Nghịch Tử Loạn Luân

Chương 19: Hai Dì Cháu Thác Loạn. (Phần 4).

Tối…

– Cậu Dũng học thế nào?

– Sao con biết được.

– À… cậu ta thích con à?

– Không! Mà con cũng không thích cậu ta. – Lan bực dọc trả lời luôn.

– Có thì có không thì nói không, có gì mà hung dữ với mẹ.

– Mẹ biết không, hôm nay con phát hiện ra trong balo của hắn có rất nhiều… tiền.

– Thì nhà người ta khá giả nên cho con cái nhiều tiền tiêu vặt chứ sao. Mà sao con biết.

– Không. Nhiều lắm. Trong 1 ngăn có mấy cái buộc to như hòn gạch đó. Con bảo hắn nộp tiền ủng hộ hắn lục khắp người không có nên hắn mới mở balo ra. Mấy buộc liên, hắn rút 1 tờ ra mẹ biết không, con mới thấy toàn là tờ 500.

– Khiếp.

Ở nhà, thoát đi cái áo sơ mi trắng tinh, dưới là áo phông đôi thỏ của Lan đã có những tầm vóc đáng nể phục đang cùng đua tiếng với mẹ cô.

Tuy đã cố tạo không khí vui vẻ nhưng tác dụng không nhiều, hai mẹ con lại trầm với những mối lo toan. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ đã từ lâu không còn sự vui vẻ, không khí lúc nào cũng u buồn, mang thật nhiều lo toan.



Hôn nay hắn còn nhát như hôm trước nữa thì cắt mẹ đi. Bóng tối không che được ánh sáng phát ra từ cơ thể nóng bỏng của dì. Hắn dễ dàng tìm được dì đang đứng cách hắn không xa. Nay sau khi dì vào, việc đầu tiên là hỏi hắn chuẩn bị ngủ chưa, việc thứ 2 vụt tới tắt cái đèn bàn của hắn. Bàn tay hắn kiên định chậm rãi tiến về phía trước, nơi đó là trái tim của dì. Vẫn là sự mềm mại, ấm nóng nhưng… còn cách một lớp vải. Hắn vừa bóp một cái là cái thân thể mềm mại như không xương của dì đã ập lọt vào lòng hắn rồi. Một trận hôn dữ dội, mật đường văng tung tóe lập tức diễn ra.

Cách lớp vải mỏng dính, đôi tay hắn vẫn dính lấy vú của dì mà «thưởng thức». Dì tựa một vai vào hắn nên bên trái tim dì vẫn không hề bị cản trở.

«Ực» tiếng hắn nuốt nước miếng.

– Sao dì… không cởi váy ra?

– Cởi làm gì nữa…

Giọng dì ngọt lịm, xương hắn mềm nhũn cả ra. Hắn nhận thấy bàn tay dì đang với tự cởi ba cái cúc phía trên áo váy, thé thôi rồi dì lại buông tay xuống. Bàn tay hắn dừng lại một chút, không phải hắn muốn buông tha cho con thỏ tội nghiệp này mà hắn cầm vạc áo vạch ra, mở cái khuôn ngực của dì ra. Bàn tay đầy trai của hắn úp nhẹ lên bầu vú mịn màng mềm ơi là mềm, y như người đẹp vào quái thú ý.

– Ực. Vú của dì to thật đấy, mềm ơi là mềm.

– Ừ… hừ.

Đột nhiên hắn cúi đầu há miệng cạp ngay vú của dì.

– Ư… hư hư hư.

Dì nấc lên.

Chỉ một lát thôi là hai vú của dì đã ướt nhoét nước miếng của hắn rồi. Cứ một bên nằm trong mồm hắn thì bên kia lại méo mó đi trong bàn tay trai sạm. Nó to như quả bóng bay vậy, to hơn mẹ, to hơn cô Hoa, cô hơn tất cả cô gái mà hắn từng gặp. Nhưng nó không vô cảm, không căng mặt ngoài rỗng phía trong như quả bóng bay, không vô cảm như thế, không lạnh giá như vậy. Ngoài hơi ấm «con người» còn có hương sữa từ sâu trong bản năng của hắn, còn có hương vị nhục cảm, còn nữa… bóp rất đã tay.

