Nhân Gian Nổi Sóng

Chương 27: Anh cõng em về

Nằm thủ thỉ một hồi thì Quang Minh và Tuyết Ngọc mơn trớn nhau tiếp, nhìn cơ thể trần truồng lõa lồ xinh đẹp gợi tình của bé Ngọc thế kia khiến côn thịt Minh ngỏng lên ngay. Thấy vậy, nàng mỉm cười nắm côn thịt cậu vuốt ve, nói: "Sao nó khỏe quá vậy chồng?"

Minh cười đáp: "Tại nó thấy vợ đẹp như tiên nên mới phản ứng vậy đó?"

Nghe xong, nàng đỏ mặt e thẹn khi được chồng mình khen, nàng bóp côn thịt một cái khiến Minh la oai oái: "Đau anh!"

Nàng cười đáp: "Hi hi, xạo, cho chừa."

Minh cười trừ, thầm nghĩ Tuyết Ngọc sao giống Thùy Trang ở điểm này quá, rõ ràng trong lòng thích người ta khen đẹp mà phản ứng lại như không thích cho là khen xạo. Rồi cảm giác nóng ấm một lần nữa bao quanh côn thịt cậu khi nó được đưa vô miệng Tuyết Ngọc khiến Minh chỉ việc tận hưởng cảm giác sướng tê không gì tả nổi, chẳng mấy chốc côn thịt giật giật trong miệng nàng và bắn từng đợt tinh dịch trong miệng cô bé, nhìn bé Ngọc nuốt ừng ực tinh dịch của mình làm Minh hạnh phúc lắm, cậu xoa đầu cô bé để cảm ơn điều đó, nuốt xong nàng nhả côn thịt ra và liếm sạch sẽ tinh dịch còn đọng lại và nàng hôn côn thịt Minh cái chụt, cậu và nàng nhìn nhau rồi cười khúc khích, Tuyết Ngọc mỉm cười nói: "Em làm cho anh rồi, giờ tới phiên anh."

Minh cười đáp: "Ok vợ, cho em chết sướng luôn!"

Nói rồi Minh nhẹ nhàng đặt nàng nằm xuống, dạng hai chân nàng ra theo chữ M, hai ngón tay cậu banh hai cánh hoa huyệt nàng ra, cậu đã thấy âm hạch đã hiện rõ bèn đưa lưỡi thọc liếm làm cơn nứng trong người cô bé trỗi dậy khắp người khiến nàng rên quằn quại, hai tay quơ loạn xạ, nàng di chuyển mông để âm hộ được sát miệng Minh hơn. Cậu dùng ngón tay ma sát lên âm hạch bé Ngọc một cách liên tục, người nàng co giật từng hồi, miệng rên dữ dội: "Ư...ưm...a...a...a"

Rồi dâm dịch từ trong hoa huyệt nàng bắn ra, Minh không bỏ lỡ cơ hội mở miệng uống sạch, nàng đã ra nhưng cơ thể vẫn còn co giật, Minh liếm sạch sẽ âm hộ nàng rồi nằm sấp lên người nàng ôm hôn nàng say đắm, cô bé vòng hai tay ôm chặt lưng Minh, cặp chân thon dài quắp chặt hai bên hông cậu để chia sẻ cảm xúc, Minh vuốt mái tóc dài óng ả của nàng hỏi: "Nước từ hoa huyệt em ngon ơi là ngon, tối nay anh phải đè em ra uống nữa rồi."

Nàng mỉm cười hạnh phúc, khẽ gật đầu mấy cái, thẹn thùng nói: "Chồng muốn uống lúc nào cũng được mà, vợ cũng thích chồng hôn hoa huyệt vợ lắm."

Rồi Minh âu yếm hôn lên trán nàng một cái chụt khiến nàng ngất ngây, cậu cười nói: "Cũng đã trễ rồi, chúng ta về kẻo Mỹ Thanh mong chờ."

Nàng khẽ nói: "Dạ, tuân theo ý chồng."

Rồi nàng khẽ buông tay và chân ra khỏi người Minh, cậu ngồi dậy rồi đỡ cô vợ mười lăm tuổi ngồi dậy, nàng giúp cậu mặc lại quần áo, cậu gom lại quần áo của Tuyết Ngọc rồi giúp nàng mặc lại đồ, nàng không hề mặc áo lót khiến Minh có thể thấy bầu vú căng tròn trắng nõn thấp thoáng sau mép áo do nàng mặc loại áo hai dây hở lưng giống chị nàng. Bé Ngọc cầm áo khoác của Minh giúp cậu mặc lại, Minh dịu dàng vuốt má nàng: "Vợ chu đáo quá."

Nàng mỉm cười âu yếm nói: "Đó là bổn phận của vợ mà, chồng quá khen rồi."

Minh đưa tay ra làm dấu, nàng hiểu ý mỉm cười khoác tay cậu rồi ngả đầu vào người chồng mà nàng nhất mực tôn kính và cả hai cùng nhau quay về. Đi được một đoạn bỗng sương mù ở đâu che lối về khiến hai người dợm bước, bé Ngọc nghi có điều gì bất thường bèn nép chặt vào người Minh, giọng nàng run sợ cất lên: "Anh Minh, sao lại có đám sương mù khi không tự nhiên xuất hiện vậy."

Minh nói: "Quả là bất thường, trời đang nắng chang chang lại sắp trưa mà lại có sương mù."

Còn đương nghi hoặc thì từ trong sương mù xuất hiện một gã dáng vẻ thanh nhã, tay cầm nhánh sen, kiếm giắt bên lưng, hắn cười rất ư là mỉm chi, nhìn Quang Minh và cô bé đang nép bên người cậu, hắn nói: "Ta xin chào Thiên tử Tịnh Quang và cô hầu Tiểu Ngọc... à ta sai, phải gọi là phu nhân Tuyết Ngọc mới đúng."

