Nhân Gian Nổi Sóng

Chương 07: Tình yêu chân thành (H)

Sáng hôm sau, Quang Minh thức dậy luyện vài đường quyền, tâm trạng cậu hôm nay hứng khởi và rất vui bởi dư âm cuộc làm tình với bé Thùy Trang đêm qua còn đọng lại. Sau đó cậu ăn sáng cùng Trang, ngoại cậu và ngoại cô bé, hôm nay cô bé diện bộ đồ thoáng mát là chiếc yếm đào màu hồng mỏng manh, Minh nhìn mà muốn nổ mắt, cậu có thể nhìn thấy rõ hai núm vú nàng hiện rõ dưới lớp yếm ấy dù cậu không lạ gì gu ưa thích thời trang thiếu vải trầm trọng của cô bé. Trong bữa ăn bé Trang luôn tủm tỉm cười dịu dàng gắp cho cậu những món ngon khiến cậu tưởng nàng là người vợ thực thụ đang ân cần chăm sóc cho mình vậy, nhìn hai bầu ngực căng mọng săn chắc của nàng khiến Minh muốn nhào tới xoa bóp và bú mút cho đã thèm nhưng có hai bà ngoại ở đây nên Minh đành kiềm chế bản năng đàn ông lại. Đang ăn có lúc Minh để ý thấy Trang có vẻ như bị bệnh khiến trong lòng cậu có chút lo lắng.

Sau bữa cơm, cậu và Thuỳ Trang ra ngồi hóng mát bên hiên nhà, Minh nhẹ nhàng hỏi: "Em bị bệnh à?"

Nàng ngập ngừng trả lời: "Không phải, em chỉ lo lắng thôi."

Minh hỏi tiếp: "Lo chuyện gì?"

Nàng đáp: "Thì chuyện đêm qua của chúng ta đó."

Minh hỏi: "Vậy hả? Em còn bị đau gì không?"

Nàng nói: "Chỉ còn hơi rát phía trong thôi, nếu có lo lắng thì là anh thôi..."

Nói tới đây bé Trang nhìn Minh bằng ánh mắt long lanh khẩn cầu đầy tha thiết tìm kiếm sự tin tưởng để nàng có thể gửi gắm đời con gái của mình cho cậu, dù sao thì Minh và nàng cũng đã quan hệ tình dục với nhau rồi, chuyện sinh hoạt tình dục chỉ có chốn phòng ngủ của vợ chồng khi cưới nhau rồi mới làm thế, đằng này nàng và Minh lại làm tình với nhau ở ngoài trời lúc đêm tối nữa chứ.

Minh hiểu ý nàng nên nói: "Em đừng lo, anh phải có trách nhiệm chuyện đó với em mà, hãy tin tưởng anh nhé."

Mắt đã ngấn nước, Thùy Trang mỉm cười dịu dàng nói: "Em tin anh mà, dù cho có chuyện gì em tin anh sẽ luôn mãi bên cạnh để che chở cho cuộc đời em."

Nàng nói xong ngả người vào lòng Minh để muốn cảm nhận sự tin tưởng của cậu, cậu ôm nàng rồi khẽ xiết chặt để chứng minh sự lựa chọn của nàng là không bao giờ sai lầm. Cậu tự nhủ từ nay sẽ quan tâm chăm sóc, yêu thương nàng hơn để nàng không buồn lòng. Mùi hương từ da thịt bé Trang tỏa ra thật thơm nồng khiến cậu lại đê mê nữa rồi. Buông nàng ra, Minh hôn bờ môi mọng xinh đẹp của Thùy Trang, nàng cũng đáp lại mãnh liệt, lưỡi cậu len lỏi vào miệng nàng để hút lấy nước miếng ngon ngọt của nàng, bàn tay cậu lần mò về phía sau lưng nàng tính cởi phăng chiếc yếm đào nàng đang mặc, nàng thì thầm nói bằng giọng mật ngọt của mình: "Đừng anh, có ngoại em ở đây có gì thì đợi tối nhé."

