Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 43 : Cạnh tranh khốc liệt

Dưới lớp áo sơ mi mỏng, mông cùng đùi Khánh Ngọc bị bàn tay Triệu Khoái vỗ về chơi đùa, nhéo cái mông ướt át của cô, đẩy ra cánh mông, bừa bãi dâm loạn khe mông đè ép lại với nhau, ở trên tay Triệu Khoái tùy ý mà thay đổi thành các hình dạng dâm mĩ.

- Ân...

- Lần trước em mời tôi ăn cơm,tôi đã muốn thao em như thế này.

Triệu Khoái làm cho Khánh Ngọc chống lên bồn rửa bát, tứ chi phát run, thiếu chút cả người đều nằm sấp xuống đất. Côn thịt sưng to thô dài của anh chôn trong thân thể cô, cưa như thế mà đỉnh trực tiếp đến điểm G của cô, quét làm cho Khánh Ngọc liên tiếp cao trào, chóp mũi chảy đầy mồ hôi. Dương vật còn đang không ngừng trướng lên, nghiền áp đến chỗ sâu nhất trong chỗ thịt non ngứa nhất, làm cho dâm thủy Khánh Ngọc phun ra, chỉ có thể dựa vào trên côn thịt của anh.

- Bảo bối, nếu làm vỡ bát sẽ phải chịu trừng phạt, cẩn thận một chút.

Bàn tay Triệu Khoái vòng dưới nách của cô chống đỡ thân thể cô, môi hôn dày đặc dừng trên sườn mặt cùng lỗ tai cô, thở ra khí nóng.

- Ngoan, mau cầm bát rửa sạch đi.

- Ân, anh thật xấu xa a a... Đừng cắm ân... quá nhanh... ha...

Khánh Ngọc thật vất vả mới đứng vững, run run cầm bát thả xuống máy sấy bát, mẫn cảm nhận ra côn thịt lớn cùng với bộ phận thân thể mình nhợt nhạt cắm vào, cùng với lúc vừa mới áp đảo cô thô bạo cường thế mà cắm vào hoàn toàn không giống nhau, gió nhẹ mưa mỏng như thế càng tra tấn người.

- Nhanh quá sao,còn chưa nhanh đâu? Triệu Khoái tăng tốc dập liên hồi.

Môi âm hộ cùng mật cánh như bị quy đầu hóa lỏng, Triệu Khoái thong thả mà đưa đẩy dương vật, nhấm nháp khoái cảm môi âm hộ mềm mại cùng mông vểnh kẹp chặt côn thịt.

"Ahh......không.....sướng quá. ….ahh..ah”

Khánh Ngọc cảm giác côn thịt vùi vào cơ thể mình ngày càng sưng to, kéo căng tường thịt mang đến cảm giác phiêu diêu dục tiên dục tử, rùng mình rửa bát.

- Côn thịt cứng quá...

Khánh Ngọc bắt lấy cánh tay anh, bắt chước nhịp khi họ làm tình, bắt đầu từng cái mà chạm đến côn thịt anh, như vậy thật dễ dàng tìm được điểm mẫn cảm của cô, tóc dài không ngừng lay động.

- Lại bắt đầu dâm đấy.

Triệu Khoái xoa nắn vú lớn cô sức lực ngày càng mạnh, thẳng đến lưu lại vệt đỏ mới vừa lòng, nhìn Khánh Ngọc dâm đãng mà động chạm dương vật chính mình. Dâm dịch Khánh Ngọc không ngừng chảy xuống, đem côn thịt hoàn toàn dính ướt, trên mặt đất đã nhìn không rõ đâu là nước đâu là dâm dịch. Chẳng bao lâu Khánh Ngọc liền lên đến cao trào, động tác chậm lại, bên trong lại lần nữa phun trào ra vài dòng nước ẩm ướt, như muốn rửa côn thịt anh một lần.

- Ách, ân...

Khánh Ngọc vô lực mà bám vào vòng eo anh, lại lần nữa bị anh cắm sâu, dùng chân cọ lưng eo anh, học bộ dáng của anh đùa bỡn mông cùng cúc huyệt anh. Cơ bắp anh căng chặt thật xinh đẹp, Khánh Ngọc tựa hồ chạm đến điểm mẫn cảm của anh, nghe được anh kêu rên một tiếng, quy đầu xoa hoa huyệt tàn nhẫn mà thâm nhập.

- Ân...a, chịu không nổi, a a .......

Hôm sau, trời vừa sáng, Triệu Khoái đến xưởng làm việc, thấy Phạm Tốn đã đến trước hắn. Triệu Khoái đứng ở cửa nhìn xe kéo hàng, cảm giác ít hơn so với vài ngày trước một chút.

“Tại sao lại có ít xe kéo hàng hơn rồi?” Triệu Khoái lẩm bẩm.

“Thông thường, nguồn cung cấp đã đủ trong những ngày này, vì vậy không đoạt nữa.” Phạm Tốn nói.

Triệu Khoái cảm thấy có gì đó không ổn, bởi vì không lợi không dậy sớm, chưa kể đồ hộp lãi rất lớn, đám người này đã sớm nhìn chằm chằm vào đây, nhưng sáng nay chỉ có mấy người dưới tay của Chu Mạnh.

“Sao hôm nay ít người hơn?” Triệu Khoái cùng Phạm Tốn đi tới chỗ đám người trò chuyện.

Đám người cũng chỉ cười ha hả với anh mà không nói gì, điều này làm cho Triệu Khoái lại càng cảm thấy không đúng, kéo một tên kéo hàng tương đối quen thân đến một bên hỏi.

“Ông chủ Triệu, anh không biết à?” Đối phương nhỏ giọng nói.

“Cái gì?”

“Anh làm ăn vượng quá, không biết bao nhiều người ghen tị nữa, gần đây có mấy người mở nhà xưởng như anh, chiết khấu 5 ngàn, bọn họ đều qua bên đó rồi.”

Phạm Tốn lập tức hiểu ra lập tức hiểu, trách không được gần đây hoa quả trong thôn tăng giá, anh còn tưởng rằng do mình mua quá nhiều, lại còn nghĩ sao một mình mình lại có thể khuấy động giá thị trường như vậy.Bây giờ thì hiểu hoàn toàn rồi. Phạm Tốn cau mày nói:

“Anh Triệu, xem ra chúng ta sắp bước vào thời kì cạnh tranh khốc liệt rồi. Tôi chưa thực hiện bất kỳ cuộc khảo sát nào về nguồn hàng trái cây, khả năng tiêu thụ, mức độ mua hàng của các thị trường nông thôn xung quanh, nhưng có một điều chắc chắn.

Khi kinh doanh bước vào giai đoạn cạnh tranh ác liệt, điều đầu tiên phải đối mặt là cuộc chiến về giá cả, lợi nhuận giảm là điều không thể tránh khỏi, do trái cây địa phương cạn kiệt và mùa vụ chuẩn bị hết, chi phí sẽ tăng vọt. Cuộc chơi kinh doanh này cũng đã đến hồi kết.”

Triệu Khoái gật gù, xem ra đúng là như vậy.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.