Những Người Hàng Xóm Dâm Đãng

Chương 6

Cả thứ 7, chủ nhật nó nằm lỳ trong phòng. Trên đời có tứ khoái thì nó có 3: Ăn, Ngủ và Ị. Thiếu mỗi Đụ. ĐM, đời quá đen.

Thứ 2.

– Có tin mới đây – tiếng chị Loan.

– Gì thế chị?

– Hôm nay là sinh nhật của trưởng phòng. Sếp mời cả phòng cuối giờ chiều đi ăn sau đó đi hát.

– Hoan hô……

8h30 p.m

Sau khi ăn uống chán chê, cả phòng bắt đầu đi hát. Nó cũng chẳng ham mấy cái món này. Ngồi sát chị Dung nó lại thấy nóng ran người. Bàn chân khẽ chạm vào bắp chân Dung. Nàng khẽ dịch chân ra, nó lại tiến theo. Tiếng nhạc ầm ĩ, ánh đèn loang loáng như khích lệ nó tiến xa hơn. Thi thoảng nó vuốt lên cặp đùi nàng, liều lĩnh hơn nó còn thò tay cả vào trong váy Dung khiến cho nàng giật nẩy mình. 22h, mọi người đứng dậy ra về.

– Để em đèo chị về.

– Thôi, chị gọi taxi về cũng được.

– Muộn thế này rồi, đi taxi nhỡ đâu…

Dung lưỡng lự.

– Ừ, thôi cũng được

Nó cố tình chờ mọi người đi trước hết rồi mới nổ máy xe.

– Đi chị.

Dung loay hoay mãi mới ngồi được lên xe, phần vì nàng mặc váy, phần vì sợ chạm vào người nó. Cố tình ga mạnh, cái xe chồm lên và không còn cách nào khác Dung phải vịn chặt vào eo nó. Nàng đánh nhẹ vào lưng nó:

– Đi kiểu gì thế?

– Hi, tại Dung không ôm eo mà

– Thôi đi, nhỡ có ai thấy thì chết đấy.

– Làm gì có ai đâu. T cho mọi người đi trước hết rồi mà. Mình đi ăn cái gì đi, T đói quá lúc nãy chẳng ăn được gì.

– Thôi, đi về. Muộn lắm rồi đấy.

– Một lúc thôi mà, không mất nhiều thời gian đâu.

– Uhm. Nhưng nhanh lên nhé.

Nó và Dung rẽ vào quán ăn đêm. Gọi 2 suất phở nhúng, nó cắm cúi nuốt cho bằng hết suất của mình trong khi Dung cứ ngồi nhìn nó.

– Ơ, Dung không ăn ah?

– Uhm, T ăn xong chưa. Mình về đi, 11h rồi

– Ok. – Làm thế nào tiếp bây giờ nhỉ. Rủ đi nhà nghỉ thì chắc chắn không được rồi.

Nó cố tình đi thật chậm, vừa đi vừa nghĩ mưu. Đến lúc rẽ vào ngõ về nhà Dung mà vẫn chưa nghĩ ra cách nào. Mịa nó, bao nhiêu cái thông minh ban ngày giờ biến đâu hết.

Ngõ vào tối om, vắng tanh. Liều thôi. Nó dừng xe lại

– Ơ, T làm gì thế?

– T nhớ Dung lắm, lúc nào cũng muốn được ôm Dung thật chặt thôi. – Nói đi đôi với làm, tay nó vòng ra ôm siết lấy Dung.

– Thôi, bỏ Dung ra đi. Nhỡ có ai đi qua thì sao.

Không trả lời, nó cúi xuống. Môi tìm môi, lưỡi tìm lưỡi. Dung không chống cự nhưng cũng không đáp trả. Có lẽ nàng cũng muốn nhưng còn ngại nên để mặc nó muốn làm gì thì làm. Lưỡi nó lùa vào miệng đùa nghich với cái lưỡi thơm tho của Dung. Tay bắt đầu hoạt động, vuốt dọc sống lưng, dùng móng tay cào nhẹ vào lưng nàng. Chậm rãi, nó lần tay xuống mông nàng xoa nhẹ, dường như Dũng cũng bị kích thích. Nàng vòng tay ôm nó, chân kiễng lên, đáp trả nhiệt tình nụ hôn mà nó đang dành cho nàng. Tiến bước tiếp theo, nó hạ thấp người hôn xuống cổ, tay tiến dần vào phía trong váy nàng, mục tiêu là đám rừng nằm ở giữa ngã ba.

– Đừng T, dừng lại thôi.

