Trọng Sinh Đô Thị Tu Tiên Phong Lưu Ký

Chương 45: Ai nói với em anh là công nhân?

Chương 45: Ai nói với em anh là công nhân?

Khánh Ngọc thấy Triệu Khoái tức giận, vội vàng kéo anh, nhỏ giọng nói: “Đừng gây chuyện”

“Cậu này đừng gây chuyện, người ta nhìn có vẻ là người có tiền đấy.”

“Đúng vậy, anh xem cách ăn mặc của người ta kia kìa, không phải anh có thể chọc được đâu, hôm nay đánh cô ta, ngày mai là anh tiêu rồi.”

“Nghèo cũng đừng khoe khoang, đánh nhau nói cho cùng thì vẫn thu tiền đấy, không có tiền thì lui một bước đi.”

“Đúng vậy!”

“Không cần các người khuyên, nếu anh ta dám ra tay thì lúc nãy đã ra tay rồi, chính là sợ mà!”

Đám người líu ríu nói, có người khuyên, có người khích!

Người phụ nữ nghe thế thì khinh thường cười nhạo một tiếng.

Triệu Khoái đứng lên, nói: “Cô hẳn nên xin lỗi chúng tôi chứ, con cô có lỗi mà.”

“Ha ha ha, bảo tôi xin lỗi? Cái loại nhà quê các người cũng xứng à?” Người phụ nữ khinh thường, nhìn chằm chằm Triệu Khoái: “Tôi không xin lỗi đấy, anh làm gì được tôi?”

“Con người tôi nói đạo lý, được nhiên gặp người không nói đạo lý thì chỉ có thể lấy đạo người trả người.” Trong giọng nói của Triệu Khoái mang theo tia lạnh.

“Nói nhiều như vậy, có gan ra tay không?”

“Đúng vậy, nói nhiều như vậy, còn chẳng phải sợ sao?”

“Người anh em, chỉ bằng bộ dạng này của cậu, hay là thôi đi, cậu không chọc được vào người ta đâu?”

Khánh Ngọc cũng sợ, kéo Triệu Khoái muốn đi.

“Muốn đi cũng không đi được, không muốn đánh ta sao? Đánh đi, thử đụng vào tôi một chút đi.” Người phụ nữ hét lên.

Cậu bé kia nhổ nước bọt về phía Triệu Khoái, cực kỳ phách lối.

Người chung quanh đều như xem trò cười, trong mắt bọn họ, Triệu Khoái có bị đánh chết cũng không dám ra tay, kẻ có tiền anh không chọc nổi.

Sắc mặt Triệu Khoái trầm xuống, đột nhiên, vươn tay ra tát một cái.

Bốp!

Âm thanh này cực kỳ vang vọng, trực tiếp đánh cho người phụ nữ kia lảo đảo một cái ngã về sau, kính râm cũng bay ra ngoài, cả người chật vật không chịu nổi.

Cậu bé kia lại nhổ một ngụm nước bọt, Triệu Khoái liền đá cho cậu bé một cước, loại trẻ con rác rưởi này, chính là thích ăn đòn.

Người phụ nữ kia tóc tại bù rù kêu la, cậu nhóc thì khóc lớn, người xung quanh trợn mắt nhìn, không ngờ Triệu Khoái lại dám ra tay.

“Anh chết rồi, tôi cho anh biết, anh chết chắc rồi!” Người phụ nữ chỉ tay về phía Triệu Khoái, ôm con trai vào trong lòng, giả bộ đáng thương, lớn tiếng kêu lên: “Ba nó, anh chết ở đâu rồi, mau ra đây mà xem, vợ con anh bị người ta đánh rồi đây này!”

Khánh Ngọc thấy vậy cũng luống cuống, vội vàng kéo Triệu Khoái muốn đi.

“Anh có gan thì chớ đi!”

“Tôi không đi, tôi chờ người đàn ông của cô tới!” Triệu Khoái đặt mông ngồi xuống, nắm lấy tay Khánh Ngọc,vỗ vỗ,ý bảo nàng yên tâm.

Một tên đàn ông chừng ba mươi tuổi chạy tới, tóc húi cua, mặc đồ tây, nhìn qua cũng không phải người bình thường.

Nhân viên trong quầy bán hàng nhìn anh ta, bàn tán ẩm ĩ.

“Người này tôi biết, ra tay rất hào phóng, là kẻ có tiền đấy!”

“Đúng vậy, mấy hôm trước ở quầy hàng kia mua một cái quần, bỏ ra hẳn sáu triệu, mà con mắt cũng không chớp!”

“Ông chủ lớn đấy!”

“Nhà kia gây học rồi, nghèo khổ thì hống hách với người ta làm gì chứ, sợ là lát nữa còn không có cả cơ hội xin lỗi.”

“Không có tiền còn tới đây giả bộ!” “Chết vì sĩ diện mà, vừa rồi còn hung hăng đánh người ta, giờ sợ là quỳ xuống cũng không kịp.

