Những Con Đĩ Điếm Thời Hiện Đại

Chương 22: Tình Cảm Của Dung. (Phần 3).

Sau khi đem Dung tới căn nhà của tôi rồi chuyện của cô Hiền nhờ cũng đã xong không biết là có kết quả gì không nên tôi cũng hơi thắc mắc nhưng cũng chẳng dám hỏi lâu lâu có gặp cô Hiền ở phòng võ thì chào sơ qua thôi.

Vài Tháng Sau…

Hôm nay sau giờ học định lấy xe đến phòng võ vì chiều nay có lớp mấy bé nhỏ tuổi thì Dung đứng chắn trước mặt nói: Cô có chuyện muốn nói xuống phòng giáo viên đi.

Tôi cũng lủi thủi đi theo xuống tời thì bước vào trong Dung liền chốt cửa nói: Hôm nay ở nhà của em chắc giờ cô về nhà cũ đc rồi.

Tôi: Sao lại đòi về không sợ người ta làm phiền nữa à…

Dung: Nhưng ở lại cũng không ổn nhở người ta thấy thì chết em cứ ra vào chỗ đó hoài nữa…

Tôi: Nhà em thì em vào là đúng rồi chứ sao…

Dung: Người ta mà biết thì kỳ lắm…

Tôi tiến lại chỗ của Dung càng lúc càng gần mắt thì dán dính vào bộ ngực căng đầu trong bộ áo dài của Dung, nàng hốt hoảng: Em định làm gì?

Tôi bước ra sau ghế cúi xuống nói nhỏ vào tai của Dung hai tay thì bóp bóp hai vai của nàng: Em nói cho cô nghe nè, bước vào nhà em thì khi nào em cho phép cô mới đc bước ra khỏi chỗ đó cô hiểu chưa… đừng làm mọi chuyện rối lên nữa…

Tay bóp vai dần trườn xuống nâng hai bầu vú bóp bóp nhẹ nhẹ, trong đầu thì tôi đã sẵn sàng ăn một cái tát vào mặt nhưng lại chẳng có gì…

Dung ngồi chịu trận hai tay nắm chặt hai tay ghế người hơi buông lỏng tôi nghĩ thì ra Dung đang tận hưởng nên chẳng ngần ngại tôi đưa tay thẳng xuống giữa hai đùi của nàng Dung rên khẽ thành tiếng: Ưm…

Rồi nàng chợt tỉnh mộng lấy lại lý trí tay chụp lấy bàn tay đang ở dưới của tôi quăng ra một bên, tôi thầm nghĩ thôi chế mẹ rồi ăn tát rồi nhưng Dung lại nói: Đừng đang ở trường mà…

Tôi nghĩ chắc nàng sẽ phản ứng ghê hơn nhưng lại không có tôi liền dựa vào câu trả lời của nàng nói: Vậy ở nhà là được đúng không?

Dung không trả lời tôi biết nàng ngại nên tôi không chọc nữa tôi quay người đi ra khỏi phòng không quên nói lại câu: Cô cứ ở đó đi, không được đi đâu đó…

Tôi chạy tới lớp võ xong đang dạy tụi nhỏ thì thấy cô Hiền sau vụ nhờ tôi thì mấy tháng rồi mà nhìn cô Hiền không thay đổi gì tôi nghĩ không lẽ thất bại sao ta.

Nhưng hôm nay nhìn cô Hiền cứ lén la lén lúc hơi kỳ lạ tại vì ai ở trong nhà mình mà cứ lén lúc như vậy bao giờ tôi nhìn cô thì cứ chốc chốc lại chăm chú vào màn hình điện thoại rồi hình như đang nhắn tin với ai đó hay sao đó…

Xong thì chốc nữa cô Hiền lại lấy xe đi ra ngoài hôm nay ông thầy cũng đi nhậu rồi thằng Bảo thì nay đi tập muay Thái rồi thằng này có vẻ thích muay thái hơn là phòng võ nhà nó, chỗ này còn có mình tôi với mấy đứa nhỏ đói bụng quá trời tôi chạy vào trong nhà định nấu gói mì ăn thì thấy cái máy tính bảng trên bếp nên lấy bật nhạc nghe nhưng vừa mở lên thì tôi thấy nó đang mở gg maps tìm một con đường tận quận 3 tôi nghĩ chắc cô Hiền mới tìm đường đây mà.

Tôi thắc mắc cô Hiền đi đâu mà xa vậy nhưng thôi cũng kệ đi nấu gói mì xong ăn gấp tí nữa thì phỏng mỏ ăn vội ra tập cho tụi nhỏ mấy thế nữa thì nhóm 1 về nhóm 2 tiếp tục cứ thế hơn 9h mà nhà này chưa ai về.

