Nghịch Tử Loạn Luân

Chương 46: Ba Người. (Phần 6).

Lan phì cười, cô đã bớt căng thẳng vào ngượng.

– Của anh nó… to thế.

– Của anh mà lại. Sau này em sẽ thấy to mới tốt.

– Đừng lừa em. Em biết thừa đó. To như thế này… làm sao mà… mà… mà… cho vào người em được.

– Cho vào người em là cho vào đâu thế?

Dũng nổi ý trên chọc.

– Còn nói nữa.

– Thật mà. Cho vào người em… có nhiều chỗ lắm.

Dũng nổi ý trêu chọc. Quả nhiên, Lan tò mò ngay. Với đàn ông con trai, phim xxx đã không phải thứ gì xa lạ rồi. Bao nhiêu thứ trên phim hắn đã rành tường hết rồi, chỉ là… chưa áp dụng được thôi.

– Chỗ nào?

– Bướm em đó.

– Anh này.

Lại mấy cú đấm vào ngực đầy ngượng ngùng.

– Bướm xinh của anh.

– Thôi đi. Không nghe.

Lại một trận đấm như vũ bão nữa.

– Mà, anh nói còn chỗ nào nữa?

– Thật muốn biết?

– Ừ.

– Giữa đôi môi này này.

Lan ngớ người nhìn hắn rồi mặt cô dần đỏ thêm nữa. Chắc cô đang nghĩ tới cảnh hương diễm nào đó.

– Còn một nơi nữa cho anh nợ, sau này anh nói nhé.

– Nói thôi mà còn phải nợ nữa?

– Sau này anh nói mà. Mà em… anh muốn cho nó vào người em…

– Đừng anh, mẹ nói… chưa được đâu.

Khuôn mặt cô đã vùi sâu vào ngực hắn, tuyệt không dám thò ra nữa. Người cô cũng ham đến phát sốt rồi, nhất là những hình ảnh hôm qua. Cô ghen tị quá, cô muốn nhảy bỏ vào mà thay thế nhân vậy nữ kia. Cái thứ xấu xí bên trong lòng bàn tay cô… Lan bặm môi lưỡng lự giữa những điều mẹ dặn và cái ham muốn. Trái táo kia chắc là nó thơm ngon lắm, hay thở một tí thôi. Đấu tranh mãi, cuối cùng…

– Anh… nhắm mắt đi.

– Ừ. Rồi.

Những cử động của Lan là hắn biết cô định làm gì rồi. Tim Dũng treo lên tận cổ, hắn còn thấy được những luồng khí nóng từ hơi thở của cô phun vào con trim của mình nữa.

Cái mùi này là mùi mà cô đã ngửa thấy trong cái phòng mà đôi nam nữ đó trong lúc ấy ấy phát ra. Lan lén nhìn hắn rồi mở to mắt chăm chú quan sát tỉ mỉ từng tí một. Cái bộ phận mà cô không có nó như thế nào, vuông tròn ra sao, to bé thế nào. Dù đã nắm trong tay nhưng thật sự cô hơi hoảng sợ, nó to thế này làm sao mà cho vào trong người cô được. Nhưng nghĩ tới đó cô lại nứng đến run cả bướm. Bàn tay hắn lại mò vào trong quần cô, sờ lên bướm bướm cô.

– Ư…

Cái bướm nó thúc đẩy, cô nhắm mắt há miệng ngậm con khủng long. Cảm giác đầy miệng, mùi hương dâm dục mang theo nhiều hoocmon giới tính, Lan thấy cũng… hay hay.

– Ngậm vào thật sâu rồi mút đi Lan.

Mái tóc xõa xuống ngụy trang đi cái khuôn mặt đỏ rực, cô cố gắng ngậm sâu vào nhưng mà sâu thì chỉ đến hết miệng thì thôi à. Còn Dũng thì sướng phải biết. Dũng muốn hôn con bướm của cô. Hai lớp quần thun bị kéo xuống không có chút cản trở nào. Nhưng lần này Dũng muốn cởi hắn ra.

– Anh… không… đừng…

– Anh chỉ xem thôi.

