Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 37: Tôi chữa được

Đợi sau khi y tá đi ra, Triệu Khoái mới gõ gõ bàn, trầm ngâm một lát nói:

- Bệnh này tôi có thể chữa được.

"Bộp" một tiếng điện thoại của cô gái tên Tuyết Nhi rơi xuống đấy, pin bị văng ra rất xa, nhưng cô không chút cảm giác được, điện thoại của cô có thể đã rơi hỏng rồi.

- Bác sĩ, anh thực sự có thể chữa khỏi bệnh của ông tôi, là thật sao?

Tuyết Nhi không chút phát hiện ra điện thoại của cô rơi hỏng rồi, mà vội vàng chạy đến trước mặt Triệu Khoái, túm lấy hai tay Triệu Khoái vội vàng hỏi.

Ông lão kia cũng là vẻ mặt kinh ngạc nhìn Triệu Khoái, ông không cho rằng Triệu Khoái đang nói dối, bởi vì vừa rồi biểu hiện của Triệu Khoái đã nói lên hắn là một bác sĩ rất có bản lĩnh, nếu hắn đã nói như vậy, đã nói rõ hắn có cái bản lĩnh này.

- Ấy, tôi nói Tuyết Nhi, cô đừng kích động, ngồi xuống trước rồi nói.

Bị cô gái xinh đẹp túm lấy hai tay của mình, Triệu Khoái cảm thấy rất là hưởng thụ, cô gái xinh đẹp tên Tuyết Nhi này so với cái cô Lê An Kỳ kia còn muốn xem hơn một chút.

Thấy thầy thuốc kia cũng gọi cô là Tuyết Nhi, mặt cô gái đỏ lên, vội vàng buông tay Triệu Khoái ra, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh ông lão. Cô đương nhiên không rõ Triệu Khoái chỉ là không biết tên cô là gì, liền gọi giống như ông gọi cô.

Thấy cháu gái mình cũng xấu hổ, ông lão kia cười ha hả, rất rõ ràng cảm thấy thú vị.

Tuyết Nhi thấy Triệu Khoái đã trở về phương diện trị liệu, màu đỏ trên mặt đã rút đi, lập tức hỏi. Trong lòng lại nghĩ, ánh mắt của bác sĩ này thật sáng, đáng tiếc chính là không thấy mặt của hắn.

Triệu Khoái lại nói:

- Với bản lĩnh hiện nay của tôi, nếu như chữa trị khỏi hẳn, chỉ nắm chắc tám phần, còn hai phần có khả năng ông cô mất sớm. Nếu như chỉ chữa trị tạm thời thì tôi nắm chắc có thể khiến cơ thể ông cô khỏe mạnh sống thêm hai năm. Nhưng cho dù cô lựa chọn cách chữa trị nào, tiền thuốc phải đưa cho tôi tại chỗ, thuốc này là thuốc riêng của tôi, không khất nợ.

Triệu Khoái nói nắm chắc tám phần tuy có chút bảo thủ, nhưng hắn cũng là dựa vào võ công của hắn mà nói, tuy y thuật của hắn không tồi, nhưng võ công chỉ có cảnh giới tầng bốn, nếu hắn đến tầng sáu, hắn sẽ nắm chắc mười phần.

- Hả, sao có thể như vậy? Ông…

Cô gái tên Tuyết Nhi rõ ràng không thể đưa ra quyết định, có chút khó xử nhìn ông của mình, cô hi vọng ông có thể cho cô một chủ ý tốt.

Nghe xong lời của Triệu Khoái, ánh mắt ông lão ánh lên một tia sáng, tuy ông biết Triệu Khoái là một người có bản lĩnh, nhưng lúc hắn nói sẽ chữa khỏi hoàn toàn cho ông, ông vẫn có chút không tin, vả lại người này vừa mở miệng là nói đến tiền, chẳng có chút y đức nào cả.

Trong y học nếu đã nắm chắc tám phần thì có nghĩa là cơ hội đã rất lớn, nhưng người này lại nói đã nắm chắc tám phần sẽ chữa khỏi cho ông, nói nghe có vẻ nhẹ nhàng quá, điều đó khiến cho sự tin tưởng ban đầu của ông lão đối với Triệu Khoái một lần nữa có chút buông lỏng, nhưng nghĩ lại nếu như mình không chữa trị, thì chỉ còn sống được vài tháng mà thôi, để cho hắn chữa trị, nếu chữa không khỏi, thì cũng chỉ mất một ít tiền.