Nghe Trang nói xong cậu chàng mới bừng tỉnh, tuy nhiên nhìn người thiếu nữ mới lớn xinh đẹp mơn mởn hấp dẫn thế kia thật khiến Minh khó dằn lòng được, cậu kiên quyết ôm bé Trang vào và hôn lên môi cô bé, cậu đưa lưỡi vào miệng nàng và tìm lưỡi nàng nút. Tay kia cho vào quần và xoa nhẹ lên mu âm hộ của nàng, hoa huyệt be bé nhưng múp míp đã đủ làm Minh nứng hết cả người. Trang rùng mình và ôm Minh chặt hơn, cậu tuột quần mình xuống cho Trang vuốt côn thịt cậu dễ hơn. Bàn tay nàng mân mê càng làm côn thịt cậu đã cứng càng thêm cứng.

Minh đẩy bé Trang dựa vào tường và ngồi xuống tuột quần nàng xuống, Trang dùng tay tính níu quần lại nhưng đã quá muộn, cậu buộc nàng phải giơ chân lên để gỡ bỏ cái quần vướng víu, âm hộ nàng hiện ra trước mắt cậu. Lạ quá, mới tối hôm qua sau khi được côn thịt cậu khai phá mà âm hộ Trang thay đổi đi khá nhiều, hình như mu nhô cao hơn, hai cánh hoa huyệt cũng đầy và múp hơn.

Minh thốt lên: "Đẹp quá, hoa huyệt của em đẹp quá Trang ơi."

Thùy Trang ngượng ngùng: "Anh kỳ quá à!"

Minh kê mặt sát vào hít lấy một hơi thật sâu hương thơm của cái âm hộ mơn mởn mang lại, cậu đưa lưỡi ra liếm nhẹ rồi liếm qua hai đùi trắng nõn, khẽ co chân lên để né vì nhột. Lúc này Minh thấy rõ một hoa huyệt hồng hào và ẩm ướt, âm hạch be bé lòi ra và một cái lỗ phía dưới nhỏ đỏ chót. Âm hộ Trang như một miếng dưa hấu ngon ngọt là cậu không thể đợi lâu thêm được nữa, Minh le lưỡi quét từ dưới khe rồi qua âm hạch làm nàng giật nảy mình.

"Ư Hư anh… Minh…" Tay nàng ôm lấy đầu Minh, cậu ngước lên nhìn thì thấy nàng cũng đang ngước lên nhìn trần nhà. Minh cúi mặt xuống nhìn vào cái âm hộ đỏ hỏn, cậu nâng nhẹ một chân cô bé lên và đưa lưỡi liếm vào hoa huyệt. Hoa huyệt của nàng bắt đầu tiết ra chất nhờn nhơn nhớt, cái vị mặn mặn càng làm nước bọt của cậu tiết ra thêm nhiều hơn. Lưỡi Minh tách hai cánh hoa huyệt rồi chui vào, cậu bắt đầu liếm từ dưới cửa huyệt lên âm hạch. Người nàng run lên, chân đứng không vững nhưng đã có hai tay Minh làm điểm tựa, cậu cho Trang chống tay vào tường rồi chu mông ra. Hai tay cậu vuốt tấm lưng trần trắng nõn của nàng, làn da bé Trang trắng mịn màng quá rồi hai tay luồn vào chiếc yếm đào xoa bóp hai bầu vú căng mọng kia của nàng, ôi hai bầu vú nàng đang săn chắc lại nhờ tài mát xa điêu luyện của cậu. Minh có cảm giác vú nàng có vẻ đã to thêm chút, rồi tay cậu lần mò mối buộc dây của chiếc yếm đào ở cổ và dưới lưng nàng, cậu nhẹ nhàng cầm một dây buộc rồi kéo chúng ra. Thùy Trang thì thào phản đối cho có lệ: "Đừng anh, vậy là đủ rồi, ngoại em thấy là chết."

Minh cười nói: "Có sao, mốt ngoại em có thêm cháu rể thì sao?"

Nàng bĩu môi: "Anh là đồ hâm, ai thèm lấy anh chứ. Anh ngưng lại cho em nhờ."

Biết không thể tác động lên Minh, Thùy Trang đành chịu trận hưởng thụ cảm giác sung sướng mà người yêu mang lại.

