Tình Yêu Bắt Đầu Từ Cái Nhìn Thoáng Qua

Chương 01: Buổi sáng sớm

Trong phòng ngủ của ứng cử viên đời thứ tư băng Diều Hâu vang lên tiếng thở nhọc của đôi trai gái trần trụi trong vũ điệu giao hoan...

Trên giường nữ nhân lúc này đang nhăn mặt khó chịu muốn khóc, bị cùng một cây côn thịt vừa dài vừa thô nóng như lửa cắm thẳng vào tử cung đến hai lần, lại hoàn toàn chẳng được sung sướng mà chỉ thấy huyệt thịt bên trong bị kích thích ngứa ngáy đến cực điểm. Hơn nữa, có lẽ do điểm thuộc tính nơi riêng tư về độ chặt chẽ quá cao, mà lần thứ hai khi quy đầu đặc biệt thô to kia thọc thẳng vào cổ tử cung, lại thành ra tắc cứng, tiến thoái lưỡng nan.

"Em… có thể thả lỏng một chút hay không, anh không rút ra được...” Nguyễn Phúc Hải Đăng dựa sát vào bên tai người yêu nhỏ giọng nói.

Cô bé tuổi độ mười bốn thở sâu, từ từ thả lỏng, nhưng cũng chỉ thả lỏng được hoa huyệt, chứ cổ tử cung hoàn toàn không chịu sự khống chế của nàng, vẫn ngậm chặt lấy quy đầu to tướng.

"Anh… dùng sức… rút ra đi…” Trần Thị Diễm Quỳnh chỉ có thể khẽ cắn môi, chuẩn bị nhịn đau.

Hải Đăng thử dùng sức rút ra, quy đầu vốn dĩ đã thô to của cậu giờ còn sưng đỏ lên rất nhiều mới vừa cử động đã mắc vào cổ tử cung, kéo huyệt thịt non đến biến dạng như sắp bị xé rách đến nơi. Mà tình huống này quả thực cũng làm cả hai quá xấu hổ ngượng ngập.

Thử thử hai lần, mặt mũi xinh đẹp của nàng đã trắng bệch, nếu cứ không thèm để ý mạnh mẽ rút ra, có khi sẽ bị chảy máu trong mất.

Hai người bèn dừng lại nghĩ biện pháp khác. Diễm Quỳnh lấy iPhone ra tra Google, “Côn thịt bị tắc trong cổ tử cung không rút ra được phải làm sao bây giờ?”

Mười trang đầu đều là quảng cáo trị bệnh liệt dương cho nam của một đống bệnh viện, cùng các thể loại lời bậy bạ.

Vất vả lắm mới tìm được một bài, nhưng bình luận phía dưới lại lạc đề, dân mạng lại đi tò mò cùng hâm mộ xem dạng nam nữ gì mà có thể đạt được thành tựu ma quỷ như vậy.

Rốt cuộc cũng có một người có vẻ đáng tin cậy trả lời: “Hoặc là người nam bắn, hoặc là người nữ thả lỏng ra, kinh nghiệm của tôi là xoa nắn các điểm kích thích nhiều vào, đừng nghĩ rút dương vật ra được, cứ cắm nhè nhẹ rồi xoa nắn từ tốn….”

Đám reply phía dưới lại đều là: “Mọi người tránh ra, để tôi thử trước.”

Nếu không thì chính là: “Nói miệng thì nói làm gì, không hẹn nhau thử tui không tin."

Hải Đăng cũng đã nhìn thấy comment này, tuy vô cùng xấu hổ, nhưng cũng chỉ có thể nhỏ giọng nói câu xin lỗi, sau đó đẩy quy đầu vào tử cung nhẹ nhàng đâm thọc.

Hai người ân ái trên chiếc giường trong phòng Hải Đăng, thân hình cậu lại cao lớn, Diễm Quỳnh phổng phao xinh đẹp. Hai tay Hải Đăng đỡ bên eo Diễm Quỳnh, tay thì ghì chặt lấy khăn trải giường, thân thể hai người cũng cố hết khả năng cách xa ra, chỉ để lại nơi cây côn thịt đang chọc vào lỗ nhỏ là dính liền, biên độ di động cũng rất nhỏ.

Mới chỉ năm phút trôi qua, mà hai người lại cảm giác như đã một thế kỷ, mồ hôi của Hải Đăng tuôn như mưa trên thân Diễm Quỳnh, hai người đều cố đè nén sự ngứa ngáy cùng sưng to đã đến cực hạn kia.

"Anh... có lẽ sẽ... kích thích các điểm mẫn cảm của em một chút, em chịu khó nhé. ” Hải Đăng thật sự không còn cách nào, đâm thọc đơn thuần không có hiệu quả gì, chỉ có thể tiếp tục các bước tiếp theo.

