Gia Đinh Cực Phẩm

Chương 6: Tương mỹ nữ thôi hạ hà (2)

Tiếu Thanh Hiên liên tục thở được mấy hơi, lúc này mới chú ý, vì dẫy dụa một phen vị trí của nàng giờ đã cách bờ hồ khoảng hơn mười trượng.

Tiếu Thanh Hiên đột nhiên nghĩ đến cái gì, sắc mặt biến đổi, tại mặt hồ xung quanh thìn thoáng qua, nghiến răng nói: "Ngươi đến nhanh lên."

Mặt nước bình tĩnh, không ai trả lời.

Tiếu Thanh Hiên hừ lạnh một tiếng, sắc mặt lạnh lùng, hướng về mặt nước lớn tiếng nói: "Lâm Vãn Vinh ngươi mau đến đây, đến mau lên."

Nàng hét lên vài tiêng nhưng không ai trả lời, mặt hồ vẫn bình ổn, không thấy động tĩnh gì.

Nàng vẻ mặt có chút bất an, rồi lại ép mình bình tĩnh trở lại, hét lên: " Lâm Vãn Vinh, ngươi mau đến đây, ta vừa rồi không biết là ngươi muốn cứu ta, ngươi đến ngay đây, mũi tên của ta có độc đấy, ngươi không ra đây, ngươi sẽ chết đấy."

Mặt hồ vẫn yên lặng, chỉ có một vài con chim nước bị kinh động bay lên.

Tiếu Thanh Hiên cẩn thận tìm trên mặt nước, nhưng không hề phát hiện ra gã khả ác kia, nhưng thật ra có một mầu đỏ đang loang lổ trên mặt hồ. Tiếu Thanh Hiên cắn cắn môi, một tiếng không kêu, trong lòng cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

"Tiểu thư, tiểu thư, ngươi không sao đúng không?", nha hoàn tiến gần sát Tiếu Thanh Hiên đưa nàng lên thuyền, lại choàng lên người nàng một chiếc áo khoác, dừng khóc nói.

Tiếu Thanh Hiên mái tóc ướt sũng, quần áo đầy nước hồ cứ dính sát vào người, lộ ra đường cong tuyệt mỹ trên người, ngay cả hai ngực không còn bị che lấp nguy nga đứng dậy. Tuyệt đối đúng là khuôn mặt thiên sứ, thân hình ma quỷ mà.

Tiếu Thanh Hiên cắn môi đến đỏ hồng, trầm giọng hạ lệnh: "Tú Hà, ngươi hạ lệnh lập tức phải các thủy trung cao thủ tìm kiếm Lâm công.... gã háo sắc, mặc kệ mất bao nhiêu thời gian, mất bao nhiêu lực lượng, nhất định phải tìm ra hắn, sống thấy người chết thấy xác."

Thấy Tú Hà khó hiểu nhìn mình, tựa hồ như không biết vì sao còn muốn cứu gã háo sắc khả ác kia. Tiếu Thanh Hiên trên mặt hiện ra một thần sắc khó hiểu, tiếp theo xoa xoa hai tay, trên mặt lộ ra một tia tức giận: " Ta không thể dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy, tìm gã đi, sau đó ta muốn chính tay ta, chính tay ta giết chết hắn".

Nàng nói xong câu cuối cùng, rồi thở mạnh vài lượt, rồi quay đầu không nói, ánh mắt trở nên ngây ngốc, thẩm hỏi không biết hắn đang ở nơi đâu.

Lâm Vãn Vinh từ dưới nước hít một hơi dài lặn đi thật xa, len lén đến chỗ đám cỏ nước đổi hơi. Những hô hoán của Tiếu Thanh Hiên hắn một câu cũng không nghe thấy, mà cho dù có nghe thấy hắn cũng tuyệt đối không lộ mặt. Nói giỡn chứ, tất cả đều là bị nàng ta hại thành như vậy, đi ra để người ăn thịt à.

Trong lồng ngực đột nhiên có một trận đau đớn, đầu vai bị tiểu tiễn đâm vào, đau đến tận tim.

Tiểu nữ này, thật là độc ác, lão tử có ý tốt mà không được đền đáp, Lâm Vãn Vinh phẫn nộ mắng. Hắn biết, Tiếu Thanh Hiên khi đó đả thương hắn tất cả đều là cố ý, nàng tưởng Lâm Vãn Vinh chiếm tiện nghi nàng, nên đã tặng một kích, dù sao với tiểu nữu cao ngạo tự phụ như nàng, luôn coi mình là hoàng kim trân quý, đó là tuyệt đối không được chạm đến.

Mẹ ơi, thì ra tiểu nữ tử này vốn vẫn không tuyệt tình, trong tay vẫn nắm lợi khí, xem ra thực sự nàng không phải thật tình muốn giết mình, nếu không chỉ dựa vào cái ám khí trong tay nàng, cĩng có thể lấy tính mạng mình. Lâm Vãn Vinh thầm kêu may mắn trong lòng.

Nhưng cuối cùng vì sao nàng lại hạ thủ mình như thế, chẳng lẽ là lúc đó động tác của ta đúng là sắc lang à, tiểu nữu này đối với ta có chút nhẫn tâm mà? Trong lòng Lâm Vãn Vinh thầm nghĩ.

Nghĩ vậy, trong lòng Lâm Vãn Vinh có một chút đau đớn, con nhỏ mặt dầy kia, bản tài tử đẹp trai như thế mà giống sắc lang à? Lão tử còn nghĩ lúc đó ngươi phải cảm thấy là rất an toàn chứ.

Toàn thân cơ hồ đã hết sạch khí lực, Lâm Vãn Vinh cũng không biết là mình đã làm thế nào để bò được lên bờ, ẩn mình trong một bụi cỏ không ngừng thở lấy hơi .

Vai trái có một cây tiểu tiễn mầu vàng cắm sâu vào da thịt chừng một tấc, vết thương đã ngừng chẩy máu, nhìn qua, rõ ràng da thịt chỗ đó đã tím đen, mặc dù Lâm Vãn Vinh đối với y học không hiểu biết gì nhiều, cũng có thể biết là đã trúng độc rồi.

Tiểu nữ này thế mà lại hạ dùng độc tiễn với ta, Lâm Vãn Vinh trong lòng cực kỳ tức giận, không biết cái loại độc này có hại được cái mạng nhỏ của ta không?

Lúc này trong hồ có nhiều chiếc thuyền đi đến, trên đó phần lớn là cá đại hãn to lớn mặc võ phục, bọn họ không ngừng hét lớn tìm tòi cái gì đó trong lòng hồ.

Lâm Vãn Vinh biết đây đích thực là người do Tiếu Thanh Hiên phái đi tìm mình, không nghĩ được nha đầu kia lại ti bỉ báo thù như thế, nếu biết vậy tại lòng hồ đã không buông tha cho nàng rồi.
Truyện được dịch bởi: Nam Hoàng. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.