Chiếc yếm đào rơi xuống, Minh quay người Trang lại để ngắm kỹ nàng lúc ban ngày, không có gì che chắn cơ thể nên nhìn nàng giống một bức tượng Venus sống vậy, càng nhìn Minh càng yêu nàng và cả cơ thể nàng, và yêu cả sự ngoan ngoãn của nàng nữa. Nàng đã dâng hiến cái đáng giá nghìn vàng và phó thác cuộc đời nàng cho cậu nên cậu tự nhủ phải quan tâm chăm sóc che chở để không phụ lòng kì vọng mong mỏi của nàng. Thấy Minh chăm chăm nhìn mình đủ lâu khiến nàng thẹn thùng phải mở lời: "Nhìn gì mà khiếp thế, bộ muốn ăn thịt người ta hay sao vậy?"

Lúc này Minh mới sực tỉnh thì ra mình mải miết ngắm thân thể trần truồng của cô bé, cậu cười nói: "Vậy em có cho phép anh ăn không?"

Thùy Trang bĩu môi: "Không cho phép thì anh ăn vạ nhìn thấy muốn ghét."

Minh vẫn cười: "Trả lời câu hỏi của anh đã chứ!"

Mặt nàng đỏ ửng lên: "Ăn thì ăn lẹ đi, ngoại em lên là anh hết được ăn đó nha."

Minh ôm nàng vào lòng để cảm ơn nàng cho phép, khẽ buông nàng ra cậu cho nàng dựa lưng vào tường, hai tay cậu xoa bóp hai bầu vú nàng, những ngón tay mân mê hai núm vú đỏ hồng khiến nó nhô ra thật khiêu khích, Minh cuối người xuống há miệng ngậm bầu vú nàng, bầu vú còn lại được tay cậu chăm sóc. Cậu bú rồi mút, lưỡi liếm không để sót cái nào rồi cậu chuyển qua bầu vú còn lại cũng làm như vậy, Thùy Trang rên ư ử hít hà đê mê, hai tay vò đầu Minh, muốn cậu bú trọn vú mình. Chăm sóc vú nàng xong, cậu hôn hít dần xuống phía dưới bụng nàng.

Rồi Minh lại xoay nàng lại, hai tay nàng chống lên tường, mông nàng chổng ra, cậu bắt đầu liếm mông, liếm hoa huyệt rồi liếm lên âm hạch, cái cục thịt bé xíu đo đỏ như hạt đậu làm cậu muốn mút quá chừng. Nước từ trong hoa huyệt bắt đầu trào ra ướt hết cả mũi Minh, lưỡi cậu vẫn liếm và môi cậu vẫn mút chùn chụt.

Thùy Trang rên lên: "A a a ư ư anh… anh… Minh… ơi."

Minh nói: "Để anh liếm cho em sướng."

Cô bé vẫn rên: "Hư hư… đừng… đừng liếm nữa… anh… ư… em… ư ư…"

Chụt chụt, Minh vẫn liếm và húp dâm thủy say sưa, thật là đã thèm.

"Á… a a… ư ư… em sướng quá." Trang rên ngắt quãng.

Nàng vẫn ngước lên nhìn trần nhà, một tay ghì lấy đầu Minh, một tay che miệng không cho tiếng rên không phát ra sợ ngoại nàng nghe thấy. Lúc này cơ thể nàng như đang uốn éo theo nhịp liếm của Minh. Đột nhiên chân nàng đơ ra kẹp chặt lấy đầu Minh, hai tay ghì mặt cậu sát chặt vào âm hộ nàng nhất có thể. Minh cố nhịn thở thì bé Trang rùng mình và người giật giật và lỗ niệu đạo nàng bắn nước ra xối xả làm ướt hết cả mặt cậu rồi người cô bé mềm nhũn dựa vào tường thở hổn hển. Minh đứng dậy nhìn Trang đang bơ phờ và gương mặt đầy thỏa mãn dễ thương, nàng lấy tay đánh bụp bụp nhẹ vào người cậu, nói thỏ thẻ: "Ghét anh quá à."

Minh âu yếm nhìn nàng, rồi nói: "Em làm anh sướng đi."

