Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 36: Cậu là ai?

Triệu Khoái vừa mới đứng lên, liền có một hộ sĩ và một cô gái hơn hai mươi tuổi dắt một ông lão hơn sáu mươi tuổi đi vào, Triệu Khoái chỉ cần nghe bước chân, liền biết hai bước chân này rất gấp gáp.

- Cậu là ai? Bác sĩ Thôi đâu?

Tuy Triệu Khoái đeo khấu trang, nhưng cô hộ lý này vừa nhìn liền biết hắn không phải là bác sĩ Thôi, lập tức vội vàng hỏi.

- Ồ, ông ấy mới đi, tôi trực ban thay, là giúp…

Triệu Khoái còn chưa nói ra chuyện giúp Chu Liên trực ban, vị y tá này liền cắt đứt lời của hắn.

- Vậy anh nhanh giúp ông này kiểm tra một chút đi, cả người ông ấy đau đớn, đã không có cách nào nói chuyện rồi…

Y tá đỡ ông lão sắc mặt xanh mét lên giường bệnh, nhanh chóng nói hết với Triệu Khoái, liền lập tức bắt đầu giúp đỡ rồi.

Triệu Khoái nhìn ông lão nằm trên giường, lúc mới đến ông lão dường như còn có thể miễn cưỡng đi lại, bây giờ đã trực tiếp hôn mê rồi, hơn nữa trên khuôn mặt đã biến thành màu xanh tím rồi.

Lại nhìn y tá lo lắng, còn có cô gái còn lo lắng hơn kia, còn không kịp nói chuyện, cô gái này liền khóc nức nở nói:

- Bác sĩ, xin bác sĩ cứu ông tôi, là tôi hại ông, tôi không nên để ông lén đến Cao Hải…

Triệu Khoái nhíu nhíu mày, lúc này nên nói gì, không nên nói gì không phải là phí lời sao, rút mấy cây ngân châm ra, châm lên người ông lão vài cái, chân khí trong nháy máy lưu chuyển qua chỗ khác.

Ông lão nôn ra một ngụm máu, sắc mặt xanh tím nhanh chóng tiêu tan, đảo mắt liền khôi phục bình thường, mở mắt nói một câu:

- Tuyết Nhi, cháu đừng lo lắng, đây là bệnh cũ của ông.

Y tá kia và cô gái tên Tuyết Nhi sững sờ nhìn chằm chằm Triệu Khoái, một lúc lâu cũng không phản ứng lại, đây là y thuật gì? Mấy cây châm đã cứu ông lão sắp chết trở về?

Cô gái mặc đồ y tá phản ứng lại trước, vẻ mặt khiếp sợ nhìn khẩu trang của Triệu Khoái, cô ta còn đang nghĩ, người giúp bác sĩ Thôi trực ban này là ai? Y thuật lợi hại quá.

Nhưng cô gái kia cũng rất nhanh phản ứng lại, lập tức bổ nhào vào ông lão trước giường:

- Ông, dọa chết cháu rồi, lần sau cháu cũng không dám tự tiện đưa ông đi nữa…

Còn chưa nói xong thì nước mắt đã tuôn rơi.

Triệu Khoái nhìn cô gái này, cả người hàng hiệu, cảm giác đầu tiên của Triệu Khoái chính là, đây là một cô gái có tiền.

Lại nhìn cô gái trên mặt vẫn còn vết nước mắt, lại là một mỹ nhân bại hoại cực kỳ xinh đẹp, cùng với Lê An Kỳ có một loại cảm giác tương xứng. Sắc mặt có thể do hơi lo lắng, hiện lên hồng nhuận, càng toát ra da thịt trắng nõn của cô gái, cái cổ trắng nõn thon dài khiến Triệu Khoái nhịn không nổi nhìn xuống dưới, khẽ rãnh sâu của cái áo càng làm cho người ta…

- Tuyết Nhi, ông không hề gì, cháu đỡ ông ngồi dậy.

Ông lão khoát tay nói.

- Cậu là bác sĩ rất giỏi, bệnh của tôi, tôi biết, vẫn chưa có ai có thể khiến tôi trong thời gian ngắn từ khi phát bệnh tỉnh lại…

Lời của ông lão còn chưa nói hết, cô gái tên Tuyết Nhi dường như nhớ ra cái gì đó.

Cô xoay người, rất kinh ngạc nhìn Triệu Khoái nói:

- Không ngờ y thuật của anh lợi hại như vậy, anh là bác sĩ trung y sao? Cái dùng là kim châm? Anh có thể nhìn ra được bệnh của ông tôi là bệnh gì không? Lần này anh thiệt thòi nhiều quá, thực sự cảm ơn anh.

Một chuỗi câu hỏi bị cô quăng ra.

