Nghiệp Luân Hồi

Chương 1: Kiếp trước kiếp này

"Choang" một tiếng, chén trà rơi xuống đất vỡ vụn! Tôi nhảy dựng lên, phẫn nộ quát: "Đừng quanh co nữa Linh! Nói tới nói lui, đơn giản là cô muốn bỏ tôi, đúng không?"

Linh ngồi đối diện tôi, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, thân hình yếu đuối đang run rẩy. Nàng cắn môi, nhẹ nhàng mà lại kiên quyết trả lời: "Đúng!"

Đầu tôi như sắp nổ tung, tức giận đến mức suýt nữa nôn ra máu! Con nhỏ này quả thật càng ngày càng láo, lại dám làm tôi khó xử như thế! Tôi hung ác nhìn nàng chằm chằm, cười lạnh nói: "Tốt! Cuối cùng cũng nói thật! Học mấy năm đại học, tầm mắt thanh cao rồi, liền chướng mắt thằng công nhân vô văn hóa này rồi?"

Linh đỏ mặt lên, vội vàng chối đây đẩy: "Anh Bân, anh hiểu lầm rồi. . ."

"Tao không hiểu lầm gì hết!" Tôi to tiếng quát, đá vào ghế một cái, hung hăng chất vấn nàng, "Lúc nhỏ nhà mày nợ bọn cho vay nặng lãi, là ai thay cha mẹ mày trả nợ? Mày học đại học bốn năm nay, là ai thanh toán tiền ăn học cho mày? Hắc hắc, đứa nào khóc lóc cam đoan với tao, chỉ cần học xong, liền ngoan ngoãn làm vợ tao? Nói đi! Con khốn trả lời tao đi!"

Linh oan ức nhìn tôi, ánh mắt trong sáng mang theo vô cùng thương cảm, nghẹn ngào nói: "Anh Bân, đại ân đại đức của anh, em sẽ vĩnh viễn không quên! Nhưng mà. . . Nhưng mà anh cũng không thể ép buộc em yêu anh chứ!" Nói xong, nàng bật khóc nức nở.

Nhìn dáng vẻ đáng thương của nàng, lòng tôi mềm nhũn xuống. Cô bé xinh đẹp trong sáng này, trang nhã như một đóa cúc mùa thu. Nụ cười của nàng tinh khiết như của một thiên sứ, tính cách dịu dàng nhã nhặn. Nghiệp Luân Hồi - Chương 1: Kiếp trước kiếp nàyNàng vẫn luôn là người mà tôi yêu nhất. Đời này tôi nhất định phải đạt được nàng, nếu không sống cũng chẳng còn ý nghĩa nữa, còn không bằng đi làm bạn với Diêm Vương! Thôi được rồi, sớm hay muộn nàng cũng là vợ của tôi, nổi nóng với nàng làm gì?"Được rồi! Đừng khóc nữa. . ." Tôi cố gắng điều chỉnh âm lượng của mình trở lại bình thường, hòa hoãn nói, "Sau khi tốt nghiệp em về nhà với anh đi. . . Chuyện kết hôn chúng mình tạm gác lại cũng được!"Linh không lên tiếng, yên lặng nức nở trong chốc lát, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn thẳng vào mắt tôi nói: "Anh Bân, em sẽ không trở về với anh đâu. . . Bởi vì… Bởi vì em có bạn trai rồi. . ."

"Cái gì?" Tôi rít lên, không tin nổi tai mình, hơn nửa ngày mới tỉnh táo lại, giận dữ hét lên, "Nó là thằng khốn nào? Dựa vào cái gì tranh gái của tao? Địt mẹ nó, tao mà không thịt được thằng này thì tao đéo phải là người nữa!" Vừa nói, tôi vừa cuốn tay áo lên, nổi trận lôi đình phóng ra ngoài. Xông đến cửa, tôi mới nhớ ra, mẹ nó tôi vẫn còn chưa biết thằng đó là ai!

Linh lau nước mắt, ai oán nói: "Anh Bân, tiền em nợ anh, em nhất định sẽ trả lại! Dù là mười năm, hai mươi năm. . . Em sẽ bồi thường anh cả vốn lẫn lãi. . ."

