Nữ Nhân Viên Tiếp Thị

Chương 15: Tội Lỗi.

– Em ra ngoài mai về anh nhé.

– Dạo này mày đi đêm suốt thế.

– Em ra có việc tý hề hề.

– Đi về sớm không chị lại la.

– Vâng ok anh.

Anh H có cái dáng người to béo, mặt mũi trông rất khó gần nhưng lại là người khoáng đạt và rất tâm lý, anh em ai cũng quý ông cả. Anh thi thoảng vào phòng ngủ nhân viên thấy vỏ bánh kẹo, nước ngọt bia bọt vứt tùm lum chỉ nói.

– Chúng mày ăn uống vứt vỏ cho nó gọn gàng, đừng để chị thấy lại nói nhiều đau đầu anh chứ chúng mày ăn được bao nhiêu anh tiếc gì.

Mấy thằng nhiều khi muốn nghỉ làm nhưng nói “em nể anh H quá không nghỉ mẹ nó lâu rồi”. Uh thì phụ nữ đôi khi họ chi li tính toán lại hay nói nhiều hơn thì cũng là lẽ thường. Nói chúng, cách sống của anh khiến gã và mọi người ai cũng nể.

Lúc đó khoảng 2 rưỡi, gọi Tiên xuống, hai đứa gọi xe ra quán xa tý vì không muốn gặp người quen. Vào một quán vịt bán đêm, gọi vài món với chai rượu.

Hai anh em ngồi tâm sự, đủ thứ chuyện trên đời, từ tình yêu, công việc, khách khứa…

– Hôm nọ ngồi có ông khách già, lão boa cho em 500k, xong rủ em đi chơi em không đi. Lão lôi ra 3 củ bảo qua đêm với lão. Hãm vl

– Sao không đi, cɦịƈɦ xong bảo em mới 15 thôi. Tống tiền lão kiếm đôi chục. Dê già muốn gặm cỏ non à.

– Uh nhỉ để lần sau gặp lại em cho biết tay hihi.

– Cho lão vố chừa hẳn đi.

– Nói vậy chứ làm nghề này đã nhục rồi, làm nghề kia nữa thì…

– Anh nói vui thôi. Mà nhục cái đéo gì, ăn xin ăn cướp của ai đéo đâu.

– Nói thì nói thế nhưng vẫn nhục anh ạ. Người ta vẫn gọi mình là con hàng, là “gái”.

– Thôi kệ mẹ đi, sống cho mình chứ sống gì cho người khác mà nghĩ nhiều.

– Anh ơi cho em chai rượu.

Rượu vào lời ra. Mà con gái thật lạ, hình như uống rượu vào nó tác động đến dây thần kinh cảm xúc thì phải, mà là cái dây buồn hay sao, Tiên bắt đầu thút thít:

– Sao em gặp phải thằng khốn nạn thế anh, nó không thích em nữa thì nói một câu cho tử tế, cứ phải xúc phạm nhau thế à.

– Nghỉ nhiều làm gì? Thằng Đông nó phũ với gái anh biết, nhưng em thích nó chả nhẽ anh bảo đừng.

– Nhưng mà em ức lắm, nó coi em như con hàng, thích thì đến, chán thì bỏ.

– Thôi không nhắc nửa. Mà dạo này anh thấy mày ít đi làm lắm, tách được tụi ông Trường được anh H cho làm mà không chịu khó.

– Dạo này em mệt, chả muốn đi.

– Không đi mày lấy đâu tiền tiêu, chịu khó làm mà kiếm vốn. Mày định làm nghề này cả đời à?

– Dạ, nghỉ vài hôm rồi em đi.

– Thôi tùy mày. Mày không thấy mấy con kia à, đang ngồi với khách mà biết ông Tuấn đến bỏ hết bàn chạy sang đó.

– Hừ, khách lạ chứ quen nó chửi chết.

– Chửi đéo gì chúng mày, toàn chửi bọn tao ấy.

– Em chả bao giờ làm thế?

– Nhiều khi mày cứ như thế chỉ thiệt thân em ạ.

– Anh ơi cho em thêm chai nữa.

Gã hoa hết cả mắt, Tiên cũng không kém, nhìn như muốn gục xuống bàn. Hai đứa nói chuyện mà líu hết lưỡi.

– Ông Hùng bên âm thanh ấy?