Nhưng cô gái tên Tuyết Nhi nay dường như cũng không có chuẩn bị câu trả lời của bác sĩ này, bởi vì bệnh của ông đã trải qua sự kiểm tra của rất nhiều bác sĩ nổi tiếng trong ngoài nước, đều không có cách nào đoán được bệnh tình cụ thể, chỉ là căn cứ vào sự lão hóa vô duyên vô cớ của các cơ quan trong cơ thể ông, đưa ra thông báo chỉ còn tuổi thọ nửa năm nữa mà thôi.

Cô hỏi như vậy chỉ là hành vi bản năng, chủ yếu vẫn là thật lòng cảm ơn vị bác sĩ này đã cứu sống ông. May là bệnh viện Cao Khang tương đối gần, nếu không thì hậu quả không thể tưởng tượng nổi. Ông xảy ra chuyện, trong lòng cô không những vô cùng đau khổ, hơn nữa cô cũng không có cách nào gánh vác trách nhiệm này, tuy cô là đứa cháu gái ông yêu thương nhất, nhưng người và chuyện ông có liên quan đến quá nhiều.

Triệu Khoái gật gật đầu nói:

- Tôi biết đây là bệnh gì.

Bệnh này hắn đương nhiên biết, nhưng hắn cũng biết hiện nay trên Trái đất vẫn chưa có kết luận cụ thể với loại bệnh này, vì thế hắn phỏng chừng bệnh của ông lão này đến bây giờ vẫn chưa phát hiện ra bệnh gì. Bởi vì bệnh này hiếm thấy, gần như có thể nói là trong hàng tỉ người cũng không có một người.

Trong giới Tu Chân có một loại khoáng thạch gọi là Lam Tử. Lam Tử là một loại khoáng thạch có thể luyện chế trong pháp khí bậc trung, nhưng không thấy nhiều. Nhưng Lam Tử có một đặc điểm, chính là sau khi đào được loại khoáng thạch này phải dùng hộp ngọc bảo vệ, nếu không thì sẽ mất đi hiệu quả. Nếu như chỉ để Lam Tử trong túi áo, thế thì chỉ cần trong một ngày vật chất có hại bên trong Lam Tử liền có thể thẩm thấu vào cơ thể con người, cũng biến thành khoáng thạch bỏ đi.

Bệnh trạng của ông lão này rõ ràng là trúng độc Lam Tử, khi hắn châm cứu vào thì liền biết rõ. Người trúng độc Lam Tử, lúc ấy thì nhìn không ra, nếu như cơ thể tốt thì phải mười năm, thậm chí sau mười mấy năm mới có bệnh trạng, nhưng một khi xuất hiện bệnh trạng nếu như trị liệu không đúng thì chỉ có đường chết.

Bệnh trạng trúng độc Lam Tử là toàn thân phát màu tím, lục phủ ngũ tạng dần dần biến thành cháy sém, cuối cùng hít thở không thông mà chết. Ông lão này điển hình chính là trúng độc Lam Tử. Nếu Triệu Khoái là người luyện khí tầng một, chỉ cần dùng chân khí loại trừ là được rồi.Nhưng hiện tại hắn chưa tu chân được, nên chỉ khi đạt võ học tầng 6 mới giúp ông lão này được.

Chỉ có điều Triệu Khoái không ngờ tới, trên Trái Đất cũng có loại khoáng thạch này, thực sự là ngạc nhiên. Nếu như để hắn có được, cũng không tệ.

- Cái gì? Anh nói anh biết ông có bệnh gì? Bác sĩ, anh có thể chữa được không? Chỉ cần chữa khỏi cho ông tôi, điều kiện gì tôi cũng có thể giúp anh đạt được.

Cô gái tên Tuyết Nhi một lúc lâu mới phản ứng lại, lúc nói chuyện tay cũng đang run.

Ông lão cũng là vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Triệu Khoái, vị bác sĩ trẻ này có thể khiến ông ta tỉnh đã giỏi lắm rồi, không ngờ còn nói biết ông mắc phải bệnh gì, điều này cũng quá thái quá rồi. Trình độ chữa bệnh của bệnh viện Cao Khang ở Cao Hải cao như vậy sao? Đến một bác sĩ cấp cứu cũng biết bệnh của ông, điều này có thể sao?

Điều kiện gì cũng có thể đạt được? Triệu Khoái khẽ mỉm cười, câu nói này con gái không thể tùy tiện nói ra được. Nhưng cũng hiểu được gia đình cô gái này không phú cũng quý. Nếu như vậy, hắn cũng không cần khách khí, vừa may hắn đang thiếu tiền, kiếm ít tiền cũng là điều nên làm.

Nghĩ đến đây Triệu Khoái nói với cô y tá vẫn đang há hốc mồm không dám tin:

- Cô ra ngoài trước đi, tôi nói chuyện với người nhà bệnh nhân.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.