Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 32: Gian thương.

Để tiện cho công việc ở xưởng, Triệu Khoái cũng rời ra trọ ở ngoại ô.

Hôm nay, Hắn đi cùng Phạm Tốn tới chợ việc làm ngoại ô để tuyển nhân công cho xưởng. Ở đây không giống chợ việc làm trong thành phố. Người ở đây chen chúc đông đúc hơn, phần nhiều là lao động tay chân hoặc công nhân.

“Ông chủ, tuyển người không? Chuyển hàng, bốc vác!”

“Ông chủ, cần xây tường thông cống nước không?

“Ông chủ, dọn nhà, bảo mẫu, nấu cơm đều được.”

Có thể là do Phạm Tốn ăn mặc chỉnh tề, mọi người cứ hỏi mãi.Nghe ngóng một chốc, hắn cũng nắm được đại khái tình hình thị trường, dây chuyền sản xuất nhân viên, xu thế là một tháng bao nhiêu.

“Xưởng đóng hộp yêu cầu mười người, lương 4 triệu, vài nam, vài nữ, những người tay chân nhanh nhẹn. Những người có tuổi thì không muốn!” Phạm Tốn hét lên vài tiếng về phía xung quanh.

Lương 4 triệu không cao, lao động tay chân có thể kiếm được 5 - 7 triệu, 4 triệu không nuôi nổi gia đình. Người nhìn về phía Phạm Tốn không ít, nhưng người tới thì không nhiều.

“Ông chủ, bao giờ bắt đầu đi làm?” Một người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi hỏi.

“Từ ngày mai tính tiền lương.”

Mọi người bắt đầu hỏi thăm, Phạm Tốn nhớ kỹ tên, có điều đều là nữ, nấu đồ hộp, chuyển hàng cần đàn ông. Vừa hay có mấy chàng trai hỏi, tiền lương cũng đang bàn. Cách đó không xa bỗng nhiên có người hô: “Xưởng đóng hộp, chuyển hàng, nấu đồ hộp, một tháng tiền lương 6 triệu đây!”

Những người đàn ông nói chuyện với Phạm Tốn về tiền lương, lập tức quay người rời đi.

“Anh xem,người ta trả 6 triệu kìa” Triệu Khoái nhàn nhạt nói. Hắn nhìn về phía một người đàn ông trạc bốn mươi, mặc một bộ âu phục rộng với chiếc máy nhắn tin ngang hông, rất có hào khí. Có vẻ như nhiều người đã để mắt đến lĩnh vực kinh doanh đồ hộp, chỉ hy vọng thị trường cạnh tranh không quá kịch liệt.

Phạm Tốn khí khái nói:

“Tôi cũng có thể trả 6 triệu.”

Triệu Khoái ngạc nhiên:

“Không phải lần trước anh nói tiền đã xài hết để sửa chữa máy móc và ứng trước tiền nguyên liệu sao.”

“Cũng đâu phải trả tiền lương ngay, tháng sau mới trả. Đừng nói 6 triệu, cho dù là 60 triệu cũng có thể hứa.” Mặt Phạm Tốn không đổi sắc nói.

Triệu Khoái kịp phản ứng nói: “Phạm Tốn, đây chẳng phải là lừa gạt người ta sao?”

Nếu không trả được sẽ bứt rứt lương tâm lắm.Triệu Khoái thầm suy nghĩ

Phạm Tốn mỉm cười, nói: “Tôi là thương nhân. Thương nhân không nói chuyện lương tâm. Thương nhân chỉ nói chuyện lợi ích.”

Triệu Khoái gật gật đầu, cũng không nói nhiều, trong nháy mắt đó, anh ta liền chắc chắn rằng Phạm Tốn này là người sẽ có khả năng thành công cao. Con người này làm mọi thứ để đạt được mục đích. Không câu nệ tiểu tiết tầm thường. Mang trong mình suy nghĩ của một thương nhân, hay nói đúng hơn là gian thương.

Người đàn ông trung niên ở phía đối diện đã tuyển được hơn chục người, Phạm Tốn mới bắt đầu tuyển dụng, tuyển được năm nam.

“Người anh em, anh mở xưởng đóng hộp à?” Một người đàn ông tới hỏi.

Phạm Tốn quay đầu lại liếc, gật đầu nói: “Đúng vậy!”

‘Có ai mua hàng cho anh chưa? Tôi bán đồ hộp.” Người đàn ông giới thiệu: “Tôi là Chu Mạnh, chủ yếu bán quầy tạp hóa, cung cấp cho xã, còn có ở trong thôn nữa.

“Xin chào, xin chào!” Phạm Tốn còn đang suy nghĩ tìm người bán đồ hộp, không ngờ người ta lại tìm tới cửa.Hắn vội nói:

“Còn chưa có ai mua hàng, chỉ có một mình anh sao?”

“Tôi có một đám anh em, giá bán là bao nhiêu?”

“Ngày mai đến chỗ tôi nói chuyện.”

Phạm Tốn nói cho anh ta biết địa chỉ, thuận tiện để công nhân sáng mai đúng giờ đến báo danh.