– À dạo này không thấy đến mấy nữa nhỉ.

– Lão bảo coi em như em gái cơ đấy.

– Thì anh thấy ông sống cũng được mà.

– Hôm lão gọi em với con Mai đến, uống cũng nhiều, rồi anh biết sao ko?

– Sao thì nói mẹ đi tao biết thế đéo nào được

– Gạ cɦịƈɦ em chứ sao. Vl coi như em gái

– Anh mà định chén cả em gái cơ ak haha

Ngồi toàn chuyện vớ vẩn, cố mà không hết chai thứ 4, Tiên thì gục mẹ xuống bàn, gã lè nhè kêu thanh toán. Dìu Tiên ra khỏi quán mà cả hai chuếnh choáng sắp ngã, “say quá” gã thì thào. Nhìn quanh không thấy cái xe nào mà về, mà có về giờ này đéo ai mở cửa cho, phòng cái Tiên thì ngõ nhỏ, sức đâu mà cõng nó vào. Cách 4 – 5 nhà thấy cái nhà nghỉ, tặc lưỡi dìu Tiên vào.

Đưa được Tiên lên phòng gã nằm vật ra giường thở, Tiên thì ú ớ nói mê cái gì gã nghe không rõ. Quay lại nhìn Tiên, trong cơn say gã thấy người mình nóng rực, cái phần con trong người nó trỗi dậy, thằng nhỏ nhúc nhích trong quần như con quái vật chuẩn bị tỉnh giấc ngàn thu

Gã lắc đầu tự nhủ “không được” mà sao bàn tay chẳng chịu nghe lời, nó xoa xoa bầu ngực của em phía ngoài lớp áo em, rồi nhanh chóng luồn vào trong. Đầu óc gã như mụ đi, gã như con thú lao vào cơ thể nóng hổi kia. Môi gã tìm đến môi em, em ú ớ đáp lại, hai tay xiết lấy lưng gã.

Chẳng hiểu bằng cách nào, cả hai không còn mảnh vải che thân, gã trườn lên người em trong cơn thèm khát, em như mơ như tỉnh ú ớ nói nhảm, cả hai cơ thể như hòa làm một. Cái mặc cảm tội lỗi lúc đầu biến sạch đâu hết, thay vào đó là cơn du͙ƈ vọиɠ tràn ngập hết tâm trí gã. Mắt gã đỏ ngầu hụp lặn trên cơ thể em, bàn tay tội lỗi như muốn vò nát tấm thân mỏng manh kia, em ú ớ rên lên sau những cú thúc mạnh bạo của gã. Đầu óc gã mụ đi không còn nhớ gì nữa.

Mở mắt dậy đầu nhức như búa bổ, bên cạnh gã Tiên vẫn ngủ vùi, tấm lưng trần thấp thoáng sau lớp chăn bông bị tụt xuống. Gã tự trách mình đã làm chuyện có lỗi với Tiên, với cả Nhi nữa. Giờ gã biết đối mặt với Tiên ra sao, em tin tưởng gã, đáp lại lòng tin ấy trong cơn du͙ƈ vọиɠ điên rồ, gã đã chiếm lấy em. Gã thở dài nhặt đống đồ vương vãi đi vào nhà tắm.

Lúc trở ra Tiên đã dậy từ bao giờ, quần áo đã được mặc vào đâu đấy, em đang nửa nằm nửa ngồi tựa vào đầu giường lướt điện thoại. Thấy gã em cười buồn

– Anh dậy lâu chưa?

– Anh xin lỗi, hôm qua say quá… Tiên chen ngang chặn lời gã lại

– Thôi không sao đâu, anh đợi em vệ sinh cá nhân tý rồi mình về. Dứt lời Tiên bước nhanh vào wc.

Nhìn thái độ của Tiên làm gã không biết em có giận mình không nữa. Còn Nhi, em mà biết chuyện này… gã chán nản không muốn nghĩ đến

Rất nhanh sau đó Tiên đi ra, thái độ vẫn bình thường như chưa có chuyện gì sảy ra.

– Về thôi anh. Rồi Tiên bước ra trước

– Uh. Gã thì thầm đáp lời như tự nói với chính mình

Trả phòng đưa Tiên về, gã cũng nhanh chóng về quán. Trong đầu không ngớt những mặc cảm tội lỗi gã đã gây ra.