Tôi khóa cửa lại rồi về luôn chứ cũng đuối lắm rồi…

Một ngày như mọi ngày đang giết thời than bằng mấy cái bài giảng chán chết trên lớp thì đến giờ của cô Dung tôi mừng thầm ít nhất tôi cũng được nhìn thấy dáng vẻ làn da trắng đó làm tôi thầm cảm ơn ông xếp thời khóa biểu nhưng trớ trêu một bà cô khắc bước vào tôi không tin vào mắt mình tự nghĩ cái lol gì đang xảy ra vậy nè.

Thì được bà cô thông báo nói cô Dung hôm nay bệnh không dạy được nên bà cô này dạy thế tôi liền không chần chờ xin cô đi toilet xíu xong tôi trèo tường ra ngoài đi bộ về chỗ của Dung…

Tới nhà tôi thấy nhà đang khóa trong chứng tỏ Dung đang ở trong nhà tôi mở cửa đi thẳng vào trong không thấy Dung ở dưới nhà đi lên phòng thì cửa ngoài không khóa tôi mở cửa vào trong thấy Dung đang nằm trên giường.

Thấy tôi Dung hơi giật mình nhưng đang trong cơn mê mang vì sốt nên nàng không nói gì, tôi nghĩ bệnh cỡ này sao lại nằm nhà mà không đi cấp cứu trời.

Tôi sờ trán thì nóng như cháy tới nơi tôi liền lấy nước ấm lau tay bàn chân rồi đắp trán các thứ để mong hạ sốt xong ra hiệu thuốc mua vài liều thuốc uống rồi tôi hỏi ông bán thuốc là làm sao để mau hết sốt thì ổng kêu tốt nhất là phải lau người đắp ấm là đc rồi.

Tôi về đỡ Dung dậy cho uống hết ly sủi hạ sốt rồi tiếp tục đắp khăn lên trán cho Dung nhưng cũng không thấy khỏi, Dung giờ mê man tôi nghĩ chắc phải cởi bớt đồ để nhanh hạ sốt vừa nghĩ vừa cười mặt dù không chính đáng lắm nhưng tôi lại thấy trong lòng vui vui…

Dung mặc cái áo tựa như sơ mi nhưng mỏng tang kiểu đồ ngũ tôi liền mở hết hàng nút phăng rộng ngực bộ ngực căng mẩy trắng núm hồng làm tôi mê mẩn. Bên dưới cái quần mỏng tụt nhẹ xuống để lộ cái lồn hồng hào nhúm lông trên mu cắt gọn…

Sau khi thoát y cho Dung xong tôi để nàng nằm trên giường lõa thể kéo ghê sát bên giường ngồi nhìn, tôi phải bất ngờ là mình sống tới đây trải qua cũng nhiều chuyện chưa bao giờ tôi nhìn thấy một làn da nào như thể em bé chưa dậy thì ở trên người cô gái hai mấy tuổi cả.

Tôi ngồi trầm tư suy nghĩ chiêm ngưỡng vẻ đẹp tuyệt vời này, phải như bình thường thì tôi đã lao vào ăn tươi nuốt sống cơ thể này rồi nhưng hôm nay thì khác chỉ như thế này đã quá đủ rồi.

Thay mấy lần khăn thì cơn sốt cũng hạ bớt nhìn giờ cũng hơn 7h, tôi cũng phải đi dạy trẻ trên phòng võ nên viết lại tờ giấy nói: Em có nấu cháo dưới dậy thì cố ăn tí, em đi dạy chút xíu về…

Lên phòng võ mà cứ nghĩ tới chuyện chiều giờ chẳng thể tập trung được luôn cứ để tụi nhỏ tự tập, đang dạy thì cô Hiền chạy xe từ ngoài vào tôi thắc mắc là hôm nay sao cứ thấy chiều chiều là cô Hiền đi đâu đó.

Nhưng không tiên hỏi nên chẳng quan tâm nữa, dạy xong tôi định đóng cửa thì thằng Bảo nó về:

– Vãi cả lol nay mới thấy về sớm…

– Cãi nhau bực quá về sớm, nay dạy có lớp hả…

– Ừ, nay có 1 lớp đang tính về đói quá…

– Chờ tao tắm cái, đi ăn hủ tiếu…

– Ok, bạn iê…

Tôi vào nhà ngồi chờ nó rãnh tính lấy điện thoại gọi hỏi Dung sao rồi mà điện thoại hết pin tắt nguồn luôn rồi, mới định mượn đt thằng Bảo: Ê cho tao mượn dt cái facetime cái mày…

Bảo: Thôi điện thoại đang bận lấy cái máy tính bảng trên bàn kìa…

Tôi: Pass mày…

Bảo: 777777…

Tôi thấy cái máy tính bảng này ở nhà nó lâu rồi không thấy ai xài chắc có thì cô Hiền lên nghe nhạc chơi chơi thôi chứ không ai xài.

