Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 42: Lập tức nói chia tay.



Triệu Khoái không để nàng nói hết. Hắn cưỡng hôn lên đôi môi quyến rũ của nàng.

-ưm… ưm….. ưm.

Bàn tay Triệu Khoái hướng tới huyệt thịt sờ, tất cả đều là dâm thủy, Triệu Khoái hừ cười:

- Huyệt chảy nước, đầu vú dựng thẳng tới.

- Ân...

Khuôn ngực kiên cố nóng rực gắt gao mà chống ở sau lưng Khánh Ngọc, hai bàn tay vói vào áo sơ mi vòng lên phía trước sắc tình mà chơi đùa hai vú Khánh Ngọc

- A...

Khánh Ngọc bị anh xoa nắn đến ngửa đầu run lên, mắt đen lấp lánh, ngửa cằm khẽ run, nghe được anh khó nhịn thở dốc. Triệu Khoái không tiếng động mà xoa nhẹ ngực cô trong chốc lát, đầu lưỡi dùng sức mà chống xuống hàm dưới, bàn tay chụp đánh mông Khánh Ngọc, đánh đến Khánh Ngọc lắc mông không ngừng mà né tránh, mông căng thẳng.

- Không cần... đau quá.

- A ách...

- Được, thỏa mãn em! Lát nữa đem toàn bộ tinh dịch đều bắn đầy tiểu huyệt dâm đãng em.

- Ân... chậm một chút.

Khánh Ngọc bị anh xoa vú lớn tàn nhẫn, thanh âm trầm thấp.

- Mông nhếch lên, tiểu huyệt lộ ra sau mới có thể đem em cắm sung sướng.

Triệu Khoái bạch bạch mà đánh đủ mông Khánh Ngọc rồi. Khánh Ngọc bị chụp đánh mà nhếch mông lên, Triệu Khoái nắm lấy eo nhỏ của Khánh Ngọc, mông đứng thẳng mà trực tiếp bị thao vào. Tay cầm lấy dương vật từ sau lưng một chút hung hăng mà đưa vào huyệt khẩu Khánh Ngọc, côn thịt cơ hồ mà ở bên trong thịt non nhẫn tâm mà thọc vào, chậm rãi rơi vào cảm giác mất hồn. Thịt cùng thịt thân mật giao hợp, làn da cùng cơ bắp chặt chẽ dán vào, cho dù Khánh Ngọc nhìn không đến cũng cảm thụ được Triệu Khoái thô to cùng nóng bỏng, chống lên ngực anh.

- Ân ân...

Đã chịu côn thịt kích thích, huyệt thịt non mềm tầng tầng co rút lại, Khánh Ngọc cứ như thế bị anh cắm tới tận sâu, dâm thủy bên trong chảy ra sàn bếp, dương vật từ phía sau gắt gao gắn liền lên. Thân thể Khánh Ngọc còn đứng căng chặt đến không được, trên tay gắt gao mà cầm một cái bát. Phía sau Triệu Khoái đưa đẩy khoái cảm không ngừng tăng lên, cơ thể cô kẹp lấy dương vật anh thật chặt mang theo thỏa mãn đến run rẩy, chỗ hai người giao hợp không ngừng nóng lên.

- Ách ... ân... ân...

Từ lúc tiến vào về sau, Triệu Khoái không động đậy, hai người đều hưởng thụ dư vị khoái cảm từ sau tiến vào. Khánh Ngọc đứng tại chỗ, tay đặt trên mâm, hai tay vô lực mà chống lên bồn rửa bát, bị cắm đến cả người vô lực.

- Không phải muốn rửa bát sao? Còn không rửa?