"Cút mẹ mày đi cả vốn lẫn lãi!" Tôi tức giận vô cùng, oán hận "Phì" một tiếng, chửi ầm lên, "Mười năm hai mươi năm sau, tao già liệt dương mẹ nó rồi, còn con nào chịu gả cho tao nữa! Không được, bây giờ mày phải đi theo tao ngay!" Nói xong, tôi tiến sát đến, lập tức bắt lấy cổ tay nhỏ nhắn của nàng, không nói không rằng lôi đi!

Linh sợ hãi kêu lên: "Thả tôi ra. . . Anh buông tay ra. . ." Nàng ra sức giãy dụa, thế nhưng chút sức lực nhỏ bé của nàng căn bản chả có bất kỳ ý nghĩa gì với tôi. Tôi nhanh chóng kéo nàng ra ngoài phòng, mở cửa ra!

Đột nhiên, một bóng người từ ngoài hành lang vọt vào, húc mạnh vào ngực tôi. Không ngờ được ngoài cửa lại có người mai phục, tôi lập tức loạng choạng ngã nhào xuống đất.

"Khốn khiếp!" Tôi gầm gừ nhảy bật dậy, thuận tay nắm lấy vạt áo của thằng kia, không nói không rằng vả cho nó hai cái, "Mẹ mày, cả bố mày cũng dám đụng, không muốn sống nữa à?"

Tôi đang muốn đấm thằng đấy mấy cái cho hả giận, ai ngờ Linh bỗng nhiên nhào đến, túm chặt lấy cánh tay của tôi, khóc lóc van xin: "Anh Bân, đừng đánh nữa! Xin anh đừng đánh nữa. . ."

Tôi ngẩn ngơ, không nhịn được nhìn thằng kia một cái! Hắc, thì ra là một thằng sinh viên đẹp trai, mặt hoa da phấn, tóc xịt keo bóng loáng, da trắng như đàn bà.

Lúc này, hắn đang giận dữ trừng mắt nhìn tôi, trong ánh mắt tràn đầy khinh bỉ và oán hận.

"Linh, nó là ai?" Vừa dứt lời, tôi đã nhìn thấy mặt linh lộ ra biểu cảm vừa khẩn trương lại đau lòng, âu yếm nhìn thằng nhóc kia. Tôi lập tức bừng tỉnh ngộ, cái gì đều hiểu! Cơn đố kị mãnh liệt từ buồng tim xông thẳng lên đầu, hừng hực thiêu đốt hai mắt tôi đỏ bừng lên.

Linh hiển nhiên đã nhận thấy sát khí dữ tợn của tôi, hoảng sợ run rẩy nói không ra lời. Không ngờ thằng soái ca kia lại mở miệng, lạnh lùng nói: "Tôi là bạn trai của Linh! Nàng yêu tôi, muốn gả cho tôi! Tôi sẽ không để cho ông mang cô ấy đi đâu, nếu ông muốn thế thì phải bước quá xác tôi trước!"

"Giỏi! Mày có gan lắm! Ha ha ha. . ." Tôi cười như điên, "Xoẹt" một cái, từ trong túi quần rút ra một con dao gấp, cổ tay rung lên, lưỡi dao sáng loáng gác lên cổ hắn, nhe răng cười nói, "Mày đã có gan như vậy, tao liền thỏa mãn mong ước của mày!"

"Đừng!" Linh sợ hãi hét lên, quỳ xuống trước mặt tôi, nghẹn ngào nói: "Anh Bân, em nói thật cho anh biết! Em. . . Em đã trao thân cho anh ấy rồi. . . Sao em còn có thể kết hôn với anh được nữa?"

"Cái gì?" Tôi như sét đánh mang tai, ngây dại cả người! Ánh đèn rực rỡ trong mắt tôi dường như đã mất đi màu sắc. Thì ra tôi nhất thời vô ý, vị hôn thê đã bị người khác phá trinh rồi, không còn nguyên tem nữa. . .

Miệng tôi méo xẹo, nỗi đau đớn quét sạch toàn thân, đầu óc trống rỗng. Linh quỳ rạp xuống đất, bả vai yếu đuối run lẩy bẩy, khóc nức nở: "Anh Bân, em có lỗi với anh! Ô ô. . . Em nợ anh rất nhiều..., đời này kiếp này cũng không trả hết được! Nếu như. . . Nếu có kiếp sau, em xin làm trâu làm ngựa để báo đáp anh! Thật sự, kiếp sau. . . Kiếp sau em sẽ toàn thân toàn ý dâng hiến cho anh. . ."

