dựa vào việc tao đang giữ mày trong tay , dựa vào việc mày là người phụ nữ Lãnh Dương Hàn yêu nhất . Bấy nhiêu đó là đủ rồi . "

" Không ! Dừng lại , tôi không cho phép ông làm vậy . Mau dừng tay ... "

Xung quanh lặng thinh như tờ , cô đưa đôi mắt thống hận nhìn ả ta . Giống như nhìn một kẻ khốn không đội trời chung , từ lúc được sinh ra đến bây giờ chưa bao giờ cô cảm thấy sự hận thù to lớn lấn át đến như vậy .

" Mày nên nhớ rõ ! Ba viên đạn trong đó phải cắm đủ ở ba chỗ trên người mày . Nếu như bất kỳ một viên nào bay sang hướng khác , thì con gái của mày sẽ nhận lại mười viên đấy . "

Lãnh Dương Hàn không lên tiếng , chỉ bình tĩnh nhẹ nhàng nhìn về phía cô gật đầu một cái . Trong mắt hắn không có lùi bước . Mạng của hắn là của con gái , đừng bảo chỉ là ba viên đạn cỏn con . Bảo hắn moi tim ra đặt trước mặt cô hắn cũng tình nguyện làm .

" Mau lên ! "

Để củng cố nỗi sợ hãi , ả liền hạ tay cắt một đường trên vai Lạc Âm . Dòng máu chói mắt lại chảy xuống , nhưng tuyệt nhiên không hề nghe bất kỳ âm thanh kêu đau nào phát ra .

Lạc Âm cắn lấy môi mình đến bật máu , liên tục lắc đầu nhìn về phía hắn , muốn ngăn lại việc làm kia . Nếu như người trước mặt có bất kỳ mệnh hệ nào , cô cũng không muốn sống nữa , đừng nói đến chỉ một vết dao cứa vào người .

Cô không muốn bày ra bộ dáng yếu ớt của mình , không muốn cho ả đạt được mục đích khiêu khích hắn . Chỉ cần cô không nói đau sẽ không ai uy hiếp tác động đến bố , sẽ không ai ép được hắn tự làm hại mình .

Nhưng đó chỉ là suy nghĩ ngây thơ của cô mà thôi , ngay khi thoáng chốc nhìn thấy bảo bối chau mày lại . Tiếng gầm của Lãnh Dương Hàn đã khiến bọn người ở đó mặt tái mét . Nhát dao kia là cắt thẳng vào tim hắn một cách không khoan nhượng .

" Tiêu Y Kỳ ! Tao sẽ tận tay rút xương mày vứt cho chó ăn . "

Bộ dáng cao ngạo không thể với tới của hắn liền biến thành lãnh khốc hung tàn . Hắn nâng tay hướng nòng súng đen ngòm về phía ả ta , hai mắt long lên tia máu dữ tợn .

Nhưng khi người phụ nữ đáng nguyền rủa kia lại định hướng người cô cắt xuống , súng trên tay hắn liền đảo đầu . Phát ra tiếng vang lớn làm cho người ta ù tai . " Đùng ! "

" Khônggg ... "

Cô gục đầu chôn giữa hai bả từ từ rơi xuống đáy vực tuyệt vọng , trái tim giống như bị người khác không lưu tình dùng xe cán đến , hơn nữa bánh xe còn nhiều lần lăn qua lăn lại . Cho đến khi lồng ngực cô muốn vỡ tung ra , càng lúc càng nhói đau .

" Đừng mà ! Dừng lại đi ... "

Cô chịu không nổi cách giày vò này , thật sự chịu không nổi .

Lãnh Dương Hàn không chú ý đến cánh tay trái vừa nhận một phát đạn xuyên thủng da thịt của hắn . Chỉ trầm mặt ngẩng đầu , dùng ánh mắt vô cùng dịu dàng nhìn cô .

" Lạc Lạc ! Đừng khóc , papa không muốn thấy nhất chính là con khóc . "

Vầng trán tuấn dật của hắn lấm tấm mồ hôi , ngoài môi có chút tái đi . Còn lại cũng không có biểu hiện gì của việc bị đau đớn .

Dòng nước giá lạnh phía sau lưng liên tục vỗ những con sóng ào ạt chứng minh sự có mặt của mình . Tòa nhà chứa hàng với hai chiều cổng ra vào đều rỗng này nằm sát trên mỏm đá cheo leo thông thẳng ra biển , không cẩn thận ngã người ra đằng sao liền có thể rơi xuống khỏi mỏm đá văng xuống biển ngay , hình như sát đằng sau còn một chiếc cano nhỏ đang neo lại để phục vụ cho mục đích di chuyển nữa .

Nếu như có thể , bây giờ cô thật sự muốn mình chết đi để kết thúc tất cả đau đớn mà hắn phải gánh chịu .

Nghĩ thì liền làm , Lạc Âm nghiến chặt răng cắn vào đầu lưỡi .

" Cô ta muốn tự sát ! "

Có người nào đó hô lên .

Tiêu Y Kỳ cả kinh liền bóp chặt miệng Lạc Âm , xé một miếng vải che nhét căng vào miệng cô gái . Hơn nữa còn thẳng thừng tát một cái . Ả không nhịn được chửi một câu

" Mẹ kiếp ! Con khốn này . "

Nhìn gọt máu rỉ ra từ khóe môi cô , con ngươi của Lãnh Dương Hàn giống như của quỷ dữ đội mồ thức dậy từ đấy địa ngục .

" Con làm cái trò gì vậy hả ? "

Trong lòng hắn vừa giận lại vừa yêu thương , sao đứa trẻ này có thể ngốc đến thế . Hắn dù có mất mạng cũng muốn bảo vệ cô , không phải để cô tự làm thương tổn chính mình .

" Mau giao ra cách giải mã phần mềm trong T.E.S.D và cách vô hiệu hóa chế độ bảo mật . Nếu không tôi sẽ giết cô ta . "

Tên da đen mở chốt an toàn của súng gã hướng vào đầu Lạc Âm .

Thật sự gã không có hứng thú với màn trả thù thú tính này của Tiêu Y Kỳ . Gã chỉ muốn mau chóng hoàn thành nhiệm vụ quay trở về phục mệnh .

Ả liền bực tức lên tiếng .

" Này chưa chơi xong mà ! "

" Cô câm miệng đi ! "

Ánh mắt gã vô cùng cương quyết , đối diện với một kẻ nguy hiểm bức người kia . Không thể kéo dài thời gian hơn được nữa , vẫn nên đề phòng bất trắc là hơn .

Gã nhìn thấy người đàn ông âm trầm im lặng , đôi mắt sâu thẳm rõ ràng làm cho người ta không rõ hắn đang suy tính điều gì . Sự thâm hiểm này khiến cho gã mất tự tin .

Gã dí họng súng sát đầu cô gái , làm ra động tác muốn bóp cò .

" Khoan đã ! "

Lãnh Dương Hàn cắt ngang hành động kia , hướng trong túi áo vest lấy ra một vật dụng lấp lánh .

" Bên trong dây chuyền này có chưa bộ nhớ lưu trữ thứ mà bọn mày cần . "

" Quăng qua bên đây ! "

Một vòng cung đường đi kéo dài từ chỗ Lãnh Dương Hàn đến hướng gã .

Trong khi tên da đen vươn tay chộp lấy , ở bên ngoài liệu phát ra một giàn tiếng súng ồ ạt .
Truyện được dịch bởi: Ẩn danh. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.