Nữ Nhân Viên Tiếp Thị

Chương 16: Nước Mắt Người Đẹp.

Ngày đéo gì mà bao chuyện vớ vẩn. Buổi chiều đang ngồi trông nhà có mấy ông khách vào, cho lên tầng 3 thằng Nam trông. Được lúc thấy nó gọi lên, chả biết có chuyện gì mà có vẻ gấp. Chạy lên thấy cả ông Quang với thằng Toàn cũng ở đó, 2 thằng kia chắc đang ngủ, ông khách thì đang chửi chửi cl gì đấy gã hỏi thằng Nam

– Chuyện gì đấy mày

– Khách mất ví

– Thì tìm cho khách đi đứng cả lũ đây làm gì

– Tìm rồi có thấy đâu

– Đkm chúng mày không trả đây tao đánh từng đứa, gọi hết nhân viên quán ra đây. Ông khách oang oang chửi

– Anh mất ví bao giờ, kiểm tra kỹ chưa? Quán em khách để quên đồ đạc chưa bao giờ bị mất

– Đm mày già mồm đéo gì, tao mất ví ở đây ko chúng mày lấy thì ai

– Anh nhớ lại để quên đâu không, hay tìm kỹ lại lần nữa xem. ĐM thấy cay cay sống mũi rồi

Thằng lol ấy hùng hổ lại đạp từng thằng, thằng Nam ăn 1 cú bay mẹ ra sau, thằng Toàn né mà vẫn dính, đạp gã với ông Quang nhưng né được hết. Quang cay lắm định lao vào ăn thua luôn nhưng lại cố nhịn. Gã ko nói gì mở cửa đi ra, thằng đầu ƈôи ŧɦịŧ kia quát tháo gì mà kệ cm nó. Gọi cho anh H lên giải quyết chứ ko đánh nhau. Khổ cái ông H đi có việc đéo ở nhà, gọi chị C.

Vài phút sau bà C qua, hỏi han này nọ, gã kệ xuống tầng 1 trông quán. Đm điên cả tiết, thằng giang hồ nửa mùa ở đâu đến. Lúc sau thấy nó xuống mở cốp xe, cái ví chình ình trong đó, đéo có lấy một lời xin lỗi. Đúng xã hội, thể loại người nào cũng có.

Buổi tối đang làm trái cây thì có tin nhắn, mở ra xem thì là Tiên

– Đang quán à anh

– Uh, đang bóc bưởi. Qua giúp anh đi

– Thôi em nghỉ nốt hôm nay

– Uh tùy mày

– Anh này, anh…

– Gì thì nói đi

– Anh coi em là gì

– Mày như đứa em anh chứ là gì

– Em biết, anh chỉ cɦịƈɦ xã giao em thôi

– Ơ cái con này, nói gì vậy

– Thôi quê đi anh

Nhắn lại không thấy trả lời, gọi điện ko nghe máy. Chán vl luôn, chắc kiểu này cai rượu mẹ nó đi cho lành.

Khoảng 10h phòng đặt sinh nhật kéo nhau đến, hóa ra mấy em dịch vụ, đông vcl. Xinh xấu, lùn cao, béo gầy tụ hội đủ cả, kéo theo hơn chục thằng “xe ôm”. Bài khúc hát mừng sinh nhật vang lên như một thủ tục không thể thiếu. Âm thanh những giai điệu cuối của bài hát chưa dứt có vài đứa ra.

Cắm nhạc cho em đi

Anh lấy em cái đĩa với cái thẻ ATM

Thêm khăn ướt, la vi với coca anh nhé

Anh lấy em mấy bao ba số

Anh ơi tắt hết đèn đi để mình chớp thôi

Anh ơi tắt TV

Anh ơi tắt hết điều hòa cho em

Anh ơi…

Tiếng kêu tiếng gọi lao xao nhức cả đầu. Trong phòng kẻ đứng người ngồi lắc lư điên cuồng theo điệu nhạc đinh tai nhức óc. Có mấy em nhảy rất sεメy cởi đồ trèo lên phía sân khấu uốn éo, thằng Quân mà trông thấy chắc đến bục chỉ. Đang ngồi chán nản, đêm nay lại một đêm dài thì cánh cửa mở ra, lao nhao 4 – 5 đứa cả trai gái cãi nhau ỏm tỏi, xô xô đẩy gì đấy chẳng quan tâm lắm cho đến khi một thanh niên vớ ngay chai bia phang thẳng vào đầu một ả. Ả xụm xuống, mắt trợn lên, giãy mấy cái như gà bị cắt tiết, mấy đứa kia xúm xít bịt vết thương cõng xuống dưới đưa đi bệnh viện. Thanh niên kia tái mặt bỏ vào phòng.