Diễm Quỳnh lí nhí đáp ứng, lúc này hai tay nàng nắm chặt khăn trải giường muốn chết, trong hoa huyệt tuy được cắm một côn thịt to bự nhưng lại không làm ăn được gì, một loại ngứa ngáy từ trong xương cốt lan khắp toàn thân, nàng cũng muốn tự xoa nắn các điểm mẫn cảm của mình để làm Hải Đăng sớm rút ra hơn một chút, chẳng sợ không được thoải mái chịch nhau, thì cũng đừng tra tấn lẫn nhau như thế.

Nhưng Quỳnh biết hiện tại bản thân vừa quá ngứa cũng quá ướt, nếu buông khăn trải giường ra, nàng sẽ không thể kiềm chế sẽ dán lên người yêu, mang tất cả công phu ra cầu xin cậu nện mình.

Chuẩn bị xong tâm lý, Hải Đăng hít sâu một hơi, đôi tay vuốt dọc theo vòng eo thon của Diễm Quỳnh lên trên, xoa nắn hai vú to lớn mềm mại. Vừa sờ đến, cậu luôn cảm thấy đã và rất tuyệt vời. Khi xoa nắn bộ ngực đã sắp vượt qua cỡ C của cô gái, xúc cảm mềm mại như một khối bông, mặc cậu nhào nặn thành đủ loại hình dạng, đầu vú còn đứng thẳng mỗi khi bị lòng bàn tay thô ráp không cẩn thận đụng tới, tất cả đều sẽ kích thích toàn thân nàng run lên. Nhất thời Đăng mải mê đùa bỡn vú vê đến quên mất bản thân đang làm gì, lực tay lúc đầu còn nhẹ nhàng sờ thử, đến chậm rãi khảy đầu vú, cuối cùng là mạnh mẽ nắn bóp, cứ như bản chất bạo ngược đã được thổi bùng lên, một hai phải bóp bầu vú này đến phọt sữa mới thôi.

" A…” Diễm Quỳnh không nhịn được kêu ra tiếng.

Hải Đăng cúi xuống hôn lên, dùng đôi môi lấp kín miệng Diễm Quỳnh, hai tay lại không hề lơi lỏng, ngược lại càng thêm mạnh mẽ trêu ghẹo, đầu lưỡi cũng với vào trong miệng nàng quấy loạn, chắn hết mọi tiếng kêu rên của cô gái quanh quẩn giữa môi lưỡi, chỉ còn tiếng "ưm ưm" ậm ừ cùng âm thanh mút liếm vang lên.

Hai người dường như đã chẳng thể nghĩ gì được nữa, chỉ có thể điên cuồng quấn lấy đối phương để hóa giải dục vọng mãnh liệt.

Hải Đăng mạnh mẽ gặm cắn trên môi cô bé, cuốn lấy đầu lưỡi nàng quấy loạn, đôi tay thì xoa nắn bộ ngực lớn, còn chuyển xuống phía dưới xoa lên âm hộ, côn thịt thì không ngừng điên cuồng đâm thọc trong huyệt động ngập nước, cho dù là vẫn bị cổ tử cung ngậm chặt, nhưng đã có cảm giác hơi được thả lỏng.

Toàn thân Diễm Quỳnh bị người yêu đùa bỡn cũng không nhịn nổi nữa, hai tay mơn trớn trên lồng ngực rắn chắc của Hải Đăng, một bàn tay đặt sau lưng cậu lung tung vuốt ve, một bàn tay với xuống giữa hai chân xoa nắn tinh hoàn vẫn đè ngoài âm hộ của mình, eo cũng hơi rướn lên, ngọ nguậy cọ xát phối hợp với tiết tấu cắm rút của người yêu.

Bỗng chốc, tất cả các điểm mẫn cảm của cả hai đều bị đối phương nắm giữ, thân thể dính chặt không còn một khe hở, trong không khí tất cả đều là tiếng thở dốc thô nặng cùng tiếng rên rỉ bị đè nén.

Diễm Quỳnh không biết hoa huyệt mình đã chảy bao nhiêu nước, chỉ biết tấm nệm dưới thân đã ướt sũng không còn gì, cứ như bị trẻ tè dầm ban đêm.

Rốt cuộc trong một đợt sóng triều, cổ tử cung của nàng hoàn toàn bị làm mềm nhũn, tử cung vì căng thẳng mà co chặt dần dần có buông lỏng, phần quy đầu vốn tắc cứng trong động thịt non cũng dần dần được buông ra, côn thịt to tướng rốt cuộc cũng rời khỏi cổ tử cung, rút ra ngoài hoa huyệt.

