Nữ Nhân Viên Tiếp Thị

Chương 1: Khởi Đầu.

Bước xuống xe cố gắng thoát khỏi đám đông xe ôm đang chèo kéo, gã nhanh chóng lên chuyến xe bus chuẩn bị lăn bánh. Khi đã yên vị, gã ngồi nhìn ngắm Hà Nội vừa lên đèn qua ô của kính, đoàn người đang hối hả len lỏi trên những con phố đông đúc hi vọng sớm về nhà quây quần bên gia đình sau một ngày dài làm việc mệt mỏi. Xuống xe bus, gã móc điện thoại gọi cho Tiến, thằng bạn gần nhà giới thiệu công việc này cho gã.

– Tao đến nơi rồi, ra đón tao cái?

– Ok, đợi tao 5 phút nhé!!!

Nhìn dòng người qua lại gã khẽ thở dài với những tâm sự chất chứa trong lòng, xa xa gã thấy bóng dáng thằng Tiến đang đi tới, gã vẫy vẫy tay rồi bước nhanh về phía nó. Từ đường lớn đi vào khoảng 200m, rẻ vào 1 con đường nhỏ hơn với khá nhiều quán karaoke với đủ màu của đèn led gắn trên những biển hiệu quảng cáo bắt mắt làm gã choáng ngợp . Tiếp tục đi sâu vào độ khoảng 50m dừng lại trước một quán karaoke khá bề thế, Tiến trao gã lại cho chủ quán và bước nhanh ra về. Chủ quán là một người đàn ông khoảng 35 tuổi, to béo cao lớn. Anh cất giọng:

– Mới ra hả em?

– Vâng em chào anh.

Anh ta vẫy 1 đứa nom còn khá trẻ độ 17 – 18 tuổi chắc là nhân viên đến nói:

– Cháu dẫn anh này lên phòng cất đồ đi. Rồi quay qua gã:

– Lên cất đồ với ăn cơm đi, xong xuống đây nói chuyện.

Gã vâng dạ theo thằng nhân viên kia lên phòng cất đồ rồi quay vào bếp ăn vội bát cơm, đi xuống sảnh thì đã có thêm một người phụ nữ khá xinh đẹp chạc tuổi chủ quán và 2 đứa nhỏ, chắc là vợ con của anh. Người phụ nữ lên tiếng hỏi thông tin này nọ

– Em làm được lâu không… rồi nói về công việc bla bla…

Quán ngoài gã có 2 nhân viên khác, một thằng tên Nam là người dẫn gã lên cất đồ, nghe nói mới làm được 20 ngày, một thằng gã đã quên tên vì không có nhiều ấn tượng ngoài việc gã đến làm được 2 ngày thì nó biến mất cùng với cái điện thoại của gã . Ngoài ra còn có một cô PG của hãng bia Tiger thường lui tới vào buổi tối. Công việc thì cũng nhẹ nhàng và nhàn hạ, sáng 10h ngủ dậy 2 thằng thay nhau nấu cơm với dọn dẹp các phòng và cầu thang. Buổi chiều khá vắng khách nên chủ yếu là ngủ và ngồi chơi, khoảng thời gian đông khách thường vào buổi tối hoặc những ngày cuối tuần hay lễ tết. Hôm đó là vào một buổi tối thứ 6, khi gã đã làm ở quán được 3 ngày, có tốp khách khoảng 5 – 6 người trông khá lịch sự. Khách đã vào phòng ổn định đâu đó, gã bưng đĩa hoa quả đặt lên bàn và cất giọng hỏi:

– Các anh dùng bia gì ạ?

– Cho anh két hà nội.

Gã mở cửa bước ra, vào kho xách két bia mang vào phòng, đang định đi ra thì 1 trong số những người khách vẫy tay ra hiệu cho gã lại gần.

– Anh cần gì ạ?

– Gọi cho anh 3 – 4 đứa nào.

– Đứa gì cơ ạ? Gã ngơ ngác hỏi lại!!!

– Vl, chú mới làm à, xuống bảo anh H gọi cho anh 3 – 4 em được được tý lên đây, nhanh lên nhé.

Gã vâng dạ rồi chạy xuống nói với anh H chính là chủ quán.

– Phòng 2 bảo gọi gái anh ơi, 3 – 4 người ạ.

– Uh, em cứ lên trông phòng đi.

Độ chừng 20 phút sau, 4 cô gái bước ra khỏi tháng máy nhan sắc bình thường nếu như không muốn nói là hơi xấu, 2 trong số đó khá mập. Cả 4 mặc chiếc quần ngắn củn cởn khoe ra cặp chân ngăm ngăm nâu đầy nốt, cặp đùi to như những cây cột đình ở làng quê Việt Nam . Khuôn mặt được trát kỹ bởi lớp phấn dày nhằm che đi những khuyết điểm vẫn luôn hiện hữu trên khuôn mặt . Từ người các cô phả ra mùi nước hoa nồng nặc rất khó chịu mặc dù gã đứng cách các cô vài mét. Một trong số bốn cô gái lên tiếng hỏi:

– Phòng này gọi nhân viên à anh?

Gã gật đầu khe khẽ, im lặng không nói gì lòng thầm nghĩ “nhân viên nhân váo gì xấu như Chung Vô Diệm thế”.

Cả 4 tự tin kéo nhau vào nhưng 2 cô nhanh chóng ra ngoài đi xuống. Không lâu sau 2 cô gái khác lên thay thế nom sáng sủa hơn 2 người vừa đi ra.

Đêm hôm sau, đó là ngày thứ 7 cuối tuần, khoảng 12 rưỡi đêm khi mà khách đã ra về hết, tưởng rằng hôm nay được ngủ sớm thì 2 thanh niên bước vào, gã nhanh chóng lên bật phòng 5 . Đang ngồi đập muỗi, lòng hơi bực bội vì phải thức đêm, 1 thanh niên bước ra dúi cho gã tờ 100k và bảo:

– Gọi cho anh 2 đứa xinh xinh tý nhé, với để ý phòng cho anh.

– Ok anh.

Gã chạy xuống thông báo với anh H để gọi người. Mẹ sư thằng khốn nạn nhảy mất cái điện thoại, bất tiện quá, mai phải đi mua con cục gạch dùng tạm vậy. Độ 15p thang máy mở, 2 ả nhân viên bước ra trong đó gã khá ấn tượng với một cô bé bởi còn quá trẻ, mặt còn nguyên vẹn nét ngây thơ, da trắng, tóc nhuộm vàng được cột đuôi gà trông khỏe khoắn và năng động. Gã đang nhìn cô đánh giá thì cô cất tiếng nói trong trẻo.

– E chào anh.