"Thối lắm!" Tôi tức giận lớn tiếng quát lên, trong lòng vừa hối hận vừa tiếc nuối. Con đàn bà này đã không còn là xử nữ nữa, vậy thì bất kể thế nào cũng không thể lấy nàng làm vợ rồi, công sức mấy năm nay coi như hoàn toàn uổng phí! Tôi chán nản vô cùng, nhưng đồng thời, một ý tưởng tà ác lại lặng lẽ xuất hiện. . .

"Được rồi, muốn tao tha cho chúng mày cũng được!" Tôi vung tay lên, không chờ Linh mừng rỡ nói lời cảm tạ, liền âm hiểm cười một tiếng, lạnh lùng nói: "Nhưng mày nhất định phải đáp ứng một điều kiện của tao!"

"Điều kiện gì?" Linh nín khóc mỉm cười, ngẩng khuôn mặt xinh đẹp trắng nõn hồng hào lên, chân thành nói, "Chỉ cần em làm được, chuyện gì em cũng bằng lòng!"

"Yên tâm, cô đương nhiên có thể làm được!" Tôi từ trên xuống dưới đánh giá nàng, trong mắt bắn ra tia sáng tham lam. Bất kỳ một người đàn ông bình thường, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như Linh, đang yếu đuối không nơi nương tựa quỳ trước mặt mình, chỉ sợ đều sẽ có vẻ mặt thèm khát như tôi lúc này.

Nàng đang mặc một bộ váy đồng phục, tóc buộc hai bên, hàng lông mi cong vút thỉnh thoảng sợ hãi chớp chớp. Vẻ mặt lo lắng bất an của nàng, có lẽ trong mắt người khác sẽ cảm thấy đáng thương, nhưng rơi vào mắt kẻ háo sắc như tôi, lại càng tăng thêm dục vọng tội lỗi trong tâm hồn. . .

"Cởi hết quần áo xuống!" Tôi khàn khàn nhả từng chữ.

Linh rùng mình một cái, có vẻ cực kỳ sợ hãi, hai tay theo bản năng che ngực lại. Thằng soái ca kia lại bắt đầu giãy giụa, gào lên: "Linh, đừng để ý đến hắn, chạy mau! Nhanh. . ."

Tôi xoay nhẹ cổ tay, lưỡi dao nhọn cứa một vết máu trên cổ của hắn, nói một cách lạnh lùng nhất: "Chỉ cần mày dám nói thêm một chữ nữa, tao liền tiễn mày về Tây Thiên!"

Có lẽ bị tôi hung ác dọa sợ, thằng soái ca lập tức ngậm miệng lại, câm như hến. Tôi cười lạnh một tiếng, hung tợn nói: "Không muốn thằng lồn này chết sớm, liền ngoan ngoãn cho tao thoải mái một lần! Nghe rõ chưa?"

Linh đỏ bừng mặt, bật khóc trong im lặng, ánh mắt tràn đầy đau khổ. Nàng nhíu mày trầm tư, cuối cùng đành khuất phục, ngón tay thon dài đặt lên áo sơ mi, chậm rãi cởi từng cái cúc xuống.

Hai bên vạt áo từ từ mở ra, cơ thể nàng trắng lóa đến mức chói mắt, bộ ngực săn chắc nhô lên như hai quả núi, dù đang bị nịt vú bó chặt, nhưng chỉ cần liếc nhìn đường cong lả lướt kia liền có thể tưởng tượng ra, hình dạng bên trong là cỡ nào hoàn mỹ mê hồn!

Máu nóng trong người rần rật chảy, tôi chuyển con dao sang tay trái, tiếp tục kề lên cổ thằng kia. Tay phải thô bạo xé rách váy áo của Linh. Nàng kinh hoàng bất lực nhìn tôi, nghẹn ngào van xin, nhưng lại không dám trốn tránh chống cự. Chỉ một lát sau, nàng đã bị tôi dễ như trở bàn tay lột đi áo ngoài, cơ thể trắng như tuyết chỉ còn lại áo ngực cùng quần lót, che đậy mấy chỗ quan trọng nhất trên người.

