Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 27: Mắng ngất Viện trưởng đi chơi gái trong giờ làm.

Chuyện như vậy, nếu không phải tận mắt chứng kiến, mặc kệ là ai cũng sẽ không bao giờ tin tưởng.Tám nữ y tá có mặt ở trong phòng giải phẫu, sớm đã choáng váng đầu óc.Nếu không phải từ đầu đến cuối Triệu Khoái đều biểu hiện ra thái độ lạnh lùng, thì chỉ sợ các nàng sớm đã kinh hô lên rồi.Mặc dù là như vậy, nhưng đám y tá này vẫn nhịn không được, chụm đầu xì xào bàn tán cùng nhau.

“Người này rốt cuộc là ai nha? Ở trong khoảng thời gian ngắn như vậy, cư nhiên lại có thể phẫu thuật xong hai bàn mổ liền một lúc.”

“Chắc hẳn là chuyên gia do bệnh viện chúng ta mới thuê về đi? Mọi người không thấy sao, ngay cả Lý phó viện trưởng còn đứng ở bệnh làm trợ mổ cho hắn cơ mà.”

“Tuổi còn trẻ như vậy mà đã làm chuyên gia sao? Thật lợi hại nha! Chẳng biết anh ta đã có bạn gái hay chưa nhỉ?”

“Thôi đi bà trẻ ơi, hiện giờ cũng đã qua mùa xuân rồi, làm sao cô còn đại phát xuân tình đây chứ?”

Ngay khi Triệu Khoái tiến hành phẫu thuật cho cô gái trẻ, thì Lý Tùng Bách cũng khâu xong vết thương cho bé gái.

Bởi vậy, thủ pháp nối xương cổ của Triệu Khoái cũng bị hắn thu toàn bộ vào trong tầm mắt, điều này khiến cho hắn kinh ngạc không thôi.

Bất quá, tại thời gian tiến hành phẫu thuật, Lý Tùng Bách sợ làm Triệu Khoái phân tâm, cho nên cũng không dám mở miệng hỏi.

Hiện tại, ca phẫu thuật đã thành công mỹ mãn, hắn mới dùng một loại ngữ khí run rẩy nói: “Triệu tiên sinh, thủ pháp nối xương vừa rồi, chẳng lẽ chính là Hợp Cốt Thủ ở trong truyền thuyết đó sao?”

Triệu Khoái gật đầu: “Đúng vậy, chính là Hợp Cốt Thủ!”

Lý Tùng Bách kinh ngạc há hốc miệng nói: “Thật sự đúng là Hợp Cốt Thủ có thể nối gân liền xương sao? Mặc dù ở bên một y thư cổ đã từng nhắc qua cái loại thủ pháp này, nhưng tôi vẫn cho rằng đó chỉ là một loại thủ pháp do dân gian hư cấu lên mà thôi..”

Triệu Khoái bỗng im lặng không nói.Bất quá sau khi kiến thức được y thuật cao minh diệu kỳ của Triệu Khoái, ngay cả mấy cô y tá ở trong phòng giải phẫu lúc trước đều nhất trí cho rằng, Triệu Khoái thật sự có tư cách để mà ngạo mạn.

Nhưng kì thật, mọi người đều đã trách lầm Triệu Khoái rồi.Triệu Khoái không nói cái gì, cũng không phải vì hắn ngạo mạn khinh đời, mà bởi vì hiện tại hắn đã không còn một chút khí lực dư thừa nào để nói chuyện.

Dù sao ở trong vòng bốn mươi phút thời gian, có thể hoàn thành được hai ca phẫu thuật với hệ số khó khăn cao, như vậy không chỉ là khảo nghiệm trình độ tay nghề của bác sĩ, mà còn khảo nghiệm thể lực dồi dào của vị bác sĩ đó nữa.Nếu là trước kia, Triệu Khoái tự nhiên sẽ hoàn thành hai ca phẫu thuật này một cách thực nhẹ nhàng.

Nhưng khối thân thể hiện giờ lại suy nhược vô cùng, có thể kiên trì làm xong hai ca phẫu thuật cùng một lúc đã là rất khá rồi.

