Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 44: Người đàn bà ngang ngược

Hôm nay, Triệu Khoái dành thời gian đưa Khánh Ngọc đi mua ít đồ. Nàng đã là người của hắn. Hắn cũng không bạc đãi nàng.

Hai người đi ra ngoài, đi thẳng tới tòa nhà thương mại ở trung tâm thành phố, đây là nơi đắt đỏ nhất thành phố. Khánh Ngọc muốn tới một quán ven đường để mua vì nàng nghĩ Triệu Khoái là công nhân , cũng không kiếm được nhiều tiền, lại bị Triệu Khoái kéo vào tòa thương mại.

Nơi này là chỗ dành cho những người giàu có, có lễ tân, hướng dẫn viên mua sắm, thang máy, trang trí lộng lẫy, chọn một bộ quần áo có giá vài triệu hoặc vài chục triệu cũng không có gì lạ.

Khánh Ngọc đi dạo một vòng, cái gì cũng thích nhưng khi nhìn đến giá tiền thì vội vàng kéo Triệu Khoái rời đi, làm cho mấy nhân viên bán hàng kia cười nhạo một phen.

“Thích thì mua, tôi trả tiền.” Triệu Khoái nói.

“Anh kiếm được nhiều tiền lắm sao?” Khánh Ngọc liếc anh một cái: “Vẫn nên ra mấy quán ven đường mua đi, cái váy vừa rồi mà đến năm triệu, bên ngoài nhiều nhất có sáu trăm ngàn thôi.”

Triệu Khoái nghe cô nói vậy, nhịn không được cười lên, nói: “Tôi đi nhà vệ sinh!”

Cách đó không xa có hàng ghế dài, Khánh Ngọc ngồi ở đó, trong miệng vẫn lẩm bẩm trách Triệu Khoái kiếm được bao nhiêu tiền đâu mà phung phí.

Mấy nhân viên bán hàng vừa rồi tập hợp lại một chỗ, xì xào bàn tán trò chuyện, ánh mắt thi thoảng nhìn về phía Khánh Ngọc, mang theo vài phần xem thường.

“Không có tiền còn muốn vào làm ra vẻ, loại người này nhiều lắm.”

“Cô nhìn cái món hàng vỉa hè trên người cô ta đi, còn là mẫu mấy năm trước, đúng là chết vì sĩ diện.”

“Đúng vậy, đoán chừng lúc về sẽ nổ vài hôm là đến tòa nhà thương mại mua quần áo.”

“Ha ha ha!”

“Người phụ nữ kia đoán chừng muốn vào kìa”

Vài nhân viên bán hàng vội vàng đứng thẳng người, một người phụ nữ hai mươi tám chín tuổi, chân đi giày cao gót, trên mặt đeo kính râm lớn, bên cạnh là một cậu bé, vô cùng vênh váo.

Thoạt nhìn liền biết là người giàu có, ăn mặc sang chảnh, quyền quý. Lúc đi ngang qua Khánh Ngọc đứa bé giở trò nghịch ngợm , giật tay Khánh Ngọc khiến cốc nước trên tay cô đổ cả vào người phụ nữ kia.Người phụ nữ đó la lên:

“ Cô làm cái gì vậy, có biết bộ đồ này bao nhiêu tiền không.”

Khánh Ngọc bối rối. Cô vội vã giải thích là do đứa bé kéo mình. Nhưng người phụ nữ kia không nghe còn tát cô một cái:

“ Đồ nghèo kiếp xác kia,đã làm sai còn đổ lỗi cho con tôi nữa hả?”

Đứa bé thì vẫn cứ khóc,nó biết mình mắc lỗi nhưng không nhận ,còn đổ thừa:

“Mẹ ơi, con không có,cô ấy vu oan cho con. ”

Khánh Ngọc bối rối không biết làm sao. Người phụ nữ kia thấy Khánh Ngọc chỉ mặc vài bộ đồ rẻ tiền,con lại khóc làm cô ta trở nên hung dữ lao vào đánh,giật tóc Khánh Ngọc:

“Đồ nghèo kiếp xác,lại còn đổ lỗi cho con tôi, tôi phải đánh chết cô.”

Khánh Ngọc thấy đối phương không giống người bình thường, vốn không dám đánh trả, chỉ ôm mặt, trong miệng liên tục nói xin lỗi.

Sự ồn ào ở đây nhanh chóng thu hút những hướng dẫn viên mua sắm ở các quầy xung quanh, mọi người đều đứng xem trò vui, mẹ của cậu bé kia hiển nhiên là nhà có tiền, đánh cô thì cô chịu chứ có thể làm gì?

Nhìn đồ Khánh Ngọc cũng chỉ là muốn tới đây mở mang tầm mắt thôi, nếu cô mà dám đánh trả thì mới xảy ra chuyện lớn.

“Đồ điếm có tin tôi gọi người đàn ông nhà tôi tới giết chết cô không?”

Người phụ nữ kia đánh không biết mệt mỏi, dùng tay chỉ vào mặt Khánh Ngọc chửi ầm lên, ngôn ngữ bẩn thỉu vô cùng.

“Cũng không nhìn xem mình là dạng người gì, tới từ đâu, chán sống rồi hả!”

“Quỳ xuống mà xin lỗi chúng tôi!”

Triệu Khoái đi vệ sinh ra, trong lòng đang nghĩ làm sao khuyên bảo Khánh Ngọc mua chút quần áo, chợt thấy bên kia một trận ồn ào, còn có tiếng chửi rủa.

Lời lẽ thật khó nghe.

Trong lòng Triệu Khoái có dự cảm không tốt, vội vàng đi tới, đẩy nhóm người đang vây xem ra chen vào, nhìn thấy Khánh Ngọc tóc tại bù rù, quần áo bị lôi kéo đến xộc xệch.

“Chuyện gì vậy?” Triệu Khoái vội vàng đi lên trước hỏi.

“Anh là ai?” Giọng điệu của người phụ nữ kia có mấy phần cay nghiệt.

“Tôi là bạn trai cô ấy.” Triệu Khoái đánh giá cô ta một chút, hỏi: “Sao vậy?”

Đám người vây xem nhìn thấy Triệu Khoái tới, còn ra giọng thương lượng hỏi thăm, nhịn không được bật cười, nhìn thì chính là một con quỷ nghèo, không có sức. Bạn gái bị đánh, còn hỏi cái gì.

Người phụ nữ kia cũng nghĩ vậy, lập tức càng thêm mấy phần kiêu ngạo, mở miệng nói: “ Bạn gái anh làm bẩn quần áo của tôi, đổ lỗi cho con tôi, anh xem phải bồi thường thế nào.”

Khánh Ngọc lên tiếng giải thích:

“Cậu bé này kéo tay em, cốc nước vô tình đổ lên người cô ta, em.. em”

“Vốn chính là cô không đúng, tôi muốn cô phải quỳ xuống xin lỗi.” Người phụ nữ chỉ vào mặt Khánh Ngọc lớn tiếng quát.

“Chuyện còn chưa nói xong đã bắt quỳ xuống xin lỗi?” Trong lòng Triệu Khoái bùng lên lửa giận, cười lạnh một tiếng: “Cô đúng là ngang ngược!”

“Ngang ngược đấy thì sao? Anh động vào tôi một chút thử xem này?” Người phụ nữ kêu ầm lên: “Tôi sẽ cho anh khỏi sống nổi luôn, có tin không?”
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.