"Địt! Thực sự mất trinh rồi!" Lòng tôi ngổn ngang trăm mối, cô bé trinh trắng đáng yêu trong ấn tượng của tôi, trong nháy mắt, đã biến thành một con đàn bà nở nang đẫy đà! Dâm, con đĩ này dâm quá! Hôm nay tôi nhất định phải trút hết thú tính lên cơ thể con đĩ này, để đền bù tuổi trẻ mà tôi đã mất đi!

"Từ giờ trở đi, tao nói gì, mày làm theo như thế!" Tôi lôi thằng soái ca lui ra phía sau mấy bước, dựa vào tường, lạnh lùng nói, "Đầu tiên, mày bò qua đây! Dùng cả hai tay hai chân bò đến cạnh tao!"

Linh chần chờ một chút, ngoan ngoãn úp sấp người xuống, tứ chi chống đỡ cơ thể, chầm chậm bò về phía tôi. Nàng khẳng định chưa từng bò như thế này bao giờ, động tác gượng gạo thiếu tự nhiên, bờ mông thỉnh thoảng nhếch lên, tóc dài rủ xuống, càng nổi bật rõ làn da mịn màng trắng nõn.

Nhìn cô gái xinh đẹp đang bò dưới chân mình, lửa dục của tôi không nhịn được bùng lên, dương vật kịch liệt cương lên trong đũng quần. Linh cũng phát hiện sự biến đổi của tôi, khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên, quyến rũ mê hồn như ánh chiều tà. Tôi nhị không được đưa tay kéo tóc nàng, cưỡng ép kéo đầu của nàng vào giữa háng. Khuôn mặt đáng yêu kia lập tức dí sát vào cặc tôi, cảm giác này quả thật là vô cùng sảng khoái!

Linh nghẹn ngào rên rỉ, giãy dụa vùi đầu giữa hai chân của tôi. Dương vật cương cứng hiển nhiên làm nàng cực kì khó chịu, không thể hô hấp trôi chảy được. Hai hàng lông mày của nàng nhíu chặt lại, nét mặt vô cùng đau khổ. Tôi cười lạnh một tiếng, khinh thường buông lỏng tay ra. Nàng lập tức đổ sụp xuống, cuộn mình nằm xuống đất một cách yếu đuối, không ngừng thở hồng hộc!

"Con khốn, giả vờ đáng thương gì?" Tôi giận dữ quát mắng, nói cũng kỳ quái, từ lúc biết nàng không còn là xử nữ nữa, tình cảm âu yếm lúc trước liền biến mất không còn tung tích, chỉ còn dư lại ham muốn bạo ngược điên cuồng.

Tôi không chút thương hại lườm nàng, khoái cảm trong lòng càng thêm mãnh liệt, đanh thép quát lên: "Đứng dậy, cởi quần tao xuống!"

"A. . . Tha cho em đi Anh Bân. . ." Ánh mắt trong veo như nước của Linh tràn đầy hoảng hốt, nỗi sợ hãi tột cùng khiến nàng quên cả khóc lóc, vài giọt nước mắt vẫn còn đọng lại trên hai gò má. Tôi sầm mặt lại, không chờ nàng nói hết câu, vung tay tát mạnh một cái.

"Dừng tay! Thằng súc sinh này, dừng tay ngay cho tao!" Đột nhiên một tiếng tức giận gầm rú vang lên, suýt nữa làm thủng màng nhĩ của tôi! Quay đầu nhìn lại, thằng soái ca kia đang nhe răng trợn mắt đau đớn kêu lên. Sắc mặt nó đáng sợ doạ người, tay chân cũng đang ra sức giãy dụa! Tôi thầm tức giận, quay cán dao lại hung ác gõ một cái vào đầu của hắn, đánh nó nảy đom đóm mắt, trên trán xuất hiện một vết bầm tím cực lớn.

"Đừng đánh anh ấy! Em xin anh. . ." Linh kêu khóc nhào đến, hai tay ôm lấy bắp đùi của tôi, nước mắt như mưa chủ động cọ mặt vào cặc tôi, buồn bã nói: "Em nghe lời anh. . . Anh muốn gì em đều nghe theo! Đừng làm khó anh ấy nữa. . ."

Tôi sốt ruột ngắt lời nàng, hung ác nói: "Nói nhảm ít thêm! Trước hết để tao thỏa mãn đã rồi nói tiếp!"

