Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 33: Chuyến hàng đầu tiên.

Ba giờ chiều, chiếc xe đồ hộp đầu tiên đã được bốc hàng, lấy tốc độ hiện tại có thể sản xuất nhiều nhất bảy nghìn hộp một ngày, hai người Triệu Khoái và Phạm Tốn đứng ở cửa nhìn xe cộ đi xa, cùng nói:

" Chúc may mắn!"

Mãi cho đến buổi tối bảy giờ, công nhân tan làm, Triệu Khoái kiểm tra sổ sách ghi chép ngày hôm nay, Chu Mạnh cọc vào đây một ít tiền, tròn 10tr.

Chu Mạnh về đến thôn lúc bốn giờ chiều, trên phố có tốp năm, tốp ba người đang hóng mát, nhìn thấy xe bán đồ vật nhưng tỏ ra không mấy quan tâm, mọi người cũng không nhiều tiền bạc.

“Đồ hộp đây! Lương thực đổi đồ hộp, lương gì cũng muốn!”

“Lương thực trên ba năm có muốn không?”

“Thóc năm năm được không?”

“Được, chỉ cần không mốc hỏng thì đều muốn!”

Mười phút sau, cả thôn đều trở nên chấn động, thời đại này nhà ai mà không có vựa lúa lớn, bên trong tích góp rất nhiều lương thực lâu năm, có bỏ xuống liền thành một nắm đất vàng.

Không bằng đổi chút đồ hộp cho đám nhóc ăn cho khỏi thèm.

Xe bị vây quanh chật như nêm cối, mỗi người đều cõng theo nửa bao tải lương thực.

Chu Mạnh rất thích thú khi xem cảnh tượng như vậy, có cảm giác mình sắp giàu rồi, nếu lấy được ba ngàn một lon thì thật sự sắp giàu rồi!

“Xếp hàng đi, mọi người đến từng người một!”

Triệu Khoái trở về nhà trọ,hôm đi thuê, Triệu Khoái biết cái nhà này có hai phòng đông tây, còn có một phòng khách, chủ nhà thì không muốn ai thuê phòng khách. Phòng phía tây đã có một người khách trọ đi rồi, Phía Đông vốn dĩ là chủ nhà ở, nhưng bây giờ chủ nhà phải đi đến chỗ con ở khu Bắc, liền muốn cho thuê khu phía Đông, vừa lúc gặp được Triệu Khoái.

Khiến bác gái không ngờ đến là, bà báo là 3tr một tháng, người này thoạt nhìn cũng không phải là người có tiền, nhưng cũng không nói gì, trực tiếp thanh toán một năm tiền thuê nhà.

Nửa tháng trời, rốt cuộc Triệu Khoái cũng biết được người sống ở gian phòng phía tây là một cô gái tầm hơn hai mươi tuổi. Nhưng Triệu Khoái chỉ ở trong sân tu luyện vào buổi tối, và tập luyện võ công ở cái sân đó vào buổi sáng, hơn nữa cô gái ở phòng đối diện, hầu như ngày nào cũng dậy rất sớm để đi làm,Triệu Khoái cũng đến xưởng làm. Lúc cô ấy về, thì Triệu Khoái đã ở trong phòng bắt đầu tu luyện rồi. Cho nên, nửa tháng rồi, nhưng hai người vẫn chưa hề gặp mặt nhau.

Triệu Khoái vốn dĩ cũng không hề quan tâm đến cô gái ở gian phòng phía tây, mặc dù cuộc sống của hắn khá đơn điệu, nhưng thời gian luyện tập hàng ngày và đến xưởng cũng không đủ, làm gì còn có thời gian đi quan tâm đến chuyện khác.

Khánh Ngọc mặc dù biết căn phòng bên cạnh phòng phía đông đã được thuê, nhưng không biết người thuê căn phòng đó là người như thế nào, chỉ biết là một cậu thanh niên không lớn tuổi hơn cô là mấy, nhưng ngày nào cô cũng phải đi làm, sáu giờ sáng là đã phải ra khỏi nhà rồi, lúc về đến nhà cũng đã là hơn bảy giờ tối, từ trước đến giờ chưa từng gặp qua người đó, bởi tháng này có lãnh đạo xuống kiểm tra , nên ngay cả cuối tuần cô cũng không có thời gian mà nghỉ ngơi nốt.

