Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 35: Trực ban

Tối đó,Triệu Khoái vừa mới về nơi ở của hắn, đã nhìn hấy vẻ mặt lo lắng của Khánh Ngọc đang đi tới đi lui ở chỗ ở của hắn, liền hơi hiếu kì hỏi:

- Khánh Ngọc, sao thế? Giống như kiến bò trên chảo nóng vậy?

- Triệu Khoái cuối cùng cậu cũng đã về rồi, cậu giúp tôi một việc được không, hôm nay tôi thực sự có việc gấp, nhưng mà buổi tối tôi lại đồng ý giúp Chu Liên trực ban rồi.

Khánh Ngọc vừa nhìn thấy Triệu Khoái liền lập tức vui mừng kinh ngạc tiến lên nói.

- Tôi có thể giúp cô cái gì?

Triệu Khoái hơi hiếu kỳ hỏi.

- Là như này, vốn là hôm nay tôi giúp Chu Liên trực ban, nhưng bây giờ tôi đột nhiên có chuyện gấp, cậu giúp đi trực thay một lát được chứ, chỉ có mấy tiếng thôi, mười hai giờ đêm là có tan tầm rồi.

Vẻ mặt Khánh Ngọc vội vàng nói.

Trán Triệu Khoái đen xì, có chút không biết phải nói sao nói.

"Cô để tôi đến bệnh viện giúp trực ban, có phải cô đang sốt không đấy?"

- Không phải cậu nói cậu hiểu chút y thuật sao? Thực ra cậu chẳng hiểu gì cũng có thể trực ban, bởi vì công việc buổi tối của tôi chỉ là kiểm tra sốt, chỉ cần lấy cặp nhiệt độ đưa cho bệnh nhân để họ tự đo nhiệt độ. Sau đó ghi chép lại, dựa vào có bị sốt hay không, để bọn họ đi đăng ký là được, đợi lát nữa tôi gọi điện thoại cho Tiểu Vũ, bảo cô ấy dạy cậu một chút, mấy phút là học được.

Khánh Ngọc nói xong rất kì vọng mà nhìn Triệu Khoái.

Triệu Khoái không nói gì mà nhìn Khánh Ngọc, quả nhiên rất đơn giản, đối với Khánh Ngọc đã từng mời hắn ăn cơm, Triệu Khoái cũng cảm thấy có chút hảo cảm, ngẫm nghĩ một chút rồi nói:

- Có thể giúp cô, nếu chẳng may lãnh đạo kiểm tra, phát hiện thì phải làm sao?

- Cậu yên tâm đi, lãnh đạo sẽ không kiểm tra đến bàn dự kiểm đâu, nếu đi kiểm tra thì cũng là tới các phòng, hơn nữa buổi tối tuyệt đối không có lãnh đạo đi kiểm tra. Huống hồ lúc đó cậu đeo khẩu trang, ai biết cậu là ai?

Khánh Ngọc khẳng định.

Trong lòng Triệu Khoái nói hắn đương nhiên yên tâm, chính là điều tra ra hắn là giả, bị phạt cũng không phải hắn. Hắn lo lắng cái rắm ấy.

Thấy Triệu Khoái đồng ý, Khánh Ngọc đưa tấm bảng ở ngực cho Triệu Khoái, vội vàng đeo ba lô xoay người rời đi, vừa đi còn vừa gọi điện thoại. Xem bộ dáng vội vã của cô, Triệu Khoái biết hẳn là cô đã gặp phải chuyện khó giải quyết gì đó rồi.

Vì phòng ngừa chẳng may, Triệu Khoái vẫn mang bộ kim châm của mình theo

Có thể là Khánh Ngọc đã gọi điện thoại cho Tiểu Vũ, Triệu Khoái đến bàn dự kiểm sốt của bệnh viện Cao Khang, Tiểu Vũ liền kéo khẩu trang xuống phất phất tay với hắn nói:

- Cậu là Triệu Khoái hả, cậu mặc áo blouse vào trước, tôi nói với cậu một chút, rất đơn giản, chính là ghi chép và cầm cặp nhiệt độ, những cái khác đều giao cho tôi được rồi.