Nhưng mà, theo quán tính thọc vào khiến côn thịt bị nhồi lại tử cung, lần này đã không bị kẹt nữa, mà là được tầng tầng thịt non ngậm lấy, không ngừng liếm mút.

Lần này hoàn toàn không giống với màn giày vò lung tung vừa rồi, tuy rằng lực cắm không lớn, nhưng quả thật đã dỗ dành được cái hoa huyệt ngứa ngáy cùng chú chim sưng to đau đớn này.

Hai người đắm chìm trong tình dục đều không khỏi rên thành tiếng, sướng đến tê cả da đầu, trong thân thể như có thứ gì kêu gào muốn càng nhiều hơn nữa. Côn thịt to tướng rốt cuộc không thể nhịn được nữa, ngay trong phòng ngủ của Đăng, cậu đang chịch điên cuồng vào hoa huyệt cô bé người yêu của mình.

Gậy thịt to lớn mỗi lần đều rút hẳn ra ngoài cửa huyệt, rồi lại cắm phập lút cán vào cổ tử cung, cứ như đã ghi hận việc lúc trước bị tử cung cắn chặt, giờ nó trả thù bằng cường độ đâm mạnh đến đáng sợ, chọc đến tử cung rồi còn hung hăng nghiền thêm mấy cái.

Diễm Quỳnh bị làm đến khó thở, vô ý thức mở miệng, thiếu chút nữa đã quên đây đang là buổi sáng sớm an tĩnh, cha mẹ chồng tương lai còn đang ở dưới nhà, người con trai trên thân mình đang hì hục "giã gạo"

Ngay khi nàng suýt không nhịn được muốn kêu to thành tiếng, một bàn tay chợt bụm chặt miệng bé Quỳnh, Hải Đăng lúc này đã chẳng thể nghĩ gì được nữa, một tia lý trí cuối cùng mách bảo cậu phải cố gắng giữ yên lặng vì đã nhẫn nhịn quá lâu, giờ chỉ biết điên cuồng làm, nhắm thẳng cái lỗ mềm mại chặt chẽ kia mà giã, đè nặng cô bé xinh đẹp dưới thân, vòng eo phầm phập di động, cắm côn thịt thô to kia vào trong hoa huyệt đầy dâm dịch, càng "đâm" lại càng thêm hưng phấn, bàn tay to còn lại tàn nhẫn nắn véo lấy bầu vú bự.

Diễm Quỳnh cũng chợt nhớ ra không thể phát ra tiếng, chỉ là hoa huyệt bị chịch quá sướng, thậm chí nóng rát, bị căng mở quá rộng đến phát đau, nhưng cảm giác lại quá sướng.

Nàng cũng có thể nhìn ra được trạng thái của người yêu có điểm khác thường, côn thịt sưng to, nóng đến không bình thường, hoàn toàn đã vượt ra khỏi sự hiểu biết về độ to nhỏ của Diễm Quỳnh, nếu phát hiện mình làm sai người, tin tưởng Hải Đăng nhất định có thể kiềm chế, chứ không phải sẽ điên cuồng như thế này.

Nàng kéo một bên chăn hung hăng cắn lấy, thừa nhận sự ra vào nóng nảy của người con trai, côn thịt vừa to vừa quá cứng, còn đang nện cực mạnh nhồi cả vào tử cung, khoái cảm vừa xót vừa tê dại làm bên trong hoa huyệt tiết dâm dịch giàn giụa, trước mắt nàng như biến thành màu đen, chênh lệch thể lực giữa nam và nữ vào lúc này đã hoàn toàn thể hiện rõ.

Hai người thô nặng thở dốc tuy không quá lớn tiếng, cũng không có rên rỉ kêu dâm, nhưng Hải Đăng lại phát hiện, tiếng nước văng ra cùng tiếng da thịt nện nhau dưới thân cũng không nhỏ, còn cứ quanh quẩn mãi trong đêm khuya thanh vắng này.

"Bạch… Òm ọp… Bạch… Bạch…” Tiếng động vang lên buổi sáng sớm cũng có thể sẽ khiến cho cha mẹ mình chú ý.

Hải Đăng sờ soạng kéo được một mảnh vải nhỏ, hình như là khăn lụa của nàng. Một mặt cậu vẫn dùng côn thịt to tướng nhồi vào hoa huyệt Diễm Quỳnh làm bụng dưới nàng phải nhô lên, một mặt dùng hàm răng cắn xé phần giữa khăn ra một lỗ hổng, rồi dùng tay xé mở thành một cái lỗ nhỏ.

