Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 28: Triệu Khoái bán pháp khí.

Mấy hôm nay,Triệu Khoái vô cùng khó chịu.Từ khi hắn đến thành phố Cao Hải này không có việc gì thuận lợi cả.Tiền hắn đem theo cũng sắp hết.Trước đây,một người cùng chỗ trọ tên là Trịnh Quân rủ hắn đi chợ đồ cổ bán Pháp khí.

Triệu Khoái từ chối,vì hắn thấy pháp khí của người này chỉ là mấy thanh gỗ,hòn đá bình thường chế tạo,chẳng có chút linh lực nào,như vậy chẳng phải lừa người sao.

Hôm nay người đó lại rủ tiếp.Hắn đành cắn răng đi xem thử.

Mặc dù hắn biết ở nơi này bán pháp khí là hành vi tuyên truyền mê tín, nhưng chính phủ cũng không cưỡng ép cấm đoán. Cao Hải còn có một khu chợ phức tạp, là chợ đồ cổ Cao Hải. Nơi này không chỉ có tiểu thương buôn bán các loại đồ cổ, đồ quý hiếm, còn có một vài người giống như Trịnh Quân, đi bán pháp khí.

Triệu Khoái đã xem qua pháp khí của những người này, đều là một ít pháp khí không có linh khí, căn bản không có hiệu quả gì, nhưng bán rất mắc.

Triệu Khoái đi theo Trịnh Quân ra khu chợ.Vì đề phòng bị người khác nhận ra, ảnh hưởng đến cuộc sống tu luyện bình lặng của hắn về sau, thậm chí sợ bị bắt lại, Triệu Khoái đeo một cặp kính râm thật to, còn đội chiếc mũ vành rất thấp.

Tuy rằng Cao Hải có rất nhiều người làm quản lý đô thị, nhưng ở chợ đồ cổ thì không có, cho nên cũng không thấy ai đến làm khó gì Trịnh Quân, giúp hắn đỡ được những chuyện phiền phức.

Lúc sau, Trịnh Quân có việc bận nhờ Triệu Khoái trông giúp.

- A, còn có pháp khí Trừ Tà. Đây là cái gì, này, ông chủ, pháp khí Trừ Tà chỗ anh bán bao nhiêu?

Một đôi nam nữ đi đến trước mặt Triệu Khoái nói, người nam hỏi.

Triệu Khoái không ngờ hắn vừa bày sạp hàng đã có người đến hỏi giá, lập tức vui mừng nói:

- Đồng giá một triệu !

- Đồ thần kinh…

Triệu Khoái còn chưa nói hết đã nhận lại ba tiếng kia, và hai bóng lưng nghênh ngang rời khỏi.

Triệu Khoái cũng biết Trịnh Quân bán mắc nhưng hắn được nhờ trông giúp nên chỉ có thể báo giá thật.

Triệu Khoái quyết định, nếu bán Pháp khí không khả thi, hắn sẽ đến chợ lao động tìm tạm một việc làm, bằng không thì sẽ không có cơm mà ăn.

Triệu Khoái rất nhàm chán, hắn đã chuẩn bị thu xếp gian hàng cho Trịnh Quân, nhưng lại bị thu hút sự chú ý bởi cuộc đối thoại giữa một thanh niên và một cô gái đi tới. Tuy rằng khoảng cách thật sự rất xa, nhưng thính lực của hắn lại không phải bình thường, có thể nghe rõ rành mạch.

- An Kỳ, nơi này đều là bọn treo đầu dê bán thịt chó, toàn là người mê tín mới đến đây, pháp khí em mua đã nhiều rồi, theo anh thì thôi đi, anh đã liên hệ với khoa não một bệnh viện ở Pháp, nghe nói rất nổi danh, hay là đưa bác gái đến đó trị liệu đi.

Người nói là một thanh niên diện mạo cao lớn, anh tuấn, thật sự là một gã bảnh bao.

Cô gái kia dáng người cũng rất cao, sắc mặt trong trẻo nhưng lạnh lùng, khí chất cao quý, làn da trắng nõn, là mỹ nữ tuyệt sắc. Triệu Khoái thật không hiểu nổi kiếp trước sao hắn lại không có tiền đồ vậy, thậm chí ngay cả loại phụ nữ đẹp thế này cũng không có phúc được nhìn thấy.

Tuy nhiên cô gái đẹp này thoạt nhìn lại lạnh như băng, mặt mày mơ hồ có chút ưu sầu. Nghe xong lời người thanh niên anh tuấn kia nói, cô gái tên An Kỳ liền nhăn mặt, không phải cô không muốn cho mẹ đi viện, ba năm qua cô đã mang mẹ đi sáu nước phát triển để chữa bệnh, đi qua hơn mười bệnh viện, nhưng bệnh của mẹ cô không hề có tiến triển.

- Ngô Quang, em không bắt anh đi theo em, tự anh đi theo đấy chứ. Mẹ em mấy năm nay đi các bệnh viện còn ít sao? Anh cũng giới thiệu năm sáu cái bệnh viện, nhưng mẹ em hiện giờ vẫn hôn mê bất tỉnh, nếu không kiên nhẫn, anh cứ tự nhiên,

Cô gái giọng lạnh như băng, rõ ràng không có bao nhiêu thiện cảm với anh chàng bảnh bao kia.

Một cô gái khác dáng vẻ rất anh tú, nhưng chỉ đi theo sát người đẹp An Kỳ kia, không nói lời nào, xem ra có vẻ là vệ sĩ.

Triệu Khoái nghe xong buồn cười, bất cứ ai bảy tám lần cho người khác ý kiến mà không thể thành công, đều không nhận được thiện cảm. Tên Ngô Quang này đúng là cực phẩm, không ngờ lại liên tiếp đưa ra những chủ ý vớ vẩn như vậy. Cô gái này nói mẹ cô đã hôn mê ba năm nay rồi, xem ra là người thực vật rồi.

Lê An Kỳ trong lòng vốn đang buồn bực, ưu sầu.Nàng không chút nghĩ ngợi đi thẳng đến chỗ Triệu Khoái đang bán Pháp khí.

- Xin hỏi, Pháp khí của anh có thể trị được người sống thực vật không?

Lê An Kỳ giọng điệu đầy kỳ vọng.

Triệu Khoái không muốn lừa gạt cô ta,hắn thấy cô ta là người con có hiếu nên nghiêm túc nói:

- Đương nhiên là không rồi,nhưng tôi có biết một chút y thuật.Nếu chỉ là chữa cho người thực vật tỉnh lại,tôi từng chữa qua.

Cô gái thoáng chút thất vọng sau đó sực tỉnh,vội vàng nắm lấy tay Triệu Khoái:

-Anh nói gì cơ,anh có thể giúp người thực vật tỉnh lại?

Cô ta quá phấn khích khiến Triệu Khoái trở nên lóng ngóng,hắn khẳng định:

-Đúng vậy,nhưng giá chữa bệnh của tôi không rẻ đâu.

Cô gái như nắng hạn gặp mưa rào,nàng đã mời rất nhiều bác sĩ giỏi nhưng không chữa được cho mẹ nàng,vội vàng nói:

-Không sao,giá tiền không thành vấn đề.

Triệu Khoái hờ hững nói:

-Năm trăm triệu,chữa khỏi mới lấy tiền.

- Cái gì, đồ giả thần giả thánh, lại dám lừa gạt người, tôi sẽ gọi cảnh sát đến.

Vừa nghe giá tiền chữa bệnh, gã bảnh bao tên Ngô Quang lập tức tức giận, chỉ vào mặt Triệu Khoái mắng.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.