Hoành Sơn Ký

Chương 4: Nhã Thanh , Anh Thư

Sau lần mây mưa ở nhà Phương Anh, hai người cũng chẳng còn ngại ngùng gì nữa , cứ khi nào ông Vinh đi làm ăn không có ở nhà là Sơn và Phương Anh lại mây mưa đến sáng.

Và cuộc vui nào cũng có lúc tàn, sau mấy tháng được Phương Anh kèm cặp về môn Toán, ... đặc biệt nhất là môn Sinh Lý , kết quả học tập của Sơn tốt hơn nhưng chỉ một chút , tất nhiên rồi, gặp nhau lúc nào là cô trò lại "ôn tập" cùng nhau lúc đấy cơ mà.

Ông Vinh cha hắn khá thất vọng , tuy nhiên Sơn vẫn đỗ vào trường chuyên Damde đúng như kì vọng. Ôn thi kết thúc , hắn phải chia tay Phương Anh. Không biết bao giờ mới có dịp gặp lại nàng, người đã làm bùng nổ ham muốn dục vọng sâu thăm bên trong hắn. Từ lúc đó , hắn càng ngày càng nghiện sx , ham muốn không có lúc nào ngừng lại.

.........

Một năm sau.

“Reeeng… reeeng…” . "Cậu Sơn ơi , có người gọi cậu này" Tiếng dì Kiều là người giúp việc của nhà hắn vọng lên.

Vâng , cháu xuống ngay.

– Ai… mà gọi… giờ này nhỉ?

Sơn vừa mở máy lên thì đã nghe giọng nữ êm dịu nhẹ nhàng. " Sơn à , làm gì mà chị gọi mãi không bắt máy vậy? "

" Ơ em xin lỗi , mà chị Thư , sao chị nói rằng thứ bảy chị và cô Thanh mới về cơ mà ?"

" hôm nay là thứ bảy đó " Anh Thư cười nói.

Sơn ngớ người , vậy mà hắn tưởng hôm nay là thứ sáu.

" vậy em gọi người đến đón chị nhé" Thư nhẹ nhàng nói.

" Oke , chị chờ tí xíu nhé, để em đến đón hai người"

Anh Thư là em họ của Sơn , bất quá nàng hơn hắn 2 tuổi nên từ nhỏ đã quen gọi là chị , mẹ nàng là Nhã Thanh, gia đình họ sang định cư tại Mỹ cách đây 7 năm, đây là lần đầu tiên sau bảy năm nàng và mẹ quay trở về Việt Nam , có lẽ họ sẽ ở lại vài tháng.

Sân bay.

Chiếc xe Bentley Bentayga bóng loáng sang trọng chớp nháy đèn ưu tiên liên tục . Anh Thư cùng Nhã Thanh đã chờ sẵn liền tiến đến mở cửa bước vào trong xe.

Trong trí nhớ của Sơn , Anh Thư là một người rất xinh đẹp, dễ thương , có phần nhút nhát lại hay khóc nhè .

Hắn lại nhớ về kỉ niệm hồi nhỏ:

" Này , sao em lại thơm vào môi chị , không chịu đâu, bắt đền " Anh Thư mếu máo

" Có sao đâu" , Sơn lại hôn con bé lần nữa rồi ngây ngô đáp:

"Em thấy bố em bảo chỉ có vợ chồng mới được thơm vào môi thôi , sau này em lấy chị nhé"

Thư cũng không khóc nữa , sụt sùi đáp lại " em nhớ nhé , ngoắc ngón tay đii"

" Vâng em nhớ , không quên đâu " hai đứa ngoắc tay hứa với nhau.

"giờ em cho phép chị hôn lại nhé , thế là hòa , chị đừng khóc nữa nhé"

" chụt " . Thư tiến đến hôn hắn một cái.

......

Nhưng đó là hồi bé , tất nhiên chẳng có suy nhĩ gì đen tối.

Sau 5 năm không gặp trực tiếp, giờ trong mắt hắn Anh Thư thật không khác gì một thiên thần.

Nàng đã vượt quá cái định nghĩa của từ xinh đẹp mà người ta thường dùng để mô tả một người phụ nữ. Nàng có thân hình tiêu chuẩn trung bình của một người phụ nữ Việt Nam, xấp xỉ 1m165. cơ thể nàng lồi lõm sung túc no nê không thể chê vào đâu được.

