Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 41: Sói đã đánh hơi thấy mồi.

Chương 41: Sói đã đánh hơi thấy mồi.

Triệu Khoái thấy Phạm Tốn không trả lời,biết ý đi lên:

“Tôi làm đồ đóng hộp, không có danh thiếp. Tôi tên Triệu Khoái.”

“Công việc kinh doanh của Tổng giám đốc Triệu thật sự không tệ, mấy ngày trước mới tới tuyển, bây giờ lại mở rộng rồi!” Trương Quang Nghĩa trên mặt mang theo nụ cười chúc mừng, nhưng trong lời nói có một chút chua chua.

“Sếp Trương cũng làm ăn phát đạt, không phải cũng đến tuyển người đấy chứ.” Triệu Khoái biết anh ta có ý gì, nói: “Sếp Trương, chúng ta nước sông không phạm nước giếng, anh làm việc ở xã cung tiêu của anh, tôi đi theo con đường buôn bán lương thực của tôi.”

“Tổng giám đốc Triệu đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là muốn kết bạn thôi.” Trương Quang Nghĩa mỉm cười vươn tay ra bắt tay.

Triệu Khoái đi ra ngoài, sắc mặt trở nên lạnh lùng, Trương Quang Nghĩa nhìn chằm chằm bóng lưng của anh, mắt híp lại, tiếp tục tuyển người.

Ở đâu có thị trường, ở đó có cạnh tranh, Triệu Khoái không ngờ cạnh tranh lại đến nhanh như vậy, là một người làm kinh doanh, anh biết rất rõ chỉ cần có đủ lợi ích thì sẽ có người gia nhập thị trường.Hắn quay sang nói với Phạm Tốn:

“ Sói đã đánh hơi thấy mồi, chắc không lâu nữa sẽ có một cuộc chiến ác liệt.”

Phạm Tốn hừ lạnh nói:

“ Binh tới tướng đỡ.”

Trở lại xưởng, Chu Mạnh lại kéo một chiếc xe khác đi, trước giờ tan sở, bên ngoài đã có mấy người ngồi chờ sẵn.

Phạm Tốn liền vẫy tay với mấy công nhân mới tuyển, sau đó đi vào trong xưởng hô lên: “Mọi người dừng tay lại một chút!”

Mọi người dừng công việc đang làm lại nhìn Phạm Tốn, mấy người bên ngoài cũng chạy vào.

“Hôm nay mọi người vất vả rồi, công việc kinh doanh của chúng ta đang phát triển rất tốt, hi vọng mọi người có thể cố gắng thêm, tăng lương cho mọi người, nấu đồ hộp, vận chuyển hàng hóa, mỗi tháng 10tr, đóng gói mỗi tháng được 8 triệu, xoay hai ca!”

Mọi người có mặt đều mỉm cười, Phạm Tốn nói tiếp: “Trong thời gian làm việc không được phép ra ngoài hút thuốc, còn nữa, nếu như không theo kịp tốc độ, tôi sẽ đuổi các người về, lương cao như vậy không phải để các người đến đây chơi, nếu như các người không tin, thì cứ thử xem, ra ngoài hút thuốc cho tôi xem.”

Phạm Tốn đảo mắt nhìn xung quanh, không ai dám nhìn anh, mấy người đàn ông khi nãy ra ngoài hút thuốc cũng không dám ngẩng đầu lên nhìn!

“Các người còn bốn mươi phút nữa mới tan ca, làm việc đi!”

Mọi người đều cùng nhau làm việc, nhiệt huyết khác hẳn ban đầu, trong bốn mươi phút cuối cùng cũng làm ra được nửa xe hàng.

Các công nhân bận rộn làm việc, Triệu Khoái gọi thu ngân, hỏi: “Hôm nay được mấy xe?”

“Chín chiếc, hồi khoản bốn chiếc, đây là tiền.” thu ngân đưa cho Triệu Khoái một xấp tiền cùng sổ sách.

Triệu Khoái nhìn vào sổ sách đếm tiền, tổng cộng lãi 430tr , nếu như tính hai ca, một ngày lãi sáu bảy trăm triệu không thành vấn đề.

“Phạm Tốn, giàu to rồi!” Triệu Khoái cười nói.

“Vẫn còn sớm, tiền máy móc còn chưa trả,vẫn đang cầm cố, còn tiền lương công nhân, tiền lọ thủy tinh, nhưng mà chúng ta thật sự cũng sắp giàu rồi.” Phạm Tốn vui vẻ nói.

Đã bắt đầu ca đêm, mấy căn phòng ban đầu vốn dĩ rất rộng nhưng giờ có vẻ hơi chật chội.

