Gia Đinh Cực Phẩm

Chương 4: Nguyên lai ngươi là tiểu nữ nhân (2)

Tiểu tử này cũng thực là người tài, phản ứng nhanh nhẹn, hơn nữa còn hiểu được đạo lý chỉ nói ra ba phần ý tứ mà thôi.

Lâm Vãn Vinh lạnh lùng cười, nói: "Nếu ca múa thanh bình, hay là quốc nạn đến nơi, nếu những người cầm quyền vẫn cứ bình thường không động tĩnh gì. Hiện nay tuy là lúc quốc nạn đến nơi, mà đám sĩ tử vẫn như cũ ca múa hưởng thụ, không hề có cảm nhận được một tia khẩn trương chút nào, cái này không thể không nói là có phải những nhà cầm quyền đang mắc sai lầm hay không?"

Lâm Vãn Vinh tuy ngày qua đêm đến ở thế giới này được gần một tháng, nhưng hắn vốn không phải là người ở đây, nên không hề có cái tư tưởng đế vương là trên hết như kẻ khác, hắn có gặp hoàng đế cũng tuyệt không cúi đầu, trong tâm không tránh được vẫn còn chút ngạo khí, bởi vậy có nói ra cũng không hể cố kỵ cái gì.

Sự thực, những lời này cũng chỉ có hắn kẻ không sợ cái gì cứng đầu tiểu tử dám nói ra, còn những kẻ khác, mặc dù có nghĩ tới, cũng không giám trực tiếp nói thẳng ra.

Gã Tiếu nhân yêu này đương nhiên là kẻ theo phái bảo hoàng trung thành, khi nghe Lâm Vãn Vinh cười lạnh, sắc mặt nhất thời có chút bất hảo, cũng lạnh lùng nói: " Lâm tiên- Lâm huynh, ta nghĩ sự thực không phải như ngươi tưởng tượng đâu, đương kim hoàng thượng thực sự đang lúc khỏe mạnh, tinh thần phấn chấn điều hành quốc gia, hiện nay phương bắc kẻ địch mạnh đang xâm lấn, đối với Đại Hoa hùng mạnh của chúng ta mà nói, tuy là một lần thua trận, cũng không chắc chắn là lần sau cũng thua như thế. Theo như ta nhận xét đương kim hoàng đế hùng tâm tráng trí, đang ra sức chấn hưng đất nước, chỉnh đốn quan trường, dự trữ lực lượng, chuẩn bị trước khi cuộc chiến xảy ra, một trận thành công, nâng cao chí khí của Đại hoa hùng mạnh."

Gã tiểu tử này như thể biết trong nguy cơ tìm cơ hội, ánh mắt cũng khá độc đáo, tuy nhiên những lời hắn nói đều là của giới quan trường thường nói, cái quái gì là đương kim hoàng đế đang lúc khỏe mạnh gì chứ, là những lời lừa gạt con trẻ thôi mà.

Lâm Vãn Vinh mặc dù mới đến đây được một tháng thời gian, nhưng cũng biết rằng đương kim Hoàng Đế cũng đã năm sáu mươi tuổi, không hiểu có phải lúc thiếu niên quá sức phóng túng, nên đến giờ cũng không có con trai, chỉ có hai vị công chúa mà thôi, cái gì là đang lúc khỏe mạnh chứ, lão ấy sợ rằng hiện tại sợ rằng đang đau yếu suốt ngày đứng lên không nổi ấy chứ.

Còn cái gì là tinh thần phấn chấn điều hành quốc gia chứ, cái này có khi cũng không phải là do Hoàng đế định đoạt, dân sinh là dẫn chứng tốt nhất. Hiện nay Kim Lăng phong nguyệt so với phương bắc khói lửa đang trở thành hai cảnh trái ngược, cái gọi là tinh thần phấn chấn kia có lẽ cuối cùng để viết ở miếu của hoàng đế lão nhân để xem chơi thôi.

Nhìn thần thái của vị Tiếu công tử này, đối với Hoàng Đế tuyệt đối tín nhiệm, Lâm Vãn Vinh sao lại tranh biện với hắn, chỉ cười lạnh một tiếng nói: "Từ xưa phân định công tội, chỉ để cho hậu nhân nhận xét. Tiểu Tiếu ngươi đối với Hoàng đế vô cùng tin tưởng, ta cũng hy vọng ngươi cảm giác không sai, hy vọng hắn sẽ thực sự tạo phúc cho thiên hạ dân chúng."