Nói rồi cậu cởi bỏ bộ đồ mình ra, côn thịt được giải thoát hùng dũng chĩa ra làm Trang mỉm cười e thẹn nhìn cậu rồi lấy tay nắm lấy côn thịt Minh vuốt nhè nhẹ như hồi tối qua. Minh đẩy người nàng ngồi xuống cho mặt nàng ngang tầm với côn thịt cậu. Cô bé quỳ xuống và hai tay thay nhau cầm côn thịt cậu vuốt vuốt. Thỉnh thoảng ngước lên nhìn cậu cười tủm tỉm thật dễ thương vô cùng. Minh đẩy côn thịt tới chạm nhẹ vào môi nàng… nàng ngẩng lên nhìn Minh và lấy tay đánh nhẹ vào đùi cậu: "Anh kỳ quá đi."

Minh gọi nàng: "Trang nè!"

Nàng đáp: "Dạ?"

Minh đề nghị: "Em… em mút nó đi."

Bé Trang tròn xoe mắt nhìn cậu rồi nhìn vào côn thịt cậu một hồi. Sau đó nàng mở miệng ra hôn cái chụt vào đầu côn thịt Minh, cười nói: "Vậy hả, hi hi... cây thịt bự quá trời, làm người ta tối qua đau muốn chết."

Thùy Trang ngước lên nhìn Minh với nụ cười lém lỉnh. Minh cười thương yêu và nói: "Hi… Em ngậm vào miệng mút đi."

Minh nói an ủi vậy thôi chứ cậu nghĩ Trang sẽ không bú côn thịt mình đâu, cậu lim dim mắt tận hưởng cảm giác khi tay nàng đang mân mê đầu côn thịt. Rồi bất chợt một cảm giác nóng ấm, mềm mại bao trùm từ đầu côn thịt cho đến thân côn thịt, cậu rên rỉ: "Ôi sướng quá!"

Minh nhìn xuống thì quá ngạc nhiên lẫn sung sướng khi gương mặt dễ thương và xinh xắn, cái miệng với đôi môi hồng hào đáng yêu của bé Trang ngậm lấy côn thịt của cậu. Minh lấy tay xoa đầu Thùy Trang vỗ về như cảm ơn về điều đó, đột nhiên nàng nhả côn thịt ra và nhăn mặt nhìn lên: "Eo ơi… ghê ghê sao ấy anh."

Minh nhìn nàng trìu mến và nhìn đầu côn thịt của mình còn dính những giọt nước miếng của nàng mà tiếc nuối.

Minh làm ra vẻ ỉu xìu: "Em mút côn thịt dùm anh đi… anh nứng quá à."

Có lẽ nhìn gương mặt của Minh tội thật khiến nàng cũng động lòng cầm côn thịt Minh vuốt vuốt và nhìn chăm chú vào đầu côn thịt rồi ngước lên: "Sao nó hôi hôi và mặn mặn vậy anh Minh?"

Minh đáp: "Của em cũng vậy mà, nhưng vì anh thương yêu em nên anh thấy của em thơm và ngon lắm, bộ em không thương anh hả?"

Nàng mủi lòng đáp: "Có, em yêu anh mà."

Minh nói: "Vậy em mút cho anh sướng đi."

"Dạ." Nàng ngoan ngoãn nghe lời.

Minh đang nghĩ vu vơ thì một cảm giác ấm nóng lại bắt đầu lan tỏa từ đầu côn thịt cậu, cậu nhìn xuống thì thấy bé Trang đã ngậm côn thịt cậu vào miệng.

"Mút đi em, mút đi!" Minh hứng khởi thúc giục.

Trang nút một cái đau điếng, răng nàng chạm vào đầu côn thịt làm cậu giật bắn mình: "Ui da đau, em đừng dùng răng đau côn thịt anh lắm."

Nàng nhả ra ngước lên nhìn cậu cười lém lỉnh: "Hi hi, cho đáng đời."

Minh cười trừ, rồi nàng lại từ từ ngậm côn thịt vào miệng…

"Ừ ừ… mút vậy đó, em dùng lưỡi liếm đầu côn thịt rồi dùng môi để mút… ừ đúng rồi đó a a sướng quá… Trang ơi!"