Có mà ngu mới dừng – Nó nghĩ và tiếp tục tiến sâu hơn. Đây rồi, cái mu cao cao. Nó xoa nhè nhẹ và ngẩng lên hôn vào môi nàng.

“Ư… ư…” 30 giây sau, vâng đúng 30 giây, lồn Dung đã ướt nhẹp. Nàng kiễng chân lên, ưỡn người về phía trước, mắt nhắm nghiền. Nó tốc váy nàng lên, tụt cái quần lót đã ướt đẫm một khoảng ở đáy. Tay nó tự kéo khóa quần mình và loay hoay móc cái của nợ của nó giờ đã căng cứng hết cỡ. Nó đẩy Dung dựa vào xe, và cầm dương vật tiến vào. Đúng lúc đó, Dung chợt như bừng tỉnh. Nàng mạnh mẽ đẩy nó ra và cúi xuống kéo cái quần lót lên.

– Không đươc. Mình không được làm thế.

– Sao vậy? – Hỏi ngu cực kì.

– T biết là Dung cũng muốn thế mà.

– Nhưng…

– Nó tiến lại, tì dương vật vẫn căng cứng vào bụng dưới của nàng. – Chiều T đi mà. Lần này nữa thôi.

Nàng vòng tay ôm lấy nó.

– Dung cũng nhớ T lắm. Nhưng ở đây không đươc.

– Vậy mình ra khách sạn nào đó đi. – Nó hạ bài.

– Không… Về nhà Dung đi – nàng cúi gằm mặt xuống (có lẽ ngại vì rủ trai về nhà)

– Nhưng … còn ông xã Dung, con Dung nữa.

– Đi. – Nàng dứt khoát – nhà Dung không có ai ở nhà.

Ôi cái đờ cờ mờ, thế mà không nói sớm để cậu phải đau đầu nhức óc rồi cuối cùng phải dùng cái trò đứng bờ đứng bụi thế này.

– Ok. Nó cười toe toét rồi hôn nhẹ vào má nàng.

– Chỉ được cái thế là nhanh thôi. Đáng ghét. – Nàng nguýt yêu nó. Mà không cho cái kia vào cứ để thế mà đi ah?

– Ôi chết. Tại T mừng quá nên quên. Đi thôi

5 phút sau, nó và Dung dừng lại trước nhà nàng, một ngôi nhà 2 tầng khang trang. Mở cửa vào nhà, Dung bật đèn lên. Nó dắt thẳng xe vào nhà. Quay sang ôm chầm lấy Dung, nó tham lam nút lấy nút để lưỡi nàng. Tay mạnh bạo hết bóp vú rồi đến mông.

– Từ từ đã T – nàng đẩy nó ra – vào phòng đã.

Nó bế thốc Dung lên đi vào phòng ngủ, đặt nàng xuống giường. Nhẹ nhàng, âu yếm nó vuốt ve khuôn mặt Dung, cúi xuống hôn nàng. Dung không ngại ngần vòng tay ôm nó. Hai thân thể như ép sát vào nhau. Đam mê.

Kéo áo nàng lên, nó úp mặt vào hai bầu vú trắng hồng của nàng mút lấy mút để như thể bị nhịn đói từ năm 1945. Dung chủ động lột cái áo qua đầu, tháo cái áo ngực quăng sang một bên, tay nàng ghì chặt đầu nó, mắt nhắm nghiền tận hưởng cảm giác tê tê, buồn buồn mà cái lưỡi nó đang tạo ra trên ngực nàng. Cả cơ thể nàng nóng dần lên khi nó hôn dần xuống bụng, đầu lưỡi nó ngoáy vào cái rốn nàng khiến Dung ưỡn người lên và bật ra tiếng rên nho nhỏ.

“Ư… ư…”

Nó ngồi dậy, luồn tay ra phía sau kéo cái khóa váy xuống. Dung nhấc mông lên như muốn bảo nó tụt luôn cái váy xuống. Khi cái váy xuống đến đầu gối, nàng co chân đạp cái váy rơi xuống đất, cà thân thể nàng bây giờ chỉ còn mỗi cái quần lót màu đỏ có viền ren đính thêm vài sợi kim tuyến ở đúng chỗ cái mu nhô cao. Nó ngẩn người ra, nuốt nước bọt đánh ực một cái. Hấp dẫn quá, quyến rũ quá, gợi tình quá. Dung thấy nó không động đậy gì, nàng mở mắt ra, thấy nó ngồi thừ người ra thì hỏi.

– T sao vậy?