Nhân yêu công tử nghe Lâm Vãn Vinh gọi hắn là Tiểu Tiếu, hiển nhiên từ trước đến giờ chưa từng ai gọi hắn như vậy, trên mặt hơi đỏ lên, hung hăng trợn mắt liếc qua Lâm Vãn Vinh.

Lâm Vãn Vinh da mặt giầy như tường thành, đối với hắn đôi mắt vẫn hết sức tự nhiên như không thấy gì, nhưng thật ra gã tuấn tú thư đồng kia mặt đỏ bừng bừng, nắm chặt bàn tay, như là muốn lao đến đánh hắn ngay.

"Nghe ý tứ của Lâm huynh, tựa hồ như đối với đương kim hoàng đế không tin tưởng một chút nào?", Tiếu công tử sắc mặt ngày càng khó coi, nhìn Lâm Vãn Vinh nói dằn từng tiếng một, y bực mình mà nói lại, trên người tựa hồ phát ra khí phách quý tộc bức nhân, loại khí thế này không phải là người bình thường mà có được.

Đáng tiếc Lâm Vãn Vinh đối với cái loại phú quý vương phách chi khí chó má ấy miễn dịch tuyệt đối, làm họ Tiếu càng phải để ý, đối với Lâm Vãn Vinh xem ra không giống như gã thư đồng tràn đầy đấu khí, nhưng thật ra mặt của họ Tiếu đang ngày càng đỏ.

Lão tử nếu là người nam sủng (3), tất sẽ chọn hắn, trong lòng đột nhiên nảy ra ý niệm, khiến cho Lâm Vãn Vinh chút nữa hét lên, cha mẹ của gã nhân yêu này là người nước nào, mà có thể suýt nữa khiến cho lão tử thay đổi cả chủ ý.

"Tin tưởng?", Lâm Vãn Vinh nhìn hắn cười cười nói: "Tiểu Tiếu, không cần đặt hy vọng vào lão hoàng đế đó, con người, chỉ có thể tin tưởng chính mình."

- "Ngươi!", nghe Lâm Vãn Vinh đối với hoàng đế không hề có một thái độ tôn kính tôn kính, gọi hoàng đế lão nhân, gã Tiếu công tử kia thần tình đỏ bừng, chỉ Lâm Vãn Vinh nói: "Thật là đại nghịch bất đạo mà ngươi cũng dám nói ra?"

Hắn phẫn nộ khiến hai tai đỏ bừng lên, trên vành tai lộ ra hai điểm nhỏ nhỏ vốn trước đó mờ nhạt không thể nhận ra.

- "Thì ra ngươi là một tiểu nữ à?", Lâm Vãn Vinh buột miệng nói.

Chú thích:

(1) Tây tử phủng tâm: tích Tây thi đau bụng. Nước Việt có nàng Tây Thi nổi tiếng đẹp một thời. Nàng có chứng đau bụng, mà khi nào đau, ôm bụng nhăn mặt, thì lại càng đẹp lắm. Có người đàn bà ở cùng làng thấy mặt nhăn mà đẹp, muốn bắt chước, về nhà cũng ôm bụng mà nhăn mặt. Người làng trông thấy, tưởng là ma quỉ; nhà giàu thì đóng cửa chặt không dám ra, nhà nghèo thì bồng bế vợ con mà chạy trốn. (Theo Cổ Học Tinh Hoa của Nguyễn Văn Ngọc và Trần Lê Nhân)

(2) Tiên sanh: ông thầy người sinh trước, học trò là hậu sanh là người sinh sau, cả 2 cùng xưng là sanh, có nghĩa là tiên sanh hậu sanh là cùng 1 loại người, Lâm Vãn Vinh đang hiểu theo nghĩa này, y nghĩ Tiếu Thanh Hiên là đặc sản Thái Lan, nên luôn sợ hãi, bây giờ gọi thế khác nào y cũng là hàng Thái chính hiệu nên mới một mực yêu cầu Tiếu Thanh Hiên đừng gọi mình như thế.

(3) Nam sủng: đàn ông yêu đàn ông – đồng giới nam.
Truyện được dịch bởi: Nam Hoàng. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.