Nhưng tất cả điều đó chỉ là phụ khi người đối diện chứng kiến khuôn mặt nàng. Đôi mắt long lanh to tròn sâu hun hút, sóng mũi cao thẳng thanh tú, đôi môi đỏ hồng nhỏ nhắn… Một nhan sắc tuyệt đẹp sánh ngang các hoa hậu.Hoành Sơn Ký - Chương 4: Nhã Thanh , Anh Thư

Trái ngược với vẻ đẹp trẻ trung của Anh Thư , Nhã Thanh là một vị mỹ phụ, nàng không phải là người Việt gốc mà là người Việt gốc Hoa , 37 tuổi, Thanh giống như mật đào đã chín đến cực hạn, trên thân được sườn xám màu tím ôm sát lấy cơ thể thành thục, bộ ngực đầy ắp to tròn nhô cao lên, vòng eo mỏng manh uyển chuyển như rắn nước, kết hợp với bờ mông căng tràn êm diệu tạo thành một đường cong nguy hiểm . Mãi tóc đen tuyền óng ả búi cao trên đầu , để lộ cái gáy ngọc ngà trắng nõn không chút tỳ vết. Hoành Sơn Ký - Chương 4: Nhã Thanh , Anh Thư

" Đây có giống người đàn bà đã có con không vậy" Sơn thầm nghĩ.

Hắn vô thức nuốt nước bọt khi nhìn thấy hai mẹ con Anh Thư , lại nhớ đến những lần ân ái cùng Phương Anh.

" Em chào chị, lâu lắm không gặp nhìn chị vẫn xinh đẹp như ngày nào "

"Hi , em khen thừa , chị lúc nào chả xinh" Thư bật cười , Sơn cũng cười theo. Hắn khá bất ngờ , có lẽ bảy năm bên Mỹ , Anh Thư phần nào mạnh dạn hơn

" Dạo này em với bác Vinh có khỏe không "

" Ba em thì hầu như chẳng có ngày nào ở nhà , nhưng mà ba em vẫn khỏe , chỉ mỗi em là không khỏe thôi , nhưng từ lúc gặp chị là em lại khỏe rồi " Sơn tươi cười đáp.

Trên xe , Nhã Thanh không nói gì , nàng vẫn luôn như vậy , đoan trang , gia giáo đến cực điểm, từng cử chỉ nhấc tay chân thôi cũng như đã được tính toán kĩ , tạo nên cảm giác cao vời vợi đậm chất quý tộc mà chẳng dám có ý nghĩ đen tối.

Vì ở Việt Nam , Thư chỉ có mỗi gia đình Sơn là người thân thiết nhất , nên đương nhiên họ sẽ ở lại nhà hắn. Nhà Sơn dù có nhiều phòng trống , nhưng Anh Thư vẫn chọn căn phòng mà ngày trước nàng hay ở lại mỗi khi tới chơi. Còn Nhã Thanh thì chọn một căn phòng yên tĩnh nhất nhà. Đương Nhiên dì Kiều cũng đã dọn dẹp sẵn.

Thư bước xuống lầu sau khi đã tắm xong, thức ăn nóng hổi đã được nấu sẵn, ông Vinh hôm nay cũng có ở nhà, cả nhà quây quần bên bàn ăn , cùng cười nói vui vẻ đủ thứ trên đời .

Mấy hôm sau , Anh Thư cũng thể hiện được tài năng nấu nướng của mình , dì Kiều nói việc nấu ăn cứ để gì lo nhưng nàng một mực không chịu .

Phải công nhận Anh Thư có tài nấu nướng, đủ các loại món ngon mà ông Vinh , Hoành Sơn , dì Kiều , đều tấm tắc khen ngon.

Sáng sơm lúc nấu ăn , Sơn được dịp ngắm nhìn chị từ phía sau, ở nhà chị mặc khá thoải mái, chị mặc áo thun đen sát nách, ôm sát người, cánh tay trần trắng ngần, quần đùi jean màu đen, cực kỳ ngắn, ôm sát vòng mông đầy khêu gợi, lộ rõ cặp đùi trắng nõn, thon dài, tuyệt đẹp của chị…

Thấy nàng đang loay hoay cắt rau củ, Sơn tiến lại nói:

"Chị, để em làm cho,"

"ừm , cảm ơn em"

Kèm theo âm thanh dịu dàng của Thư là hương da quyến rũ nhẹ nhàng phả vào mũi Sơn khiến hắn có chút mê mang sảng khoái, hắn tham lam hít từng làn hương này.

Thức ăn cũng đã gần chuẩn bị xong nhưng còn thiếu một người.

"Kiều , lên tầng gọi bà Nhã xuống nhà ăn cơm" ông Vinh nói với dì Kiều

" Vâng thưa ông" dì Kiều đáp , "tôi lên gọi bà ngay ạ"

Thôi dì , dì ở đây giúp nốt chị Thư đi , để cháu lên gọi cho . Bản thân Sơn cũng chẳng hiểu sao lại muốn đích thân lên gọi Nhã Thanh , giác quan của hắn cảm nhận được có thứ gì đó khiến hắn cảm thấy hứng thú.

Bước đến cuối hành lang yên tĩnh , sơn gõ cửa gọi nhưng không thấy ai trả lời , hắn liền mở cửa bước vào...
Truyện được sáng tác bởi: Trường Sơn Thiên Tôn. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.