Linh rưng rưng gật đầu, ngoan ngoãn quỳ xuống trước mặt tôi, run rẩy duỗi tay cởi thắt lưng của tôi. Quần lập tức từ bên hông rơi xuống, tụt xuống dưới chân tôi. Tiếp đến, nàng do dự một hai giây, xấu hổ nhắm mắt lại, mò ngón tay vào trong quần lót, ngập ngừng móc con cặc khổng lồ của tôi ra.

Ưỡn bộ mông trần trụi lên, tôi cảm thấy gió lạnh ào ào rót vào trong lỗ đít, đặc biệt kích thích! Dương vật nằm trong lòng bàn tay ấm áp, vô tình cương cứng phồng lên. Linh đại khái cũng đã nhận ra kích thước kinh người của nó, luống cuống nhắm mắt lại, toàn bộ phần cổ đều đỏ ửng lên.

Tôi lại rất hưng phấn, ép nàng mở to mắt ra, "Chăm chú" thưởng thức con quái vật trước mặt. Khoảnh khắc Linh chứng kiến con cặc của tôi, tôi rõ ràng bắt được biểu cảm sợ hãi xẹt qua trên gương mặt xinh đẹp của nàng. Đột nhiên tôi phát hiện, tôi thích loại vẻ mặt này! Thích nỗi sợ sâu sắc mà con đàn bà này biểu hiện ra trước mặt tôi!

"Nhìn đủ chưa, ngậm nó vào miệng đi, có gắng mà thưởng thức!" Tôi lạnh lùng tuyên bố mệnh lệnh, ưỡn hông lên thị uy, từ từ dí sát cặc vào đôi môi đỏ thắm của nàng.

Có lẽ bởi vì mùi hôi quá mức nồng đậm, Linh lộ ra thần sắc cực kỳ chán ghét, như sắp sửa nôn ra! Nhưng dưới ánh mắt sắc lẹm của tôi, nàng cuối cùng bất đắc dĩ mở miệng ra, chầm chậm ngậm lấy chỗ đầu khấc. . .Nghiệp Luân Hồi - Chương 1: Kiếp trước kiếp này

Tôi mượn đà nhún mông về phía trước, gần nửa đoạn dương vật lập tức vọt vào miệng nàng, thọt đến tận cổ họng. Linh ngây người ra trước đợt tập kích bất ngờ, còn chưa kịp lấy lại tinh thần, hai mắt tròn xoe, mờ mịt đờ ra không hề nhúc nhích!

Tôi ngửa đầu lên trời, cẩn thận tận hưởng khoái cảm mê hồn khi con cặc được bao bọc trong miệng nàng. Bờ môi ướt át cùng đầu lưỡi mềm mại ấy, mang cho tôi vô tận sung sướng. Dù dương vật mới chỉ nhét vào một chút, nhưng vẫn còn là quá dài đối với Linh, hai má nàng phồng lên hai cục to tướng!

Nhìn dáng vẻ chật vật đầy nhục nhã của nàng, lòng tôi dâng lên khoái cảm phục thù, nhe răng cười nói: "Con đĩ, lần đầu tiên thổi kèn à? Ha ha, để tao dạy mày làm thế nào nhé! Đảo lưỡi qua đầu cặc, sau đó hút mạnh đi!"

Linh ô ô rên rỉ, vụng về thè lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm láp sung huyết quy đầu. Động tác của nàng vô cùng gượng gạo, thỉnh thoảng lại cọ răng vào thịt non nhạy cảm. Nhưng chính sự căng thẳng và vụng về này, lại khiến tôi càng thỏa mãn hơn!

"A... A.... . . Hút mạnh vào. . . Đúng, đúng, chính chỗ đó. . . Đừng có ngừng. . . Ờ. . . Con đĩ, làm tốt đấy. . . Ác ác. . . Sướng quá. . ." Tôi lớn tiếng rên rỉ, vươn tay giữ chặt gáy nàng, phối hợp với dương vật dần dần tăng nhanh tốc độ nhấp vào. Con cặc đen bóng không ngừng ra ra vào giữa hai bờ môi, nửa phần thân trên trắng nõn nà của Linh cũng bắt đầu lắc lư theo!