Sáu giờ sáng, công nhân hôm qua nộp đơn đã đến. Phạm Tốn cũng đứng ở đó, nhìn thấy Triệu Khoái đi tới liền cười toe toét.

“Sao cậu đến sớm như vậy?” Triệu Khoái nhìn Phạm Tốn rồi hỏi.

“Hôm nay là ngày đầu sản xuất, tôi phải đến sớm để chuẩn bị” Phạm Tốn chân thành nói.

Triệu Khoái cũng cười nói với anh ta:

“Chúng ta nhất định sẽ thành công”.

Phạm Tốn vừa mở cửa vừa nói với mọi người: “Ngày đầu tiên khai trương, tôi sẽ nói với các bạn vài lời. Bắt đầu từ hôm nay sẽ tính tiền lương, đến ngày này tháng sau sẽ trả lương, làm tốt sẽ có thưởng. Một lúc nữa, hoa quả sẽ đến.

Trước hết, mọi người lau máy móc, nhóm bếp lửa. Đàn ông chịu trách nhiệm nấu đồ hộp, phụ nữ chịu trách nhiệm dây chuyền đóng gói, hiểu chưa?”

“Đã hiểu!” Đám người trả lời.

Sau đó Phạm Tốn chỉ về phía Triệu Khoái nói:

“ Còn nữa đây là người bạn làm chung với tôi, Triệu Khoái, ông chủ Triệu. Bây giờ mọi người bắt đầu đi”

Chín giờ sáng, người bên nguyên liệu đưa tới, nói: “Anh Tốn, đồ của anh kéo tới rồi.”

Mọi người đang dỡ hàng, Phạm Tốn liếc nhìn tờ giấy rồi bỏ vào túi. Ngay sau đó, chai đóng hộp của nhà máy thủy tinh đưa tới

Giữa trưa, nồi đồ hộp thứ nhất làm xong, bắt đầu vội vàng đóng chai. Triệu Khoái nhìn đám đông đang bận rộn thì hít sâu một hơi, trong lòng thầm nghĩ, nhu cầu thị trường lớn, khoảng cách mình phất lên sẽ rất nhanh. Hiện tại xưởng chưa có kế toán nên hắn đảm nhận việc này còn Phạm Tốn thì quản lý xưởng.

“Ông chủ Phạm có ở đây không?” Bên ngoài cổng có người gọi.

Phạm Tốn quay đầu lại, thấy là Chu Mạnh, vội vàng nói: “Tôi ở đây.”

“Hôm nay có chút việc phải làm nên tới trễ, tôi tới nói chuyện tiêu thụ hàng hôm qua đây.” Chu Mạnh nhắc nhở.

“Tôi biết, mình ra ngoài bàn.” Phạm Tốn gọi Triệu Khoái cùng đi theo.Dựa theo hiểu biết của Phạm Tốn về thị trường, bây giờ đồ hộp chủ yếu vẫn là cung tiêu xã, quầy tạp hóa hồi vốn nhanh.

“Đồ hộp của chúng tôi chủ yếu ở chợ nông thôn!

“Nông thôn?” Chu Mạnh cau mày nói: “Trong thôn không có tiền, mọi người đều cầm lương thực để đổi.”

“Thì lấy lương thực”

“Nhưng thức ăn không dễ bán, tồn đọng quá nhiều.” Chu Mạnh có chút nửa đường bỏ cuộc, doanh thu lương thực quá khó khăn: “Ông chủ Phạm, tôi có thể trả trước một phần tiền hàng, lấy đồ hộp trước. Sau đó cho ra quầy tạp hóa bán, mỗi tháng sẽ kết toán.”

“Không, không, không!” Phạm Tốn xua tay nói: “Tôi không cần tiền của anh, anh có thể lấy đồ hộp đi. Về thôn đổi lương thực. Sau đó chuyển về cho tôi, tôi sẽ giải quyết. Anh bán một chai, tôi sẽ chia cho anh ba ngàn.”

Chu Mạnh có chút không phản ứng kịp. Dựa theo lời Phạm Tốn nói, chẳng phải mình không có chút mạo hiểm nào. Mà lương thực của nông thôn không đáng tiền. Rất nhiều người đều một túi đổi một túi đồ.

“Ông chủ Phạm, đây là anh nói nhé, tôi có hơn chục anh em, bán một chai được ba ngàn?” Chu Mạnh trợn tròn mắt, có chút không dám tin.

Phạm Tốn gật đầu, ba ngàn tiền hoa hồng đúng là rất nhiều. Nhưng vừa cất bước, chính là muốn nhường lợi cho bọn họ, mới có thể bán ra ngoài, với cả hắn sẽ kiếm không ít!

Triệu Khoái nghe được chuyện giữa họ cũng hiểu vì sao trước đây Phạm Tốn có liên lạc với đại lí thu mua lương thực, đó là để dùng trong trường hợp này. Nó hình thành một chuỗi cung ứng-sản xuất-đầu ra rồi lại cung ứng.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.