Triệu Khoái bên tai cô không ngừng thở dốc, trừu động dương vật thong thả thọc vào rút ra. Nửa người dưới quần tây cùng quần lót đã cởi ra, nửa người trên vẫn áo mũ chỉnh tề, hạ thể hai người từ phía sau gắt gao dán với nhau. Khánh Ngọc bị anh đánh mông, tay phải nâng lên cầm lấy bát đang để một bên, bị anh ý xấu động hướng lên trên, thiếu chút ném vỡ bát.

- Ngô... không cần...

Triệu Khoái bắt đầu đẩy hông, xoay tròn nghiền áp.

Khánh Ngọc cảm nhận được hoa tâm nóng rực ngứa ngáy, đầu óc như ngừng lại như muốn ngất, trong đầu chỉ cảm nhận được duy nhất côn thịt thô to đang tiến vào phía sau mình.

"Ahh......sướng quá.....em sướng......mạnh nữa....nha..”

Cả người Khánh Ngọc thiếu chút mềm đi xuống, muốn đứng không vững, nhưng Triệu Khoái không tha cho cô. Bất ngờ điện thoại bên cạnh vang lên. Khánh Ngọc nhìn qua,là bạn trai nàng gọi.Triệu Khoái cũng nhìn thấy,hắn vừa dập liên hồi vừa hỏi:

-Không nghe điện thoại sao? Bắt máy đi.

Khánh Ngọc lắc đầu:

"Ahh......không.....không muốn......ahh..ah”

Triệu Khoái cười tà, càng dập mạnh hơn:

-Không muốn sao.Vậy tôi rút nó ra nhé?

Gương mặt Khánh Ngọc đỏ ửng hiện lên vẻ không nỡ:

"Ahh......không.....không muốn... Để em bắt máy...ahh..ah”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng đàn ông:

-Khánh Ngọc,anh nhận được tin nhắn tha thứ của em. Anh rất vui, mai chúng ta đi xem phim nhé.

Triệu Khoái vô cùng tức giận, nàng đã là người của hắn mà còn muốn qua lại với người đàn ông kia, hắn dập càng mạnh :

-Lập tức nói chia tay người đàn ông đó.

"Ahh......không.....không muốn.. không thể được ….ahh..ah”

Người đàn ông bên kia đầu dây hình như đã nghe thấy gì,liên tục hỏi Khánh Ngọc có chuyện gì vậy.

Triệu Khoái dừng lại :

-Vậy tôi rút nó ra nhé.

Khánh Ngọc lắc đầu nguầy nguậy :

"Ưu......không.....em muốn.. cho em đi ….”

Triệu Khoái lại chuyển động thật mạnh,hắn hét lớn:

-Lập tức nói chia tay.

"Ahh......Khôi Bách.....chúng ta chia tay ….ahh..ah”

Khánh Ngọc hét lớn vào điện thoại rồi cúp máy.

Triệu Khoái cười tà.ánh mắt thỏa mãn. Nhìn đôi tay Khánh Ngọc run rẩy, Triệu Khoái đầy xấu xa thâm nhập nghiền áp nơi sâu nhất, Khánh Ngọc bị bắt khom lưng nhặt lên chiếc bát bị rơi, mông trắng nõn phun ra nửa côn thịt. Bị Triệu Khoái trừng phạt đè lại mông mạnh mẽ thao lên, Khánh Ngọc chỉ có thể bắt lấy mắt cá chân mình, đẩy tiểu huyệt ướt át để Triệu Khoái thao đến chỗ sâu nhất.

- Ngoan, rửa bát đi.

Hô hấp Khánh Ngọc dồn dập lên, rốt cuộc run rẩy rửa sạch một cái bát, vừa định buông tay lại bị Triệu Khoái đè nặng tàn nhẫn cắm vào, bạch bạch thao đến dâm thủy cùng tinh dịch chảy đầy đất.

- Tiếp tục rửa đi, không được ngừng lại.

Triệu Khoái nhìn cô dừng động tác lại, ý xấu mà động mông chụp đánh lên mông Khánh Ngọc.

- Không phải em muốn rửa sao?
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.