Mở lên định gọi cho Dung thì mới thấy không có app Facebook, nhưng tôi thấy có mấy tin nhắn zalo đang chờ, định bụng vào thoát zalo ra để vào zalo của mình thì nhìn thấy cái avatar tin nhắn đến hình như quen quen…

Không tính tò mò nhưng thấy cái avatar này tôi liền nhớ tới Thái một trong ba người lần trước tôi có lên mạng tìm cho cô Hiền vì mục đích có con. Bấm vào tin nhắn thì đã đặt pass trong app zalo.

Đây là một cái trick tôi hay dùng lúc mới dùng zalo, tôi nhanh tay xóa kết bạn với nick của Thái xong dùng sdt kết bạn lại xong dùng khôi phục lại tin nhắn nhưng sẽ không còn pass nữa.

Rất nhanh tôi đã có thể vào xem tin nhắn mà không cần pass =)), xong chờ app khôi phục xong liền đập vào mắt tôi là những hình ảnh của Hiền không một mảnh vải che thân quằn quại trên giường phía dưới con cặc khủng nông cái lồn ướt nhem hết cỡ.

Thêm vài tấm hình lúc Hiền đang mặc đồ kéo lên tí thì nhận ra hai người chẳng nt gì nhiều, tôi có thể xác định được hai người gần đây mới gặp nhau vì mỗi lần Thái gửi hình cho Hiền là một lần hai người gặp nhau Thái sẽ gửi hình cộng với dòng: Cảm ơn chị!

Kéo về lúc đầu thì sau lần do tôi sắp xếp khoảng 1 tháng hơn Thái chủ động nhắn tin cho Hiền lúc đầu chỉ là vài lời chào hỏi như là:

Em Thái đây chị còn nhớ em không?

Sau đó thì có vài lần họ gọi cho nhau đến một ngày Hiền chủ động nhắn tin trước sau khi hai người nhắn tin thì Thái mới hẹn Hiền tại quán cà phê lần trước hai người gặp từ đó tới nay hai người gặp nhau kha khá.

Tôi không ngờ cô Hiền lại vào cuộc chơi của Thái vì lần trước tôi đã cố gắng giữ kín để không làm ảnh hưởng hoặc lộ thông tin nhưng rõ ràng đây là do cô Hiền cho Thái liên hệ, tôi cũng không còn cách khác liền chuyển tiếp hết tin nhắn cùng hình ảnh qua zalo của tôi rồi tạm ẩn đi rồi trả máy tính bảng về lại vị trí cũ…

Vừa xong thì Bảo nó cũng ra hai thằng ăn hủ tiếu xong thì tôi phóng về nhà xem Dung như thế nào rồi.

Vào nhà thấy tô cháo trên bàn hết nửa cũng mừng vì Dung cũng ăn được tí, vào phòng thì thấy Dung đã ngủ nên thôi bước tới lấy khăn đắp lên trán cho Dung rồi định ra ngoài thì Dung cất tiếng làm tôi giật hết cả người:

Không định làm gì à?

Tôi liếc mắt nói:

– Muốn em làm gì hả?

À không… không chỉ là thấy lạ lạ nãy cởi hết đồ… mà không làm gì hả?

Tôi nói thật mặc dù là cô giáo nhưng trong đầu của Dung đàn ông tệ như thế nào vậy, suy nghĩ lệch lạc như này là do quá khứ nhiều sóng gió, tôi tạm hiểu và trả lời thật ngầu…

Cô yên tâm, rồi sẽ có ngày em sẽ làm hết tất cả với cô… nhưng không phải hôm nay nghỉ ngơi cho khỏe đi.

Tôi về phòng trên tầng hai để ngủ vì cũng chẳng thể nào mà bỏ Dung ở mình được, vào phòng tắm xong phóng nhanh ra ngoài mò lên groups kín.

Tìm lại nick của Thái lần trước liên hệ với tôi thì không còn thấy nữa, tôi nghĩ chắc là xóa nick rồi hay sao đó.

Rảnh cũng không làm gì, lượn lờ đọc hết truyện sex trên truyensac.net, đang định off đi ngủ thì thấy facebook thông báo một bài mới vừa đăng lúc 2 phút trước trong groups với tiêu đề: MB H 3x thèm tinh trùng…
Truyện được dịch bởi: Khoái Lạc. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.