Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 22: Trần Kiên cáo trạng

Triệu Khoái dứt lời, chỉ cô gái và cô bé bị trọng thương nói : “Bảo người của ngươi đưa hai người bọn họ lên xe cứu thương rồi nhanh chóng đưa tới bệnh viện, ta phải mau chóng tiến hành giải phẫu cho họ.

Cô gái này toàn thân nhiều chỗ gãy xương, xương cổ cũng đã gãy, còn cô bé này, xương ngực và xương sườn đã vỡ vụn, đoạn xương gãy đã đâm vào tim cô bé.

Người của người hẳn là biết phải di chuyển bệnh nhân bị tổn thương như vậy bằng cách nào chứ? Ngàn vạn lần đừng dùng sai phương pháp vận chuyển, nếu không sẽ khiến thương thế bọn họ nặng thêm đấy.”

Lý Tùng Bách chưa kịp mở miệng, Trần Kiên đã giành trước nói : “Chúng ta dựa vào cái gì tin tưởng lời nói của người? Người chẳng qua chỉ là dùng mắt nhìn, lấy tay sờ sờ mà thôi, cũng không có chụp X-Quang, lại không chụp CT… thì làm sao mà biết được tình hình của bệnh nhân chứ? Theo ta thấy, ngươi chính là một tên lừa gạt, ở đây nói hưu nói vượn!”

Triệu Khoái dùng ánh mắt khinh thường liếc qua Trần Kiên, không thèm cùng hắn nói chuyện, chuyển ánh mắt sáng Lý Tùng Bách nói : “Đông y có phương pháp chuẩn bệnh gọi là Quan khí mật pháp,nếu các ngươi không tin thì cứ đưa họ đi chụp.”

Lý Tùng bách ngạc nhiên,trong Đông y quả có cái gọi là Thuật quan khí nhưng đã thất truyền,không ngờ người này cũng biết một loại thuật quan khí khác.

Triệu Khoái nhìn Lý Tùng Bách đang do dự ,khẽ nói : “Ngươi bị viêm dạ dày mãn tính, tuyến tiền liệt bị phình to, tiểu tiện thường kéo dài thành nhiều lần, trên đầu gối chân trái hai tấc có bệnh kín, cách nửa tháng sẽ nóng lên và gây đau đớn một lần, đến nay đã bị hơn ba mươi năm rồi…”

Thấy Triệu Khoái đem hết các chứng bệnh trên người mình nói ra không sai chút nào, Lý Tùng Bách kinh ngạc không thôi, đồng thời đối với việc Triệu Khoái biết Quan khí mật pháp cũng hoàn toàn tin tưởng.

Hắn lập tức phân phó Trần Kiên: “Lập tức an bài nhân thủ đem hai người trọng thương này lên xe cứu thương, nhớ kỹ, phải dựa theo lời của vị Triệu tiên sinh này mà làm theo, không được làm sai.”

“Không phải chứ Lý phó viện trưởng? Ông thật sự tin tưởng lời hắn nói?” Trần Kiên kinh ngạc há to miệng.

"Ta tin tưởng!"

Trần Kiên vốn theo trường phái Tây Y lại không biết, hắn kinh ngạc nhíu mày nói: “Quan khí mật pháp, Lý phó viện trưởng, ông nói cái này là cái thứ vớ vẩn gì thế? Là thần công trong tiểu thuyết võ hiệp sao? Hay là cái khí công không có thực gì đó? Ông không nên vì ba cái thứ mờ ảo hư vô không tồn tại này mà tin tưởng tên Đông y lừa gạt này đó chứ?”

Giọng nói Trần Kiên toát ra vẻ khinh thường và hoài nghi rõ ràng, đã triệt để chọc giận Lý Tùng Bách.

Lý Tùng Bách căm tức nhìn chằm chằm Trần Kiên, dùng ngữ khí nghiêm nghị trước giờ chưa từng có quở trách: “Trần chủ nhiệm, nếu ngươi đã không biết thì dựa cột mà nghe, đừng có ở chỗ này hồ ngôn loạn ngữ!

Ta muốn nói cho ngươi biết, Đông y tồn tài và phát triển cả ngàn năm nay, tại Châu Á này, thậm chí là trên toàn Thế Giới đều có tầm ảnh hưởng rất lớn.

Nó bác đại tinh thâm, không phải kẻ chỉ biết múa bút học vẹt, chỉ biết tôn trọng người phương Tây như ngươi có thể hiểu được! Hừ!”

Trần Kiên sắc mặt lúc trắng lúc xanh, há mồm nói: "Lý phó viện trưởng, ông..."

