Những Người Hàng Xóm Dâm Đãng

Chương 5

– Chào các bà chị yêu quý. – Nó oang oang khi vừa bước chân vào phòng.

– Em có quà cho mọi người nè.

– Chào em. A, thằng này được đấy. Có thế thì mới tán được gái chứ. – Tiếng chị Loan

– Chị Dung ơi, chị làm báo cáo nhé. Hì

– Uh, chị làm xong rồi. Đợi cậu nữa chắc đến tết.

Một ngày như mọi ngày, quanh ra quanh vào với mấy cái số liệu. Ah, em Nhung – nó chợt nghĩ ra. Lấy điện thoại vào danh bạ, đây rồi Nhung SP.



“Ước gì, anh ở đây giờ này… ước tút…tút…”

User busy. WHF? Mịa khỉ.

– T ơi, giúp chị cái này với – Chị Dung gọi.

– Dạ vâng. Chuyện gì vậy chị.

– Em làm nốt cái hợp đồng này giúp chị. Đây là toàn bộ số liệu và thông tin đối tác.

– Yes, madam.



– Xong rồi chị ơi!

– Uhm, mang chị xem nào.

– Đây chị – nó ghé sát xuống tai Dung – Hôm nay chị đẹp quá.

Dung quay sang lườm nó.

– Lại nói linh tinh đấy.

Cụt hứng, nó quay về chỗ ngồi. Lại vào nghiên cứu truyện sex Hic, càng đọc càng thấy mình thật kém cỏi, chán chẳng buồn chết. Tự ti quá. Đúng là kẻ ăn không hết người lần không ra. Mà thôi kệ mịa nó, đi ăn phát đã. Mông và ghế vừa hát bài chia ly thì có điện thoại. Số lạ hoắc?…

– Alo, anh T ạ. Em Nhung đây

Ô la la.

– Uh, anh đây. Lúc nãy anh gọi không thấy em nghe máy.

– Vâng, lúc đó em đang thi. Anh đã được nghỉ chưa ạ.

– Anh chuẩn bị nghỉ rồi. Hay anh mời em đi ăn trưa nhé. Em ở chỗ nào anh qua đón.

– Dạ thôi, để hôm khác đi anh. Hôm nay em có việc rồi.

– Vậy ah! Thế thôi vậy, để hôm khác.

Tút… tút…

– Này, làm gì mà như mất hồn thế. Đi ăn cơm thôi. – Tiếng chị Dung làm nó giật mình.

– Vâng, chị em mình đi.

– Lần sau ở công ty em đừng nói như vừa nãy. Nhỡ mọi người hiểu nhầm thì chết đấy. – Chị Dung nói nhỏ

– Vâng (mà đíu hiểu là hiểu nhầm cái gì nữa)

– Thôi đi nhanh không mọi người đợi.

Chiều thứ 6, nó quyết định bắt xe xuống chỗ con bồ nhằm chăn con chym đã đói lả. 7h p.m bắt xe ôm đến chỗ trọ của bồ, nó định giành cho con bé một sự bất ngờ. Đứng trước cửa phòng, nó xốc lại áo xống cho ngon lành và gõ cửa.

Cộc … cộc…

Im lặng. Cộc… cộc… Vẫn im lặng. Quái lạ, rõ ràng là cửa không khóa ngoài mà, đèn vẫn sáng. Nó rút điện thoại… Trong phòng tiếng chuông reo vang nhưng không nghe máy. Chẳng nhẽ nàng ngủ quên???

Đang nghĩ xem nên làm gì. Bất chợt mắt nó hoa lên, mặt mũi nóng bừng chân tay bủn rủn như lên cơn cao huyết áp. ĐM, clgt này? Bên cạnh cửa, một đôi giầy đàn ông nằm chình ình như muốn đập vào mặt nó.

Rầm… rầm…

– Ra ngay, đm không thì đừng trách thằng này.

Trong phòng bỗng có tiếng động gấp gáp.

– ĐM chúng mày có ra không.

Mấy phòng bên cạnh nghe thấy tiếng động đã có người ngó ra.

– Rầm… rầm… – nó điên cuồng đập vào cánh cửa.

Cánh cửa bật mở:

– Bạn gái nó ló đầu ra

– Sao anh… anh lại xuống hôm nay?

Nó không nói gì, xông thẳng vào phòng. Không có ai. Xông vào nhà tắm. A đây rồi. Không biết sức mạnh ở đíu đâu ra mà nó lôi xềnh xệch cái thằng đã cắm (không biết bao nhiêu cái) sừng lên đầu nó ra ngoài.

– Tao hỏi mày, thế này là thế nào.

– Anh… em xin lỗi.

– Lỗi ah? – Nó chợt bình tĩnh một cách lạ thường. – Lỗi là ở tôi, mình tôi không thể đáp ứng được nhu cầu của cô thì cô tìm thằng khác. Thế thôi. Chào!

Nó bỗng cảm thấy chua chát. Không nói thêm một lời, nó lấy bó hoa vừa mua thả xuống đất lấy chân dẫm nát và xách ba lô đi ra. Lang thang, vô định, …

Một chai… 2 chai…3 chai…

– Anh ơi, muộn rồi. Giờ bọn em phải dọn hàng, mong anh thông cảm

– Uhm. – nó đứng dậy thanh toán rồi thất thểu bước ra

Đêm.

– Anh ơi, đi không anh? – Tiếng một con hàng

– Bao nhiêu? – Nó hất hàm

– 250k tàu nhanh anh

– Qua đêm bao nhiêu?

– 600k thôi anh. Nhà nghỉ anh bao

– Đi.

Nó và con hàng đến cái nhà nghỉ gần nhất. Vừa vào phòng con phò đã dính lấy nó.

– Tránh ra, anh tắm cái đã.

Nước mát làm nó tỉnh táo hơn, suy nghĩ sáng suốt hơn. Xét cho cùng thì nó và con bạn nó cũng chẳng khác gì nông dân và rau cho lắm. Nó chưa bao giờ xác định một cách nghiêm túc với con bé kia cả. Nó mất công chăn dắt, mất công đá đưa và kết quả thu lại cũng khá mĩ mãn rồi. Chỉ là hơi tức vì tự ái tí. (thằng nào bị cắm sừng mà không tức thì kê chym lên cái thớt chặt mẹ đi)

Người anh phang trên thế gian còn rất nhiều

Người anh phang đâu chỉ có riêng mình em

Vừa lau người nó vừa khẽ huýt sáo. Ra đến giường, con phò đã trần như nhộng từ lúc nào. Ôi đờ cờ mờ, sao mà lại xấu vờ cờ lờ thế này. Rất nhanh nó quyết.

– Anh hơi mệt, không có hứng. – Rút 250k đưa cho con phò – Coi như anh đi tàu nhanh. Em ra đi.

Con phò có vẻ hơi ngạc nhiên nhưng cũng hiểu nên phải làm gì. Rất nhanh, mặc quần áo và next.

Nốc thêm 2 chai bia có trong tủ. Nó quyết định. Ngủ
Truyện được sáng tác bởi: MeiMei. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.