Sự vụng về và khoang miệng nhỏ nhắn của nàng làm cậu sướng kinh khủng. Minh dùng hai tay ôm lấy đầu bé Trang bắt đầu hẩy côn thịt theo nhịp mút của nàng. Đúng là bản năng của con gái, học mút côn thịt nhanh thật… sướng chết mất. Những dòng điện tê tê chạy từ bàn chân lên tới đỉnh đầu làm Minh đứng không vững nữa rồi: "Em ơi… em… ư… đừng… dừng đi… ư… đừng mút nữa anh ra mất."

Nàng vẫn ngậm chặt côn thịt Minh mút không chịu nhả ra, cậu sợ sướng quá bắn ra sớm nên cố dùng tay đẩy đầu nàng ra và rút côn thịt ra khỏi miệng nàng. Côn thịt cậu dính đầy nước miếng của nàng rớt cả xuống đất.

"Trang… em đứng lên đi… anh muốn..." Minh dìu nàng đứng lên và dựa vào tường rồi cúi xuống liếm láp cái âm hộ xinh xắn của nàng, nước từ hoa huyệt chảy ra ướt nhẹp chắc do nãy giờ mút côn thịt cho cậu nên bé Trang cũng bị kích thích, cậu đứng lên hôn lên môi nàng và cầm côn thịt to bự của mình dí vào hoa huyệt. Một cảm giác trơn nhớt sướng tê cả đầu côn thịt. Minh cố cầm côn thịt đâm vào hoa huyệt nhưng cứ bị trượt lên, Minh ôm nàng và nâng một chân nàng lên cao. Tay còn lại cầm côn thịt kê vào hoa huyệt đút vào.

Trang khẽ nhăn mặt: "Ui da đau… anh làm nhẹ nhẹ nha, em còn thấy hơi rát rát phía trong lắm."

Minh an ủi: "Không sao đâu, em ráng chịu đau xíu sẽ sướng lắm."

Minh nhớ lại đêm qua phải khó khăn lắm cậu mới dùng hết sức đút côn thịt to lớn của mình vào hoa huyệt bé xíu của nàng, kết quả cậu làm mạnh quá rách miệng hoa huyệt nên côn thịt mới chui vào hết khiến nàng khóc thét hơn tiếng, đã vậy còn phải lau sạch đống máu từ hoa huyệt nàng chảy đầy cả bàn, haiz... Đó là lần đầu của nàng và Minh cho nên cậu rất thương Trang, sợ nàng đau nên cậu cũng không dám làm mạnh.

Nhìn đôi mắt rơm rớm nước của bé Trang làm Minh cũng hiểu nỗi lo lắng của nàng nhưng cậu quyết tâm phải đút côn thịt vào hoa huyệt xinh xinh của cô bé.. Lúc này Minh nứng quá rồi, cậu đưa tay lên phòng khi bụm miệng nàng lại sợ nàng lại đau sẽ hét lên làm ngoại nàng và ngoại Minh ở trong nhà nghe thấy. Minh cạ nhè nhẹ quy đầu ngay huyệt khẩu cho Trang sướng không để ý, nhìn thấy mắt nàng bắt đầu lim dim. Minh nhẹ nhàng cho côn thịt xâm nhập hoa huyệt nàng, tuy hoa huyệt nàng đã rộng mở hơn rất nhiều nhưng vẫn còn khít lắm nên côn thịt Minh chui vào cũng hơi khó khăn.

Nàng khẽ rên: "Anh...anh...Minh..."

Một cảm giác nóng ấm và thắt chặt lấy côn thịt, Minh biết côn thịt mình đã chui hết vào trong hoa huyệt, tay Trang bấu chặt hông cậu, miệng nàng cố hít lấy hơi nói: "A a… anh… anh Minh, em... cảm thấy...hơi thốn..."

Minh trả lời: "Ừa, của anh to và dài mà, em thích hông?"

Trang đáp: "Hổng thèm."

Côn thịt Minh như bị kẹp chặt bởi sự co bóp trong hoa huyệt làm cậu sướng tê hết cả người. Cậu ráng nhấp nhấp côn thịt vào hoa huyệt nàng, Thùy Trang rên khe khẽ: "Anh làm nhẹ nhẹ thôi, em còn thấy ran rát lắm… ư… anh ơi…"

Kệ lời nàng nói, Minh càng thúc càng hứng, cậu thúc mỗi lúc một mạnh hơn. Âm hộ Trang phát ra tiếng “chách chách” liên tục: "Ớ ơ… anh… Minh… nhẹ... nhẹ...ư ư ư thốn quá, anh làm em thốn quá anh ơi..."