Nhưng muốn lừa tiền của ông cũng đâu phải dễ, nghĩ đến đây ông lão nói:

- Anh nói bây giờ anh chưa chắc sẽ trị khỏi hoàn toàn cho tôi, vậy thì đến khi nào thì anh nắm chắc đây?

- Một năm.

Triệu Khoái cười thản nhiên nói.

Triệu Khoái nghĩ đợi đến khi mình luyện hoá hết cỏ linh chi sẽ đạt cảnh giới tầng sáu. Lúc đó sẽ dễ dàng chữa bệnh cho ông ta, tuy hắn không hiểu được ý trong câu hỏi của ông lão, nhưng hắn biết ông ta có chút hoài nghi mình, nhưng không sao, dù gì thì tiền cũng chỉ kiếm lần này thôi.

Hắn không ngốc đến nổi đem chuyện của mình kể cho người khác, dù hắn không kiếm tiền thì cũng không tiết lộ chuyện của mình. Chỗ này là nơi nào, Triệu Khoái đã biết rất rõ ràng. Nếu để người khác biết hắn không có bằng cấp, hắn nhất định sẽ không gặp chuyện gì tốt lành cả.

Với thực lực của hắn thì chuyện trốn đi cũng khó, sự lớn mạnh của lực lượng chính phủ hắn biết rất rõ. Cho nên hắn chỉ còn cách kiếm tiền một cách lén lút, tuyệt nhiên không thể quang minh chính đại mà tỏ rõ thực lực của mình.

- Vậy thì trị tạm thời đi, nhưng anh cần bao nhiêu tiền, chúng tôi không có mang theo, đợi khi anh trị khỏi, tôi sẽ bảo người chuyển khoản cho, hoặc là anh đi với chúng tôi để lấy tiền.

Ông lão cũng có chút hứng khởi nói, ông ta đã xác định tên bác sĩ này là một tên lừa đảo, bởi vì hắn ta nói hiện giờ chưa thể chữa khỏi, mà phải đến một năm sau, nói như thế ai mà tin cho được.

Sỡ dĩ còn muốn Triệu Khoái thử xem, là bởi vì cây ngân châm lúc nãy đã khiến ông tỉnh lại, điều đó khiến cho ông có ý muốn thử hắn. Vả lại ông cũng muốn biết tên bác sĩ này sẽ chuẩn bị lừa gạt như thế nào. Hắn ta làm việc cho Cao Khang, chẳng trốn đi đâu được.

Triệu Khoái lắc đầu nói:

- Không có tiền thì tôi không làm gì được, tôi trị bệnh là muốn kiếm tiền. Và tôi cần tiền ngay bây giờ, còn về việc chuyển khoản hay đi với các người, tôi không có hứng thú.

Triệu Khoái cự tuyệt ngay lời của ông lão, không có thực lực, thì hắn sẽ không phơi bày ra đâu, sự nham hiểm của lòng người, hắn đã được thấy từ lâu rồi.Ngày đó trên Phiêu diêu phong,hắn đã chết ra sao,hắn còn nhớ rõ. Vả lại hắn cũng không tin trên người cô gái này không có tiền, người có tiền như cô ta, làm sao đến một tấm thẻ cũng không có chứ.

Sắc mặt ông lão liền trở nên khó coi, sao lại có tên bác sĩ như vậy chứ, không cần biết hắn có phải là kẻ lừa đảo hay không, nhưng làm gì có loại người chưa chữa bệnh mà đòi tiền công chứ, đây không phải là chuyện y đức kém, mà hoàn toàn không có y đức.

- Ông nội, nghe nói các bác sĩ bây giờ đều như thế, không có tiền thì không muốn chữa bệnh, ông đừng nổi giận nữa.

Cô gái tên Tuyết Nhi vì ông nội chuyển nguy thành an, trong lòng thoải mái đôi chút, ngược lại đang khuyên ông nội của mình.

- Trước hết anh cứ tạm chữa cho ông tôi đã.Một năm sau khi anh nắm chắc thì tiến hành chữa khỏi. Anh cần bao nhiêu tiền?

Cô gái tên Tuyết Nhi không phải kẻ ngốc, tuy cô ta nhìn thấy Triệu Khoái có một chút bản lĩnh, nhưng người này hình như hơi khoác lác, nhưng đối mặt với một người duy nhất có khả năng trị khỏi bệnh cho ông nội, cô không muốn bỏ qua.

- Hai trăm Triệu

Triệu Khoái nhìn cách ăn mặc của người con gái đoán chừng cũng có hai trăm Triệu, nên hắn muốn hai trăm Triệu đối với cô mà nói có lẽ rất dễ dàng.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.