Lý Tùng Bách cũng không cho hắn cơ hội mở miệng, khoát tây cắt lời của hắn, lạnh lùng nói: “Trần chủ nhiệm, ta bảo ngươi lập tức đi an bài nhân thủ, đem hai người bị trọng thương này nhanh lên xe cấp cứu, chẳng lẽ ngươi không nghe thấy sao? Nếu như bởi vì ngươi mà chậm trễ chữa trị cho hai người này, trách nhiệm đó ngươi đảm đương nổi sao?”

Trần Kiên muốn phát hỏa rồi, nhưng hắn cũng biết lúc này không phải là lúc phát hỏa, nếu không hắn sẽ bị vướng vào cái cớ này.

Hắn hít sâu một hơi, nghiến răng nói: “Ta thật đúng là không dảm đương nổi trách nhiệm như vậy, nếu hai người bị thương kia vì tên gia hoa này làm chậm trễ thời cơ tốt nhất để chữa trị, do đó có cái gì ngoài ý muốn xảy ra…”

Lý Tùng Bách cắt lời hắn nói:”Như vậy, ta sẽ chịu toàn bộ trách nhiệm về việc này!”

“Tốt, tốt, chỉ cần có những lời này của Lý phó viện trưởng là tốt rồi.” Trần Kiên cười lạnh nói, đồng thời trong lòng thầm nghĩ:”Hai người các ngươi đã muốn chết, vậy hai ngươi đi chết đi, ta tuyệt đối sẽ không cùng các ngươi chết chung.

Hừ”

Mặc dù trong lòng bất mãn với Lý Tùng Bách và Triệu Khoái, nhưng Trần Kiên cũng không dám chậm trễ chuyện cấp cứu bệnh nhân, hắn lập tức gọi nhân viên cứu hộ tới đem hai người này cẩn thận đặt lên cáng, sau đó đưa lên xe cấp cứu.

Chờ nhân viên cứu hộ mang hai người bị thương lên xe rồi, Triệu Khoái cùng Lý Tùng Bách cũng đồng thời lên chiếc xe cứu thương này.

Trần Kiên suy nghĩ một chút, lại chọn một chiếc cứu thương khác mà ngồi.

Tại hiện trường người bị thương quá nhiều, ba chiếc xe cứu thương không đủ để đem toàn bộ người bị thương chở đi, chỉ có thể đưa một phần những người bị trọng thương đi trước.

May mắn là có những xe cứu thương khác đang chạy tới, chắc là cũng đủ.

Đồng thời xe cảnh sát tại hiện trường cũng đảm nhiệm vận chuyển người bị thương, tranh thủ đem những người bị trọng thương này đến bệnh viện, để mau chóng được chữa trị.

Triệu Khoái cùng Lý Tùng Bách ngồi trên xe cứu thương nổi còi hụ inh ỏi mà đi, Trần Kiên ngồi ở xe cứu thương ngay phía sau.

Nhìn chiếc xe đằng trước, sắc mặt Trần Kiên vô cùng âm trầm.

Trần Kiên thầm nghĩ trong lòng:”Lý phó viện trưởng đi theo cái tên Đông y lừa gạt không rõ lai lịch này, ta cũng không thể mặc kệ ngồi nhìn được.

Chuyện này không chỉ liên quan đến thanh danh của hắn, mà còn liên quan đến danh tiếng của bệnh viện nữa.

Không được, ta phải đem chuyện này cấp báo cho Đỗ viện trưởng!”

Trần Kiên lập tức lấy điện thoại di động ra gọi cho Đỗ viện trưởng, đem mọi chuyện ở đây thêm mắm thêm muối vào hồi báo.

Trong khác sạn:

“ahh….Bạch…..Ứhhh…..sướng quá……nhanh lên…Viện trưởng Đỗ…em sướng…ahhhahh….bạch bạch bạch bạch!!”

Bỗng chuông điện thoại vang lên. Viện trưởng Đỗ không muốn bắt máy nhưng nó reo liên hồi. Ông ta cũng sợ có việc gì quan trọng nên bắt máy. Sau khi nghe đầu dây bên kia nói xong. Ông ta làm bộ dạng nghiêm túc, đầy chánh trực nói:

“Tôi đang bận. Có một cuộc họp hội thảo y học, cậu cứ tìm cách kéo dài, đừng để tên họ Triệu làm bậy”.

Sau đó lão ta nhìn người phụ nữ dưới háng một cách dâm tà, tiếp tục dập mạnh.

Tiểu huyệt Cô gái còn ngậm lấy dương vật thô tráng của Viện trưởng Đỗ, huyệt khẩu không ngừng mấp máy, bị người đàn ông trực tiếp mà thao vài cái như vậy đều chịu không nổi mà phun nước. Khả năng là gần đây lâu rồi không có cùng chồng làm tình, dương vật Viện trưởng Đỗ lại to như vậy, còn cứng như thế, mỗi lần đều đâm đến chỗ ngứa nhất của tiểu huyệt,

- Ách, ân a...

- Huyệt thật chặt, dâm nữ...
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.