Mà người thanh niên này cũng chưa từng xuất hiện vào lúc cô đi làm hay lúc cô đi làm về, nếu như không phải mấy cây hoa trong bồn hoa ngày nào cũng có sự thay đổi, thì cô còn tưởng rằng gã thanh niên này không hề tồn tại. Qua một khoảng thời gian, cô cũng đã hiểu gã thanh niên sống ở căn phòng đối diện là một tên nghiện Game, chỉ thích ru rú trong nhà, hơn nữa lại còn là loại nghiện cực nặng nữa chứ.

Triệu Khoái ra khỏi phòng, không ngờ nhìn thấy một cô gái hơn hai mươi tuổi đang ngồi giặt quần áo, hắn vừa nhìn liền biết ngay đây là cô gái phòng bên cạnh, cô ta hay giặt đồ vào buổi tối

Lúc Khánh Ngọc nhìn thấy Triệu Khoái bước vào sân, liền mỉm cười, kẻ nghiện Game suốt ngày ru rú trong nhà, ở cùng anh ta dưới một mái nhà nửa tháng trời rồi, cũng chưa nhìn thấy anh ta lần nào, mấy hôm nay giúp đồng nghiệp chuẩn bị hôn lễ mới nhìn thấy anh ta, cái gã này đúng là nghiện đến mức không chữa được nữa rồi. Nhưng gã cũng không phải xấu xí gì, sao không thấy đi ra ngoài nhỉ? Không biết gã làm gì.

- Xin chào, tôi là Khánh Ngọc, sống ở cạnh phòng anh, làm việc ở bệnh viện Cao Khang.

Khánh Ngọc chào hỏi Triệu Khoái một cách vui vẻ.

Triệu Khoái cũng cười cười gật gật đầu nói:

- Tôi là Triệu Khoái, làm việc ở xưởng đồ hộp.

Đây cũng là lần đầu tiên Triệu Khoái nhìn thấy Khánh Ngọc, một cô gái dịu dàng đến lay động lòng người, nụ cười rất chân thành, tóc buộc gọn, không dài lắm, làn da trắng nõn nà, mặc dù không đẹp bằng Lệ An Kỳ nhưng cũng không kém cô ta là mấy, cũng coi như là một mỹ nữ.

- Anh làm ở xưởng đồ hộp, sao tôi không gặp anh cả nửa tháng qua?

Khánh Ngọc nhìn ánh mắt anh ta cũng không giống với mấy tên nghiện Game, thế nên cô cẩn thận nhìn người đàn ông này lại một lần nữa.

Nhất thời, trái tim trong lồng ngực Khánh Ngọc bắt đầu đập loạn xạ.

Triệu Khoái cười nhẹ nói:

-Giờ giấc sinh hoạt của chúng ta khác nhau , không gặp được cũng phải thôi.

Sau đó,Triệu Khoái đi chăm sóc tỉa tót cho cây, đang định đánh một bộ quyền, nhưng lại nghĩ đến chuyện Khánh Ngọc đang đứng bên cạnh nên lại thôi, quay lại chào hỏi Khánh Ngọc, rồi đi ra cửa.

Khánh Ngọc nhìn bóng Triệu Khoái ở cửa, thở phào nhẹ nhõm, nghĩ đến cảnh gã chăm sóc hoa chu đáo như vậy, thần thái chăm chú, thầm nghĩ mình đã quá đa nghi rồi, một tên tội phạm làm gì có tâm trạng mà đi chăm sóc hoa cơ chứ?Nhìn trang phục của gã, cũng không rõ gã có phải là người có tiền hay không.Triệu Khoái ra công viên gần đó tìm một chỗ vắng,luyện quyền.

Lúc Triệu Khoái quay trở lại, bước vào cái sân nhỏ, không ngờ Khánh Ngọc vẫn đang chăm chú quan sát hoa cỏ mà hắn chăm sóc.

Nhìn thấy Triệu Khoái đi tới, Khánh Ngọc có chút xấu hổ, vội vàng đứng dậy, lắp bắp nói:

- Không ngờ anh lại thích trồng hoa, bình thường đàn ông mà trồng hoa thì đều là những người rất cẩn thận tỉ mỉ, trông dáng vẻ thì anh cũng có vẻ giống như một người rất cẩn thận tỉ mỉ. À, hôm nay tôi có mua một ít thức ăn, lát nữa chúng ta ăn chung đi, cũng coi như hàng xóm mới làm quen với nhau.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.