Cả đêm, máy nổ ầm ầm, từng lọ từng lọ được sản xuất ra lò, chất lên xe, bận đến mặt mày choáng váng.

Năm giờ rưỡi sáng, trời vừa hửng sáng, Triệu Khoái đã ngáp dài đưa chuyến xe cuối cùng, nhìn sổ sách trên tay, anh vui mừng khôn tả.

Mười bốn xe tải được vận chuyển trong một đêm, một lát nữa sẽ có vài xe chở trái cây chuyển đến, số lượng công nhân tăng lên trong ngày và hiệu quả cũng được tăng cao.

Mỗi ngày lời được hai trăm bốn mươi triệu!

Triệu Khoái hít một hơi thật sâu sau khi tính toán xong, trên mặt nở nụ cười, chỉ cần một tháng, sau một tháng, anh đã nắm trong tay chín tỷ tiền mặt.

Mấy ngày này, Trương Quang Nghĩa nghe ngóng được không ít chuyện của Triệu Khoái, hiểu rõ ràng hình thức tiêu thụ của anh, khó khăn nhất chính là đại lý lương thực, có điều tổn chút tâm tư, tiêu ít tiền cũng không có vấn đề gì.

Khánh Ngọc thì luôn tránh mặt Triệu Khoái, ít khi hắn thấy nàng. Khi gặp được thì nàng đỏ mặt tránh đi. Triệu Khoái cũng bận chuyện ở xưởng với Phạm Tốn nên tạm để chuyện của Khánh Ngọc sang một bên. Nàng sống cạnh hắn, sao thoát khỏi tay hắn được.

Chuyện làm ăn hừng hực khí thế, quy mô sản xuất cũng hướng tới ổn định, lợi nhuận đều 240tr đến 280tr. Triệu Khoái đề bạt hai người làm chủ quản, có điều anh vẫn không yên lòng, mỗi lúc trời tối đều phải trực ca đêm.

Trả tiền máy đóng gói và nhà xưởng cầm cố xong, tiền trong tay Triệu Khoái còn bốn tỷ, tính tiền quay vòng cũng gần 5 tỷ.

Chạng vạng tối, công nhân ca sáng tan làm, công nhân ca đêm lại bắt đầu bận rộn, Phạm Tốn và Triệu Khoái có thời gian ăn cơm, Triệu Khoái phát hiện chung quanh bắt đầu xuất hiện một số người không biết đang làm gì.

“Phạm Tốn, mấy người trẻ tuổi hôm nay làm gì thế?” Triệu Khoái hỏi.

“Nghe ngóng giá cả, hỏi mấy người giao hàng kia trả giá bao nhiêu, khấu trừ thế nào.” Phạm Tốn đặt đũa xuống,nhàn nhạt nói:

“Gần đây người nghe ngóng chúng ta nhiều thật, anh Triệu, cái tên Chu Mạnh kia cũng không tới kéo hàng, còn làm trung gian khấu trừ cho người khác, khiến không ít người nhập hàng khó chịu.Kẻ này thật biết làm ăn.”

“Đừng để ý tới anh ta!” Triệu Khoái khoát tay, chung quy lại thì Chu Mạnh cũng chỉ là người hợp tác thôi, anh ta muốn làm gì thì làm đó, với cả cái tên này quả thực kiếm được không ít lời, mấy trăm triệu là ít.

Ăn cơm xong thì vào nhà xưởng, bên trong mọi người đều đang bận rộn, góc tường có quầy thu ngân tạm thời, tủ bên dưới khóa chặt, để thuận tiện cho việc xuất nhập sổ sách, trong thời gian này Triệu Khoái không hề động tới tiền.

Mọi người xung quanh càng lúc càng pha tạp, Triệu Khoái không khỏi lo lắng khi bỏ nhiều tiền vào đây, tìm một cái bao da, mở khóa ra cười nói với Phạm Tốn:

“Thành quả của chúng ta đây, sáu tỷ rưỡi”.

Hai người nhìn nhau cười lớn.

Khi Triệu Khoái trở về nhà, vô tình bắt gặp Khánh Ngọc đang rửa bát. Hắn rón rén lại gần phía sau nàng. Hai tay vòng qua eo, đặt lên thành bếp, chặn nàng lại không cho chạy:

-Khánh Ngọc, sao mấy hôm nay cô lại tránh mặt tôi?

Khánh Ngọc giật mình ,gương mặt xinh đẹp đỏ ửng, lắp bắp:

-Tôi..tôi… đâu có.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.