– Không… không…

Không nhưng vài giây sau cô đã mất quần rồi. Đôi đùi cố gắng khép lại nhưng không bì được sức của hắn. Dũng dừng lại nhìn cô dịu dàng. Bàn tay giữ đầu cô, dưới ánh mắt tội nghiệp như đang van xin điều gì đó, Dũng kéo đầu cô xuống cái cọc đang chống lên trời. Lan lại nắm lấy, nhắm mắt há miệng ngậm vào. Cô đã đầu hàng trước dục vọng đầu đời. Những động tác ngậm mút thơ dại bắt đầu kéo cô đến đam mê. Bất chợt cô mở trừng mắt.

– Ư.

Lan dứt hành động ngước nhìn.

– Thích không, để anh liếm.

Quan đầu đi tránh ánh mắt của hắn, cô nhắm mắt tận hưởng cái tê dại đến rợn da gà từ con bướm truyền lên.

– Ớ…

Toàn thân như bị điện trích, Lan trợn mắt dướn cổ, miệng há chảy cả dãi ra. Cảnh vật trước mắt lu mờ, mông lung hư ảo, giống như có cơn sóng gợn khiến hình ảnh thu được từ thị giác như dập dềnh. Cảm giác kì diệu đến tuyệt vời. Đó là sung sướng trong bản năng sinh vật, phần thưởng cho cái duy trì gióng nòi.

Đôi trẻ say mê ngụp lặn trong khoái cảm. Lan đã bùng nổ mấy lần, cô thấy ngày càng nghiện cái sung sướng này. Cứ một lần rồi một lần, cô không biết được rằng mình đã có phần nào đó giống mẹ cô. Không biết sau này đáng phu quân của cô sẽ gầy hay béo đây. Cuối cùng kết thúc bằng một trận phun bất ngờ vào miệng Lan, cô không chút chuẩn bị, không hề có kinh nghiệm…

– Anh thật là…

– Hì hì, xin lỗi, anh không kìm được. Ai bảo em mê người như thế? Yên tâm, lần sau anh sẽ cho ra ngoài.

– Hứ! Còn lần sau?

Lan khóa cửa phòng xong là trốn trong đó luôn không dám ra nữa. Ban nãy hai đứa đang máu thì gì cũng làm được, giờ… hết máu rồi, Dũng cứ nhìn một cái là cô xấu hổ đến mức mặt mày đỏ lựng cả lên. Dũng cũng thầm than dâm mà hay xấu hổ.

Hình như muồn muộn rồi. Dũng trở lại căn phòng đã được bố trí, đầu vẫn lâng lâng cảm giác từ cái miệng thơ dại kia, tuy hơi đau chút vì cái răng của con sói con. Lần này khám phá hắn đã biết được một điểm chung nữa của hai mẹ con.

Nghỉ có một lúc là Dũng đã hồi phục ngay. Trong nhà này có 2 con bướm, bướm non chết đứ đừ rồi, giờ còn bướm lớn chưa ăn. Nằm thao thức đên lúc tưởng ngủ mất đi thì có tiếng mở cửa.

– Cô Hoa!

Mái tóc xõa, khuôn mặt ửng hồng. Thân thể đầy đặn mĩ miều với những đường cong khiến người ói máu được phủ bởi một lớp vải mỏng te. Dũng bật tưng dậy lao bổ tới ôm chầm lấy cô, siết lấy thân thể mềm mại vào lòng.

– Ưm…

Hoa đã nóng từ chập tối tới giờ, cô lập tức quấn lấy nó như bạch tuộc. Không cần nhiều ngôn từ, hai môi đã áp lấu mà cấu xé nhau với sức nóng nồng nhiệt. Dũng thầm than mỗi người một vẻ, Lan thì thoang thoảng hương thiếu nữ, cô thì nồng nàn mà bỏng cháy. Hai lưỡi quấn lấy nhau một lúc mới hài lòng mà tách ra.

– Làm em đợi nãy giờ.

– Đợi làm gì?

Đôi mắt ướt át lườm nó hờn giận. Bờ mông cong vểnh căng đét của cô đang nằm trọn trong ma trảo của nó rồi. Miệng thì nói nhưng Hoa cố ép bẹp đôi vú căng đầy của mình vào ngực nó, nó lại không biết cô đang nóng sao. Nó thì khỏi nói cô cũng biết rồi, chưa kể đến cái dùi nóng rực đang ép vào bụng cô nữa.

– Làm cô chứ làm gì? Hì hì.
Truyện được dịch bởi: PokemonAlola. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.