– À, không có gì. Anh thấy em đẹp quá nên ngắm một chút ấy mà. – Nó nói rồi cúi xuống cắn nhẹ vào tai nàng.

Dung cũng không ngại ngần quay sang ôm chặt, nàng chủ động hôn lên môi nó, nút lưỡi nó. Tay nàng luồn vào trong áo, xoa lên ngực chỗ 2 quả nho khô của nó khiến nó nổi da gà. Rất nhanh, nó lột cái áo pull ra khỏi người. Miệng hôn, tay bóp, tay còn lại mở cái thắt lưng, cởi cúc quần và đẩy nó xuống. Tay Dung theo tay nó chạm vào cái dương vật đang căng cứng đến cực đại, chân nàng co lên giúp nó đẩy cái quần ra khỏi người. Gấp gáp, nóng bỏng. Tay nó thò vào trong cái quần lót vuốt dọc cái khe lồn ướt đẫm của Dung, nàng rên nhẹ, tay cũng không để im sục nhẹ dương vật, một ngón tay gãi gãi vào bìu dái nó. Một chút nước nhờn rỉ ra trên đầu dương vật làm nó bị kích thích đến cực điểm. Không ổn. Nhanh còn kịp. Nó đẩy tay Dung ra, trườn lên người nàng, dương vật nhắm trúng mục tiêu đẩy mạnh. Ư…

– Lồn em nóng quá Dung ơi.

– Cho anh hết đấy cưng ơi. Yêu em đi.

– Nó nhấp nhổm cái mông. Hừ… hừ… Anh sướng quá nè… hừ… hừ

– Ư… em … cũng thế. Nhanh đi anh. – Dung vòng tay qua vai nó siết chặt như thể sợ nó sẽ rút cái đó ra bất thình lình.

“Phạch… phạch…” cả căn phòng chỉ còn tiếng rên rỉ.

– Đổi chỗ đi em – nó nói

Ngay lập tức, Dung vùng dậy đè nó xuống.

– Em phi ngựa nhé.

– Phi nước đại đi em.

– Ư… em… sướng – Dung phi nước đại, mắt nhắm nghiền, tay nàng cầm lấy tay nó đưa lên vú. – Bóp đi anh, bóp nát em đi. Em… sướng… ư… ư

– Hừ… hừ… ôi anh sắp ra

– Chờ em với…a…a…

– Nó vùng dậy, ôm lấy Dung chơi ngồi. Căng cứng, nóng bỏng. A… a… anh ra nè em

– Ư… em cũng ra nè.

Trống rỗng, nó ra ào ạt như muốn cho lồn Dung no nê tinh trùng, nàng cũng chẳng kém cạnh tí nào, khí tuôn ra ào ào.

Cả hai đổ ập xuống giường, ngất ngây trong cơn khoái lạc. Nó đặt lên môi nàng một nụ hôn nhẹ nhàng

– Em ra nhiều thế – nó trêu Dung

– Anh có kém tí nào đâu. Đầy tràn cả lồn người ta rồi nè. – Dung cũng không vừa.

Nó nhấc mông định rút ra. Dung ghì chặt lại.

– Để đó đi anh

– Thế này gọi là ngâm cá trê à? – nó cợt nhả

– Đáng ghét. – Và nó ăn trọn cái véo muốn đứt bả vai

Dương vật nó xìu lại và tuột ra khỏi người Dung.

Nằm xuống cạnh Dung, nó hỏi.

– Dung có thỏa mãn không?

– Có, cảm ơn T. Đã rất lâu rồi Dung không có cảm giác được làm một người đàn bà theo đúng nghĩa đen.

– Sao thế?

Nép sát vào ngực nó Dung bắt đầu kể…

– Thực ra, vợ chồng Dung đã sống li thân hơn một năm nay. Chắc T và mọi người không tin nhỉ. Cuộc sống có nhiều thứ mà mình không thể lường trước được. Khi mới cưới, vợ chồng Dung cũng rất hạnh phúc, rồi bé Chi (con của Dung) ra đời càng làm cho hạnh phúc gia đình được vun đắp thêm. Những tưởng sẽ chẳng có gì có thể chia rẽ được gia đình Dung – cái gia đình mà mọi người vẫn ghen tị.

– Nhưng sao…? – Nó sốt ruột.

– Mọi chuyện thay đổi kể từ cái ngày định mệnh đó…. Dung nhớ rất rõ, hôm đó là ngày Noel. Buổi tối, hai vợ chồng chuẩn bị đưa bé Chi đi chơi thì có tiếng chuông cửa.
Truyện được sáng tác bởi: MeiMei. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.