Cậu rút côn thịt ra, đặt chiếc khăn lên ngoài âm hộ người yêu, nhắm đại khái, rồi lại xỏ côn thịt xuyên qua cái lỗ khăn vào hoa huyệt, quy đầu xòe ra cứng như sắt lại trực tiếp xông vào miệng tử cung, côn thịt đâm quá sâu, làm nhụy hoa mẫn cảm bên trong run lên, thịt non siết chặt lại phun dâm dịch dầm dề.

Cũng may lần này hai hòn tinh hoàn đều đánh lên khăn lụa, tiếng động vì thế nhỏ đi nhiều. Mà chất lượng chiếc khăn quả thật quá tốt, cũng không quá cản trở dưới thân hai người, bị cú giã đáng sợ cắm sâu vào, bên trong lỗ hoa huyệt cô bé Diễm Quỳnh bị người yêu thọc đến tê dại, run rẩy không ngừng.

Lại thêm hơn trăm lần cắm rút điên cuồng, tuy rằng không có tiếng vang, nhưng là dâm dịch chảy ra dần dần thấm ướt khăn lụa, chiếc khăn ướt sũng dán lên âm hộ nàng, thịt non bị côn thịt điên cuồng cắm vào rồi bám theo khi rút ra, lại theo cú nắc của Hải Đăng mà chui vào lỗ, chiếc khăn dính theo cả thịt non dần đi vào, lúc đầu chỉ có một đoạn, sau đã là nguyên một góc khăn.

"A, khăn… khăn bị nhét vào rồi.” Diễm Quỳnh bất chấp việc phải giữ yên lặng, nhỏ giọng nhắc nhở.

Nhưng Hải Đăng đã đang tới thời điểm mấu chốt, sao có thể ngừng lại, ngược lại bởi vì chiếc khăn tạo thêm tính chất bất đồng cho cảm xúc, làm cậu bị kích thích giã càng ác liệt hơn.

Chiếc khăn đáng thương đầu tiên là bị người nam xé rách, sau đó bị dâm dịch của người nữ làm ướt nhẹp, bị hai tinh hoàn vả đánh liên hồi, cuối cùng còn bị côn thịt lớn ra sức nhồi vào huyệt thịt.

Trần Thị Diễm Quỳnh muốn phát điên rồi, côn thịt của người yêu vốn đã quá lớn, lúc này bên trong còn nhét thêm một chiếc khăn, cùng với từng cú thọc điên cuồng ngày càng thêm sâu, bụng dưới cũng bị đâm đến nhô lên một khối.

Trong trận "đánh nhau" điên cuồng này, cuối cùng chiếc khăn bị thọc tới một góc hẻo lánh trong hoa huyệt, bởi vì vấn đề về góc độ mà nơi này còn chưa từng bị cắm đến, lúc này bị khăn quàng nhét vào, còn bị Hải Đăng "đâm" lia lịa, cứ như đang có hai côn thịt đang thay nhau giã trong hoa huyệt Diễm Quỳnh.

Từng cú nắc của Hải Đăng đã càng ngày càng nặng, càng lúc càng nhanh, côn thịt cũng sưng to đáng sợ, rốt cuộc trong đợt cắm rút cuống cuồng cuối cùng, cậu bắn phọt ra, tinh dịch nóng bỏng điên cuồng vọt thẳng tới tử cung, toàn bộ cú bắn tinh giằng co đến nửa phút, vừa mạnh vừa quá nhiều.

Diễm Quỳnh chỉ cảm thấy bên trong hoa huyệt như vừa bị súng đại liên bắn phá, hơn nữa trải qua thời gian quá dài bị kích thích điên cuồng, thân thể nàng căng chặt, hoa huyệt rốt cuộc không thể chịu được nữa, mọi khoái cảm trong thân thể giờ khắc này cũng tuôn trào, phía trên hoa huyệt là lỗ niệu đạo cũng rào rào phun ra cả nước tiểu.

Nàng hoàn toàn bị một côn thịt cực to đâm vào hoa huyệt, cột nước từ bên trong điên cuồng phun trào, bắn cả lên người Hải Đăng, còn có một ít phun cả lên mặt cậu, Diễm Quỳnh quả thực không dám nhìn vẻ mặt của người yêu nữa.

Đã không còn âm thanh nện nhau chát chúa, xung quanh bỗng càng thêm an tĩnh, hô hấp thô nặng của hai người cũng dần dần ổn định trở lại. Buổi sáng đầu tháng tám cũng khôi phục lại sự yên tĩnh, nhưng hai người đều biết, có thứ gì đó đã không thể trở lại như cũ nữa rồi: nàng sẽ chính thức trở thành vợ của Hải Đăng vào một ngày không xa...
Truyện được sáng tác bởi: Brandy Tran. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.