Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 40: Sức mạnh của tư bản



Khi Triệu Khoái đến xưởng, bị cảnh tượng trước mắt làm cho ngơ ngác, trước cửa có một hàng dài đủ các loại xe, một đám người ngồi xổm ở đó hút thuốc.

Phạm Tốn bị vây ở giữa, đối diện anh ta toàn là nụ cười và những lời nịnh nọt bên tại.

“Anh Tốn, xe sau để em kéo cho!”

“Phải, để em kéo bớt, em cũng họ Phạm, chắc năm trăm năm trước là người một nhà đấy.”

“Nào, hút thuốc!”

“Một chút lòng thành, mong anh đừng ngại!”

“Ông chủ Phạm, người khác lấy ba ngàn, tôi lấy một ngàn thôi”

“Tôi lấy năm trăm.!”

“Dừng lại!” Triệu Khoái vội vàng ngăn cản đám người, kéo Phạm Tốn sang một bên :

“Tình hình thế nào rồi?”

Chuyện rất đơn giản. Thị trường nông thôn quá lớn, việc lấy lương thực đổi đồ hộp gần đây như bùng nổ, một xe đồ hộp kéo ra nhiều nhất ba tiếng là có thể bán sạch, một hộp thu được ba mươi ngàn, một xe cơ bản có thể kiếm được mấy chục triệu.

Lời to!

Một truyền mười, mười trúng trăm, dù là kéo gạch hay là kéo hàng cũng đều chạy đến đây, sản xuất không kịp.

Điều này sẽ xảy ra khi quan hệ cung cầu thị trường xuất hiện đảo lộn, Phạm Tốn mỉm cười nói với Triệu Khoái:

“Thời cơ làm giàu của chúng ta đến rồi.”

“Không sản xuất được thì làm sao mà giàu được? Còn nhóm công nhân thấy nhiều người mua hàng như vậy, bắt đầu cảm thấy mệt mỏi, muốn lấn công.”

Triệu Khoái nghĩ nghĩ một lúc rồi nói.

“Anh Triệu,anh không hiểu sức mạnh của tư bản.” Phạm Tốn mỉm cười,bí hiểm nói.

Triệu Khoái đúng là không hiểu được,hắn cũng vừa tới thế giới này, thương đạo ở đây hắn chưa rành. Hắn không ngại học hỏi. Hắn khiêm tốn nói:

" Xin được thỉnh giáo".

Phạm Tốn khẽ cười:

" Chút nữa anh đi với tôi ra chợ việc làm sẽ rõ".

Sau khi vào xưởng, cho dù là nữ công nhân chế biến đồ hộp hay đứng trên dây chuyền lắp ráp, tốc độ rõ ràng chậm hơn ngày hôm qua không ít, Phạm Tốn cũng không nói gì nhiều.

Chu Mạnh bước tới, cầm trên tay hai bao thuốc lá nhét thẳng vào túi Phạm Tốn, anh ta thì thào:

“Tổng giám đốc Phạm, hôm nay phải để cho tôi kéo xe, chuyện làm ăn này của anh cũng là do tôi khởi đầu, không thể quên người anh em này được!”

“Yên tâm, lát nữa cậu kéo một xe, ngày mai đảm bảo cậu muốn kéo bao nhiêu thì kéo bấy nhiêu. Phạm Tốn trầm giọng nói.

“Đừng đùa chứ, công nhân của anh bắt đầu lấn công rồi kia kìa.”

“Ngay cả tôi mà cũng không trị được bọn họ, tôi còn mở nhà máy làm gì.” Phạm Tốn mỉm cười đi thẳng ra ngoài, lái xe cùng Triệu Khoái đến thị trường nhân tài.

Lần này Phạm Tốn tràn đầy tự tin, thị trường mở ra, tiền bạc không thiếu, một doanh nhân thành đạt là bất khả chiến bại khi không thiếu tiền.

Thị trường nhân tài luôn luôn đông đúc, bây giờ việc làm ở thành thị vẫn chưa mở ra, nhưng dân số nông thôn đã dần bắt đầu tập trung về thành phố, sẽ không bao giờ thiếu lao động.

Phạm Tốn rảo một vòng, tìm được một cái bệ cao, liền đứng lên hô lớn: “Xưởng đồ hộp đang tuyển, xoay hai ca, công nhân nam thì 10tr, nữ công nhân thì 8 tr !”

Lời vừa thốt ra, tất cả mọi người đều quay sang nhìn về phía Phạm Tốn, không lâu sau đã chen chật ních, giá đúng là cao, cho dù là một số người có tay nghề cũng chỉ có cái giá này.

Cách đó không xa, một người đàn ông trung niên đang phì phèo điếu thuốc, sắc mặt không mấy dễ nhìn, nhìn Phạm Tốn một hồi rồi quay sang hỏi tên đầu sỏ ở bên cạnh: “Người đó là ai? Lần trước tôi đến tuyển người cũng nhìn thấy cậu ta.”

“Tôi nghe nói đó là một xưởng sản xuất nhỏ mới khai trương, gần đây rất nổi, đưa hàng về nông thôn bán ”

“Nông thôn? Người nông thôn làm gì có tiền, ai mua chứ? Tôi cũng cung cấp cho các hợp tác xã cung ứng nông thôn, doanh số cũng rất bình thường.”

“Ngài không biết rồi, người này lấy lương thực đổi, đổi xong thì đem bán cho đại lý lương thực, hơn nữa những người này ăn hoa hồng rất cao, lần trước cậu ta cũng đến đây tuyển người còn khá e dè, hôm nay giàu có hào sảng rất nhiều!”

Người đàn ông trung niên ghim tàn thuốc xuống đất, sắc mặt không được tốt lắm, đầu sỏ nhìn anh ta cười nói: “Tổng giám đốc Ngụy, cậu ta với ngài không phải người trong nghề sao, qua chào hỏi cậu ta trước đi.”

“Để tôi đi làm quen. Đợi tôi ra hiệu thì ngài qua nhé”

Tổng giám đốc Ngụy nói rồi bước sang đó.

Không đến mười phút, Phạm Tốn đã tuyển được hơn ba mươi người, chuẩn bị đưa về nhà máy, vừa đi vài bước, người đàn ông trung niên kia đã bước tới.

Bốn mắt nhìn nhau, như có tia lửa, Triệu Khoái biết ông ta, trang phục vẫn không đổi, bộ âu phục, giày da, máy nhắn tin, người cùng nghề là oan gia, câu này nói không sai chút nào.

“Xin chào, tôi là chủ của nhà máy chế biến thực phẩm Vạn Phát, tôi họ Trương.” Tổng giám đốc Trương nói rồi lấy ra một tấm danh thiếp.

Phạm Tốn nhìn thấy người này hai mắt rét lạnh.Triệu Khoái cũng đã nghe qua cái tên này,đây không phải là kẻ đã chèn ép khiến gia đình Phạm Tốn phải ngừng kinh doanh sao.Xem ra ông ta không nhận ra Phạm Tốn.Cũng có thể do Phạm Tốn ở nước ngoài lâu,vừa về nước hoặc do ông ta chèn ép quá nhiều người nên không nhớ.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.