– Ư… Hư. Hư… hơ… – hạnh ngửa người há miệng rên hừ hừ.

Mặc dù đang say mê trên đôi vú của dì nhưng thằng em bên dưới vẫn rất cảnh giác, nó lập tức phát hiện ra có một bàn tay thi thoảng cứ như giả vờ đụng quệt vào nó. Và Dũng đã thể hiện một sự sảng khoái như một chàng trai thực thụ. Lập tức một tay bỏ bên vú của dì ra mà đưa xuống nhanh như cắt mà kéo quần đùi xuống, đạp nó bẹp hẳn xuống nền nhà mới thôi. Lần này bàn tay đã quệt vào cái trần truồng của hắn, nó bị cái mỏ của con chim hung dữ mổ trúng hôt hoảng bỏ chạy.

Bản lãnh đàn ông đã được khẳng định qua hành động dẫn đường chỉ lối, bàn tay mềm mại của dì nằm yên trong tay hắn, hơi hốt hoảng khi đối mặt với con chim hung ác kia. Nhưng chỉ trong chốc lát nó nhận ra con chim kia mặc dù tướng tá tuy có hung dữ nhưng thiện lương và dễ gần lắm.

Dũng trợn mắt, tí nữa thì phụt ra. Bàn tay của dì mát rượi à. Tê tái đến tận đỉnh ngọn tóc.

– A. Đau.

Trong giây phút đó tí nữa hắn cắn đứt mấy vú dì nữa. Dì biết làm quá, chỉ cử động chút xíu mà phê quá. Nấm lấy cái nòng súng dì liên tục lên đạn, cứ như thế nào lát nữa súng bóp cò chắc bung nòng mất.

Bàn tay rảnh rỗi kia bắt đầu ngó nghiêng lung tung. Phủ lên bờ mông dì, kiểm tra lại tính đàn hồi, độ đàn hồi, tính phì nhiêu chán rồi hắn kéo váy dì lên. Vừa kéo vừa nghe ngóng, có động là rút ngay. Kéo mãi lên tận eo hắn mới yên tâm mà đưa tay xuống, trần trụi trực tiếp mà sờ vào mông của dì. Vừa xoa vừa bóp, hắn nhả vú dì ra. Hai người thở như đứt hơi tới nơi. Hắn thì do ấy ấy lâu nên ngộp, còn dì là do hắn hành hạ nãy giờ nên mới thế.

– Mông dì cũng to nữa dì ơi.

– Ừ…

– Vừa to vừa tròn, thích thế.

– Ừ… đừng nói nữa.

Hắn còn định hỏi nữa thì dì đã với lấy mồm hắn mà bịt kín lại bằng cái hôn dài và ướt rồi. Người hắn cứng cả lên trước trận sục như vũ bão của dì. Chim cò căng phồng lên. Hắn sắp bắn đến nơi rồi.

– Hừ. Hừ. Hừ. Hừ.

Trong giây phút chuẩn bị bóp cò. Dũng đã buông tha cho bờ mông dì mà xộc xuống lồn dì, hai ngón tay như một đòn hiểm mà đâm vào lồn dì ngọt xớt.

– Ư.

Dì trân mình, hắn rùng mình. 10 Giây sao, dì đẩy bật hắn ra chạy mất. Dũng ngồi bệt xuống thở ồ ồ, hồi lâu mới khoan khoái thỏa mãn mà bật cái đèn bàn lên. Dì đã biến mất, nhưng hai cái ngón tay ướt của hắn vẫn còn đây như một sự mình chứng,

Buổi sáng hôm sau, chỉ có mỗi bữa sáng còn bốc khói ra thì dì đã mất tăm rồi. Dì không đi làm, vì dì vừa gọi hắn mà, chắc là trốn trong phòng rồi. Dũng cười đen tối, con bướm kia chắc bị hắn dọa rồi. Cái cảm xúc đi vào trong lồn dì tối qua đã cái tay ghê. Bốn bề bó sát, không biết nếu đưa con chim nhỏ rúc vào đó thì không biết tư vị nó thế nào nữa, còn cái bờ mông chắc nịch, căng tròn của dì nữa, từ phía sau đẩy tới nó… sướng lắm đây.