Lúc này hắn cảm thấy toàn thân mình đau nhức khôn xiết, thậm chí ngay cả hô hấp cũng quẫn bách không thở ra hơi.

Sau khi hít sâu một ngụm dưỡng khí, Triệu Khoái liền nói: “Lý Lão, tôi viết phương thuốc thoa ngoài da cho ông.Sau này ông dựa theo đó mà bào chế thuốc cao, mỗi ngày đắp lên vết thương của bệnh nhân hai lần.”

Dứt lời, Triệu Khoái cất bước quay ra ngoài phòng giải phẫu.

Khi vừa ra khỏi phòng giải phẫu thì Triệu Khoái bị một người đàn ông chặn lại:

“Anh chính là lang băm tự ý phẫu thuật cho bệnh nhân.Anh có biết tính mệnh người bệnh rất quan trọng.Anh chịu trách nhiệm nổi không”

Triệu Khoái nhăn mày.Lý Tùng Bách thấy vậy vội đứng ra giải thích:

“Đỗ viện trưởng,ca phẫu thuật rất thành công,còn vị này là Triệu Khoái, Triệu tiên sinh.”

Đỗ viện trưởng rất ngạc nhiên,không ngờ người thanh niên trẻ tuổi này lại có y thuật cao như vậy,không như Trần Kiên nói,là lang băm.Nhưng ông ta vẫn dày mặt nói:

“Cho dù là như vậy,cậu cũng không được tùy tiện phẫu thuật,cậu không phải bác sĩ của bệnh viện”.

Triệu Khoái bực mình,mình đã vất vả chữa cho người bệnh,không được gì thì thôi lại bị một tay Viện trưởng nghi ngờ,tỏ thái độ hách dịch.Hắn dùng Quan khí mật pháp quan sát thấy Đỗ viện trưởng này hơi thở hao hụt,tinh lực suy kiệt,chắc chắn là vừa làm qua chuyện kia chứ chẳng có đi hội thảo hay họp hành gì.Hắn nói lớn:

“Tôi thì sao,ít ra tôi còn tận tình cứu chữa cho bệnh nhân.Còn ông thì sao hơi thở không đều,tinh lực hao hụt.Trong giờ làm việc,ông nói là đi hội thảo,tôi thấy là ông đi làm chuyện kia với nữ nhân thì đúng hơn.Đồ dê già”

Đỗ viện trưởng tái mặt.Y tá và bác sĩ xung quanh xì xầm,chỉ trỏ.

“Anh.....” Đỗ viện trưởng kích động, đột nhiên nhịp thở trở nên dồn dập, cấp bách phun ra vài ngụm dưỡng khí cũng không sao hòa hoãn bệnh trạng lại được. Ngay tại khi Lý Tùng Bách định chạy qua giúp hắn một phen, thì bỗng dưng hai mắt của hắn trợn trừng, đầu nghiêng về phía sau, bùm một tiếng ngã khụy xuống dưới sàn nhà, bất tỉnh nhân sự.

Y tá hai mắt tròn xoe.

Trần Kiên cũng trợn tròn hai mắt.....

Lý Tùng Bách đồng dạng cũng là như thế.....

Cả ba người bọn họ đều không ngờ rằng, Đỗ viện trưởng da mặt dày hơn tường thành này, cư nhiên lại sẽ vì mấy câu chỉ trích của Triệu Khoái mà bất tỉnh nhân sự.

Trần Kiên thấy vậy vội vàng lấy điện thoại ra gọi:

“alo,Đồn cảnh sát phải không,chỗ tôi có một tên lang băm không có bằng cấp,giả danh bác sĩ chữa bệnh cho bệnh nhân còn mắng ngất cả viện trưởng của chúng tôi,các anh mau đến bắt hắn đi”.

Triệu Khoái nghe vậy khẽ giật mình.Đúng là hắn không có bằng cấp.Thứ đó ở thế giới này rất quan trọng khi hành nghề y.Hắn lạnh lùng nhìn Trần Kiên,sau đó rời khỏi bệnh viện.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.