Sự việc sảy ra nhanh quá, gã chỉ biết đứng nhìn. Món quà sinh nhật dành tặng cho nhau đầy bất ngờ và… máu. Gã lấy đồ dọn dẹp đống mảnh vỡ dưới sàn lẫn những giọt máu của em gái kia. Thôi thì cũng mong cho em nó tai qua nạn khỏi, và thầm chửi cái đkm thằng ml vũ phu kia, dù gì cũng con gái mà, đỵt bà nhà mày.

3h sáng, gã với thằng Toàn ngồi đàm đạo đủ thứ chuyện từ thời sự quốc tế đến trong nước, từ kinh tế đến chính trị, từ văn hóa trở về giáo dục, gái gú, hàng họ… nhằm qua cơn buồn ngủ. Đang hăng say thì

– Anh vào quét qua cái sàn cho em, trơn quá

– Ok

Bước vào phòng gã chếnh choáng suýt ngã, đầu óc lâng lâng như người say rượu. Đéo hiểu sao chúng nó ở trong này suốt mấy tiếng đồng hồ được. Không khí nó bức bối ngột ngạt kinh khủng, tiếng nhạc sập xình không ngừng nghỉ, đèn chớp lập lòe. Dưới đất vương vãi nào giấy, nào vỏ bánh kẹo hoa quả, bia bọt nước ngọt lavi đổ lênh láng dưới chân làm sàn nhà vừa nhớp nháp vừa trơn. Khói thuốc nồng nặc như một lớp sương vây kín căn phòng làm gã ngạt thở. Con trai thì cởi trần, có thằng mặc mỗi cái sịp, mấy em gái thì có đứa mặc mỗi đồ lót, nhìn như cái ổ tệ nạn. Giữa phòng 5 – 7 đứa vẫn lắc lư uốn éo theo bản năng, vài em gái đứng trên sân khấu múa may gì đấy như mấy con lăng quăng, trên ghế quanh phòng la liệt kẻ nằm người ngồi ôm ấp, vuốt ve, hôn hít, sờ mó nhau chỉ thiếu tụt quần ra cɦịƈɦ

Gã chán nản cố gắng quét gọn đống rác dưới chân dồn lại một góc, lấy cái chổi lau qua loa rồi biến ra khỏi phòng, đéo thể chịu được cái không gian đấy thêm giây phút nào.

– Đkm cái phòng này nó kinh vl ra mày ạ

– Sao thế. Thằng Toàn quay sang

– Đm nó bẩn, nó nát vl

– Ờ thì chúng nó bay chả thế

– Thế cái beep, mày vào mà xem. Đéo ai bẩn như chúng nó

– Uh thì kệ mẹ đi

– Nay công an nó mà úp thì đi cả lũ. Kẹo ke dùng chưa hết chúng nó vứt nhoe trên bàn kia kìa

– Vcc sao ẩu thế

– Haizz, thế mới nói. Gã thở dài

5h hơn nhắc chúng nó nghỉ, gọi mãi 3 – 4 lần đến tận 6 rưỡi mới vào kiểm đồ được.

Xuống thanh toán nó cứ cải này nọ đéo trả, gọi cmn ông H sang cho ông ý giải thích, mệt cả người.

– Bọn em hát quá giờ, đó là tiền nhân viên thức đêm hôm phục vụ bọn em, coi như cho các em nó tiền ăn sáng. Hết 6 triệu rưỡi anh lấy 6 triệu, hôm khác lại đến ủng hộ anh nhé.

Cả đám trả tiền rồi kéo nhau về.

– Anh H đưa cho 2 thằng 1 triệu rồi nói: Thôi 2 đứa đi ngủ đi, phòng để đấy mấy thằng kia dậy nó dọn. Lần sau bọn này tính nó 200k tiền trông đêm thôi, cộng thêm vào tiền hát ấy.

– Vâng bọn em lên đây ạ.

2 thằng uể oải lên phòng, ngả lưng ra giường mà thấy thoải mái vãi linh hồn. Mệt lắm mà nằm mãi chả ngủ được, chắc quá giấc. Một ngày như lol. Vật vờ mãi gã mới thiu thiu chìm dần vào giấc ngủ.