Hai Cô Con Dâu

Chương 4

May mắn là Vân vẫn chuẩn bị kịp cho buổi cơm chiều hôm ấy và nàng với ông Khánh đều giữ một thái độ bình thường như thường ngày nên ba thành viên khác là Quang, Vinh và Ngọc đều không biết việc tày trời vừa xảy ra trong gia đình mình.– Hôm nay cơm ngon quá Vân à! – Ông Khánh khen ngụ ý.

– Vâng ạ, bố ăn nhiều nhé… nhớ húp… nước canh nhe bố… nhiều lắm đấy ạ! – Vân thầm hiểu lời nói của ông Khánh nên giả vờ vừa nhai vừa nói ngắt quãng những từ hàm ý.

Chẳng ai để ý, Quang và Vinh đang bàn nhau về công việc trong công ty. Quang làm trưởng phòng kinh doanh nên dễ dàng đưa Vinh vào phòng mình sau khi tốt nghiệp. Ngọc thì có lẽ bản tính hiền lành ít nói nên cũng chỉ yên lặng ăn cơm.

Đến tối, ai về phòng người nấy. Vân đang ngồi thoa ít kem dưỡng da, trong khi Quang đang xem lại các bản báo cáo.

– Công việc ổn không anh? – Vừa lấy kem thoa tay rồi lại xoa xoa chân, Vân hỏi.

– Ừ, phòng anh đang có dự án mới nên anh và thằng Vinh hơi bận. – Vẫn nhìn màn hình, Quang đáp.

– Lớn không anh?

– Ừ cũng lớn.

– Em thấy cũng chưa lớn lắm mà.

– Sao em biết được? – Quang ngạc nhiên ngẩng lên nhìn vợ.

Thì ra nàng đang chọc Quang, nàng đang nhìn chăm chăm vào háng Quang. Thấy Quang nhìn mình, cười hiểu ý nên Vân tiếp:

– Em cũng có một cái dự án “lớn” lắm – Vân nhấn mạnh khiêu khích Quang.

– Anh dám đầu tư vào không?

Nàng nhào tới đưa tay bóp vào chym chồng. Quang tỏ ra hơi hờ hững nhưng cũng không đẩy tay nàng ra, chàng vẫn chăm chú vào màn hình laptop. Vân đang ra sức gợi dục chồng mình, nàng thò tay vào một bên ống quần, xoa xoa bên ngoài quần lót, rồi xoa, rồi giật giật những sợi lông dái của chồng.

Thấy chym Quang đã hơi to lên nhưng Quang vẫn không chú ý đến nàng, tức quá Vân kéo mạnh quần ngoài chồng xuống, tính chuyện bú cho chàng quay sang tham gia với nàng, nhưng bất ngờ Quang quay sang, đẩy nhẹ tay Vân ra…

– Hôm nay anh bận thật, tha cho anh mà Vân – khuyến mãi thêm nụ cười hiền lành của chàng.

– Mai anh bù cho!

– Ứ chịu…

Vân nũng nịu, gương mặt đẹp, cặp mắt sáng thông minh của nàng cố gắng lay động Quang. Nàng tiếp tục nhào tới hôn môi Quang, có lẽ do buổi chiều ông Khánh đã chơi nàng mấy lần nhưng ở tuổi hừng hực như nàng vẫn thấy rạo rực.

Quang đáp lại nụ hôn nhưng được một lúc chàng lại đẩy đầu Vân sang bên…

– Anh cần tập trung, Vân à, sao em không soạn bài, mai em có tiết mà? – Quang đánh trống lảng.

– Hứ… – Vân đưa tay lên khẽ quẹt môi rồi làm mặt giận.

– Anh nhớ anh đẩy tôi ra nhé, ứ thèm, ghét.

– Anh xin lỗi mà, dự án này đang thương thảo, quan trọng lắm em à! – Quang lại cười cố xoa dịu vợ.

– Không biết, đêm nay anh… zero… phạt anh 3 ngày không được đụng vào tôi – Vân như cô giáo, nghiêm nghị đưa ba ngón tay.

– Hả? Sao được.

Quang giả vờ luyến tiếc nhưng vẫn không quay sang Vân, anh tưởng nàng đùa, vì đêm nào Vân chẳng khiêu khích anh trước, nhưng anh đâu ngờ từ giờ nếu anh “bị zero” thì ông Khánh, phụ huynh anh sẽ được gặp cô giáo Vân hoài hoài.

Nói đoạn, Vân nằm xuống, không thèm đụng chạm Quang nữa, nàng nhắm mắt nhớ lại hương vị và cảm giác sung sướng khi được cha chồng chinh phục. Quang thì lúc này đã có thể chú tâm vào dự án của anh
Truyện được dịch bởi: 69dulex. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.