Triệu Khoái giờ mới hiểu được thật đúng là đơn giản, người đến khám bệnh buổi tối cũng không nhiều, thực ra nếu hắn không đến có lẽ một mình Tiểu Vũ cũng làm được.

- Thực ra chính là sợ buổi tối người đông, tôi bận không kịp, bị người bệnh khiếu nại. Bác sĩ không đến bị bệnh nhân khiếu nại là rất nghiêm trọng, Chu Liên còn trong thời kỳ thử việc càng không thể không đến. Đến đây buổi tối đều là một số trẻ nhỏ, cúm sốt gì đó.

Tiểu Vũ dường như nhìn ra sự nghi hoặc của Triệu Khoái, cười giải thích.

Triệu Khoái đã hiểu ra, vì vậy đến trực ban thay là vì sợ bệnh nhân khiếu nại, nói chỉ có một người kiểm, vậy thì không người đến sẽ không biết sao

Tiểu Vũ là một cô gái mặt tròn, cười lên có hai lúm đồng tiền, thoạt nhìn rất thân thiện. Quả nhiên sau sáu giờ chiều, bệnh nhân bắt đầu đông lên, không sai chút nào so với Tiểu Vũ nói, về cơ bản đều là trẻ con, cúm sốt gì đó, nếu như chỉ có một mình Tiểu Vũ đúng là bận không kịp.

Tới mười một giờ đêm, về cơ bản người được tan tầm đều đã tan tầm rồi, trong bệnh viện cũng bắt đầu lạnh lẽo, Triệu Khoái và Tiểu Vũ cũng cơ bản trở nên dỗi dãi.

Tiểu Vũ thấy không có ai nữa, liền nói với Triệu Khoái:

- Tôi đi lấy chút đồ ăn, tôi trực đêm, có cần tôi lấy giúp cho cậu một phần không?

- Cậu theo tôi một lát, tôi có chút việc cần cậu giúp đỡ.

Một vị bác sĩ trung niên khoác áo blouse trắng vừa hay gặp Triệu Khoái , vội nói.

Triệu Khoái vốn không muốn để ý người này, nhưng nghĩ đến giọng điệu của tên này dường như là chủ quản gì đó, nếu như ông ta biết hắn giúp Khánh Ngọc trực ban, đắc tội ông ta, đến lúc đó làm khó dễ Khánh Ngọc thì không tốt rồi. Thôi được rồi, coi như giúp Khánh Ngọc một lát.

Ông bác sĩ trung niên đưa Triệu Khoái tới phòng cấp cứu, hỏi:

- Cậu ở khoa nào?

Triệu Khoái nghĩ thầm, tuổi tác của người này, nếu như nói là khoa nào, nói không chừng ông ta cũng quen, chẳng may nói sai còn khó hơn, nghĩ đến đây đành phải nói:

- Tôi là vì…

Triệu Khoái còn chưa tìm được lý do, điện thoại của ông bác sĩ trung niên liền reo lên, ông ta nhận điện thoại, mới nói mấy câu liền giận dữ, ầm ĩ trong điện thoại một lúc lâu, rồi nghe thấy ông ta lớn tiếng nói:

- Ly hôn thì ly hôn, cô đúng là người không biết xấu hổ…

Nói chuyện điện thoại xong, người trung niên này cũng lười để ý Triệu Khoái, cởi áo ra, cầm một cái ba lô lên rồi xoay người đi.

Trong lòng Triệu Khoái nói, cái ông này, ly hôn cùng bà xã, còn chưa đến giờ tan tầm đã chạy rồi, bây giờ mới đến mười một giờ nha. Nhưng mà hắn cũng vô cùng buồn bực, gọi hắn đến nơi này, chuyện gì cũng chưa nói liền chạy trước rồi, lẽ nào bà xã ông này muốn ly hôn với ông ta.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.