Người đàn ông còn chưa kịp bước lên trước, giọng nói đã phách lối truyền tới: “Mẹ nó, tên nào không có mắt dám đụng vào vợ tôi? Chán sống rồi hả!”

Đám người tránh ra, nhường lối cho anh ta xông tới, muốn đỡ người phụ nữ lên, ai ngờ bị cô ta đẩy ra, quát: “Anh quản tôi làm gì? Gọi người đánh chết anh ta cho tôi! Tôi cần anh thì có làm được gì chứ!”

Người đàn ông bị mắng vài câu, càng thêm tức giận, ngẩng đầu quát lớn: “Ai ra tay?”

Triệu Khoái nhìn chằm chằm người đàn ông, lạnh nhạt nói: “Là tôi!”

Người đàn ông khi thấy rõ ràng Triệu Khoái xong thì giật mình kêu lên: “Ông chủ Triệu?”

Ông chủ Triệu?

Chưa kể người phụ nữ còn sững sờ tại chỗ, ngay cả những người xung quanh cũng không thể tin được, nhìn thấy Triệu Khoái ăn mặc rất bần, hóa ra là ông chủ?

“Anh nhận sai người rồi sao, nhìn dáng vẻ nghèo kiết xác của anh ta thế kia, sao mà giống ông chủ được?” Người phụ nữ kêu lên.

“Câm miệng!”

Triệu Khoái nhìn Chu Mạnh, không ngờ tới lại chính là anh ta, đã lâu không gặp, anh ta bây giờ âu phục giày da, còn đẹp đế hơn cả mình, quả nhiên là kiếm được nhiều tiền.

Chu Mạnh quá hiểu vợ mình, nhất là dạo này mình kiếm được nhiều tiền, cô ấy lại càng kiêu ngạo, tiêu tiền phung phí, không coi ai ra gì cả.

Nếu như chọc người khác, Chu Mạnh sẽ ra tay, nhưng Triệu Khoái là Thần Tài của anh ta, cho dù có tát vợ anh ta thì anh ta cũng không dám ra tay với Triệu Khoái.

“Ông chủ Triệu, tôi xin lỗi anh.” Chu Mạnh vội vàng nói: “Thực xin lỗi, mong anh chớ để bụng, là vợ tôi không biết nặng nhẹ.”

Vẻ mặt người phụ nữ kia không phục, ông chủ lớn cỡ nào mà khiến cho ông chồng mình phải khom lưng chứ, thế là kêu ầm lên: “Anh ta đánh tôi, còn đánh con, thể mà anh không làm gì à?”

“Cô câm miệng cho tôi!” Chu Mạnh cau mày, vẻ mặt tràn đầy giận dữ.

“Ông chủ chó má gì chứ, cùng lắm thì không hợp tác, bây giờ anh còn thiếu chút tiền đấy à?”

“Anh ấy là chủ của xưởng đóng hộp, Ông chủ Triệu!” Chu Mạnh nhỏ giọng nói.

Vẻ mặt của người phụ nữ lập tức thay đổi, cô ta có thể tiêu hoang toàn bộ là nhờ vào công việc kinh doanh đồ hộp của Chu Mạnh mới có ngày hôm nay, không có tiền, cô ta chẳng là cái thá gì nữa cả. Lúc này cô ta không dám làm ra vẻ cay nghiệt nhìn về phía Triệu Khoái nữa.

“Thực xin lỗi, là tôi làm sai.” Người phụ nữ không khỏi xấu hổ.

“Thật ra chúng tôi cũng có chỗ không đúng.” Khánh Ngọc vội vàng hòa giải.

“Tự cô làm sai, tôi cũng không so đo nhiều nữa, tản đi thôi.” Triệu Khoái trầm giọng nói.

Chu Mạnh khách khí vài câu, nói thêm vài lời hữu ích rồi vội vàng dẫn vợ con đi, đám người không được xem trò hay, tự nhiên cũng giải tán.

Triệu Khoái nhìn Khánh Ngọc, thấp giọng hỏi: “Có sao không?”

Khánh Ngọc còn đang ngơ ngác nhìn Triệu Khoái:

“ Em không sao, mà anh lúc nào lại thành ông chủ rồi. Không phải anh chỉ là công nhân sao?”

Triệu Khoái nhìn nàng, thắc mắc:

“ Ai nói với em anh là công nhân?”

Khánh Ngọc lơ ngơ nói:

“ Thì anh nói anh làm việc ở xưởng, anh ăn mặc cũng không giống ông chủ nên em tưởng…”

Triệu Khoái ôm nàng, khẽ véo đôi mông nảy nở kia, rồi vỗ vài cái:

“Em đó, chỉ khéo tưởng tượng, xem tối nay anh phạt em thế nào.”

Khánh Ngọc đỏ ửng mặt ,nép vào ngực hắn,khẽ mắng:

“Anh đó, đồ xấu xa”.
Truyện được sáng tác bởi: Hắc Tâm Thượng Nhân. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.