Minh ôm chặt lấy Trang và nhấp mạnh một phát cuối cùng, nàng "á" lên một tiếng và cậu cũng rên lên: "A a anh ra… a a a hít a…"

Thùy Trang cũng rên theo: "A a em... sướng..."

Minh ôm chặt nàng và bắn ào ạt từng đợt tinh vào trong hoa huyệ, côn thịt bắt đầu co giật từ từ rồi mềm xuống, từng lớp thịt trong hoa huyệt cũng co bóp đẩy côn thịt cậu ra, tay cậu cũng dần buông Trang ra. Một ít máu dính trên côn thịt cậu và trên cánh hoa huyệt của nàng, Trang nhìn thấy máu thì khẽ nhăn mặt, vì hoa huyệt của nàng chưa lành hoàn toàn, chỉ vì không kiềm chế được cơn nứng mà Minh đã làm hoa huyệt nàng ra máu nữa. Minh ngồi xuống ôm Thùy Trang vào lòng: " Anh xin lỗi, không sao đâu chỉ là máu còn sót lại đêm qua thôi em."

Thùy Trang bực mình đáp: "Còn sót cái đầu anh ấy, đã bảo em còn thấy rát phía trong nên mới nói anh làm nhẹ, anh cứ làm mạnh rồi vết thương trong hoa huyệt em cứ rỉ máu hoài thì làm sao em dám cho anh đút vào nữa chứ?

Thấy nàng nói có vẻ giận, Minh vội xoa dịu nàng: "Anh biết lỗi rồi, chỉ tại cơn hứng làm anh..."

Thùy Trang tiếp lời cậu "Mới làm mạnh hơn chứ gì? Từ giờ em không cho anh làm thế nữa đâu."

Bị nàng cấm vận, Minh ỉu xìu: "Thôi mà, là do anh sai, được chưa?"

Thấy vẻ mặt cậu như thế khiến nàng tủm tỉm cười: "Tha cho anh lần này đấy, lần sau đừng làm mạnh như thế nữa nghen anh?"

Thấy nàng vui tươi trở lại và tha thứ cho mình nên Minh mừng húm: "Anh... anh biết rồi. Tối nay anh vẫn được canh cho em tắm chứ."

Nàng mỉm cười thẹn thùng: "Ừm, anh nhớ đến đúng giờ nhé, không là em giận luôn đó."

Dứt lời, Minh ôm nàng và hôn mãnh liệt, Thùy Trang cũng đáp lại nụ hôn của Minh. Bỗng có tiếng bà ngoại cô bé từ trong nhà vọng ra: "Hai đứa bây đâu rồi, vô phụ ngoại một lát."

Hoảng hồn cả hai vội buông nhau ra và nhanh chóng mặc lại quần áo sau cuộc giao hoan âm ĩ, Minh giúp nàng mặc lại chiếc yếm đào quyến rũ và không quên bóp vú nàng một cái khiến nàng lừ mắt rồi mỉm cười nhìn cậu nói: "Anh là đồ dê xồm."

Minh cười nói: "Dê xồm mỗi mình em thôi!"

Nàng cười dịu dàng: "Nhớ à, léng phéng nhỏ nào là em cắt đó nha!"

Minh làm động tác đưa tay chào: "Yes, Madam."

Rồi cả hai bật cười khúc khích rồi quay trở vào nhà phụ ngoại nàng.

Lúc này Gil vẫn đang ở hình dạng Điểm Linh Quang đang trú ngụ bên trong hoa huyệt Thùy Trang gần cổ tử cung, vị vua đang chờ tinh binh mạnh nhất của cha mình để nương theo vào tử cung của mẹ mình và chờ tiếp khi tinh binh kết hợp với trứng tạo thành bào thai thì chính là lúc vị vua nhập vào thai.
Truyện được sáng tác bởi: Brandy Tran. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.