Minh dùng tay khẽ đẩy Tuyết Ngọc ra phía sau để dễ bề hành động, nàng hiểu ý liền lùi về sau để không vướng cho chồng nàng. Minh ngầm vận Thần lực thì Bá Vương Kiếm nằm trong tay cậu, cậu lên tiếng hỏi:

- Ngươi là ai, tại sao lại biết tên ta và vợ ta, đám sương mù này do ngươi tạo ra đúng không?

Gã kia thở dài lắc đầu:

- Xin lỗi, quả thật do ta làm đấy, tại các ngươi ân ái lâu quá làm ta phải ngóng cổ chờ nên mới tạo ra sương mù thu hút chú ý các ngươi.

Nghe xong, Quang Minh và Tuyết Ngọc đỏ mặt cùng hét lên: "Ngươi theo dõi bọn ta làm chuyện ấy từ đầu đến cuối ư?"

Mặt gã kia tỉnh bơ nói: "Ừ, xem từ lúc các ngươi cởi đồ rồi quất nhau cho đến lúc mặc lại đồ chắc cũng gần hai tiếng đó."

Tuyết Ngọc nóng đỏ bừng khuôn mặt còn Minh giận nghiến răng nói: "Mi là ai? Đến đây có mục đích gì?"

Gã mỉm cười nói: "Ta là Byakuya, phiên âm ra là Bạch Dạ Mộng Ảo, một nhân vật hư cấu trong manga InuYasha."

Minh nghe xong ngạc nhiên: "Đã là nhân vật hư cấu thì tại sao lại có thực chứ?"

Bạch Dạ Mộng Ảo đáp: "Trong truyện đúng ra ta đã chết, nhưng nhờ chủ nhân thần thông quảng đại hồi sinh và mang ta đến thế giới thực này."

Quang Minh nói: "Chúa tể Hắc ám đó là chủ nhân của ngươi à?"

Bạch Dạ Mộng Ảo đáp: "Không, chủ nhân ta dưới quyền Chúa tể quyền uy vô thượng. Ta đến đây theo lệnh chủ nhân xem xét động tĩnh của ngươi thôi, nhưng xem ra ngươi đã thức tỉnh và giết cả Kiếm Khách Quỷ, quả thật không đơn giản."

Minh đáp lời: "Đúng, và tiếp theo sẽ là ngươi."

Dứt lời, Minh cầm kiếm xông tới chém Bạch Dạ Mộng Ảo ra làm đôi, lập tức hai phần thân thể hóa thành bông sen. Minh "hừ" một tiếng, Tuyết Ngọc chạy đến hỏi: "Hắn chết rồi hả anh?"

Minh lắc đầu: "Chưa, hắn còn sống, đây chỉ là trò thế thân của hắn."

Sương mù biến đi, Minh ngước lên nhìn thấy gã đứng trên mình con hạc giấy to đang thu hồi đám sương mù, hắn cất tiếng: "Rất xin lỗi Thiên tử và phu nhân vì sự bất tiện vừa rồi, ngày khác chúng ta gặp lại. Nói xong gã cưỡi hạc giấy bay mất."

Minh thu hồi Bá Vương Kiếm trong tay, Tuyết Ngọc biến ra cái khăn ướt lau mồ hôi cho cậu, Minh nói với nàng: "E rằng sắp có biến, anh lo lắng Mỹ Thanh và Thúy Diễm ở nhà sẽ gặp sự chẳng lành, chúng ta mau về."

Nàng gật đầu: "Nghe anh nói làm em thấy sợ. Mình mau về đi anh."

Minh gật đầu, nói: "Em leo lưng anh, anh cõng về cho mau."

Nghe xong nàng khẽ cười: "Em đi được mà, sợ phiền chồng thôi."

Minh quắc mắt: "Phiền gì, vợ anh mà anh không cõng được sao xứng là chồng em."

Nàng mỉm cười đầy hạnh phúc hân hoan, khẽ nói: "Nếu là vậy, cung kính không bằng tuân mệnh chồng."

Minh cười: "Phải vậy mới được chứ!"

Rồi cô bé chịu leo lên người Minh để cậu cõng đi rồi dựa vào tấm lưng rắn chắc của cậu, cả hai vừa đi vừa nói trò chuyện, nàng khẽ hỏi:

- Ngày kia em sẽ sinh con gái của chúng ta, anh tính đặt tên con là gì?

Minh cười nói:

- Chừng đó rồi tính vợ ơi!

Nàng lắc đầu nguầy nguậy, hai bàn tay che mắt cậu, Minh vui vẻ nói: "Này, này vợ che hết chồng không thấy đường đi té lọt ruộng bây giờ."

Tuyết Ngọc làm nũng nói: "Hông, lọt sình cũng được về tắm lại là sạch ngay thôi, thế chồng có chịu nói tên con tụi mình hông?"

Minh cười chịu thua: "Rồi rồi, chồng nói."

Nàng cười tươi như hoa liền bỏ tay không che mắt Minh nữa, nói: "Vậy chồng mau đặt tên cho con đi."

Minh ngẫm một lúc, nói: "Con gái thì đặt tên là Ngọc Linh, nàng hài lòng chưa, hỡi vợ yêu Cao Thị Tuyết Ngọc?"

Nàng cười nói: "Thưa phu quân, thiếp hài lòng rồi ạ...ạ…"

Nàng kéo dài hơi chữ ạ xong rồi cả hai bật cười nắc nẻ.
Truyện được sáng tác bởi: Brandy Tran. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.