Tai tôi chợt truyền đến tiếng thở dốc kỳ lạ, tôi vội vàng liếc mắt nhìn xem, chỉ thấy thằng nhóc kia sắc mặt trắng bệch, mồ hôi đầm đìa, đang nhìn chòng chọc vào hai chúng tôi, dưới hàng đã đùm lên một đống!

Tôi cười ha ha, đưa tay vuốt ve mái tóc của Linh như đang vỗ về thú cưng, phóng đãng nói: "Ngay trước mặt bạn trai mình, thổi kèn cho thằng khác! Cảm giác mới lạ này chắc kích thích lắm đúng không?"

Linh thẹn thùng rên rỉ, không hề trả lời. Nhưng điều làm tôi kinh ngạc nhất chính là: nàng lại "Học tập" hết sức nhanh chóng, rất nhanh liền nắm giữ một số bí quyết. Bàn tay nhỏ mềm mại nắm lấy gốc dương vật, đầu lưỡi linh hoạt trêu đùa quy đầu, chủ động hùa theo tiết tấu của tôi!

Tôi đang chìm đắm trong cơn sung sướng đê mê, dục vọng bùng lên càng ngày càng mãnh liệt. Một lát sau, tôi nhịn không được nữa, hét lên một tiếng. Quy đầu phun ra tinh dịch đậm đặc, trực tiếp bắn vào trong miệng của nàng.

Linh né không kịp, hai vai lại bị tôi đè lại không động đậy được, đành khuất nhục đón nhận dòng sữa nóng bỏng này. Lúc tôi rút cặc ra, một dòng chất lỏng trắng đục thuận khóe miệng của nàng chảy xuống, rơi tong tỏng xuống bộ ngực cong vút. Nàng đờ đẫn chớp chớp mắt, hai gò má ửng đỏ, khuôn mặt thiên sứ càng thêm ma mị đầy cám dỗ, khiến trái tim tôi suýt nữa vỡ tung ra!

Tôi hổn hển thở dốc một hồi, nhìn chằm chằm vào thân hình đầy đặn quyến rũ của Linh, dương vật lại rục rịch định ngóc đầu lên. Tôi hừ lạnh nói: "Cởi nốt áo ngực ra, để tao ngắm vú mày, xem có dâm đãng như chủ nhân của nó không!"

Linh xấu hổ nhìn thằng kia một cái, thấp giọng thút thít, với tay ra sau lưng, mò đến móc cài. . .

Đúng vào lúc này, cửa phòng "Kẽo kẹt" bị người đẩy ra, một người bé gái đeo kính ngây thơ xuất hiện. Nàng nhìn thấy tình hình trong phòng tình huống, lập tức ngẩn người! Ba chúng tôi cũng ngây ra, trợn mắt há mồm đứng như trời trồng, toàn thân giống như đã đông lạnh cứng ngắc!

Đột nhiên, ánh mắt cô bé kia rơi vào lưỡi dao sáng loáng trên tay tôi. Nàng lập tức hốt hoảng thét lên, liền xoay người bỏ chạy! Vừa chạy vừa điên cuồng kêu lên: "Cứu mạng với. . . Có cướp. . . Mau đến đây. . ."

Tôi giật mình, bỗng cảm thấy không ổn! Nàng gióng trống khua chiêng nháo lớn như thế, không dẫn người chung quanh đến mới là lạ! Mà chuyện xảy ra trong phòng này, sẽ mang đến hậu quả gì? Trong chốc lát, vài hàng chữ lớn như ánh chớp lóe qua đầu tôi: "Cầm đao hành hung. . . Ý muốn hại người. . . Cưỡng dâm chưa đạt. . ."

Mồ hôi lạnh từ trong lỗ chân lông thấm ra ngoài, tôi hoang mang lo sợ, rối như tơ vò. Những tội danh này đều rõ rành rành, bị bắt là muốn phán bao nhiêu năm tù! Chẳng lẽ tôi lại phải tốn cả quãng đời ngắn ngủi còn lại trong tù, khoanh tay mặc kệ đôi gian phu dâm phụ kia kết hôn, truy tìm cuộc sống hạnh phúc sao? Mà niềm hạnh phúc này vốn phải là của tôi. . .

Nghĩ tới đây, tôi liếc mắt nhìn qua. Linh đang quỳ rạp xuống đất, luống cuống tay chân nhặt quần áo lên, định che đậy cơ thể. Tôi giận tím mặt, trong đầu chợt thoáng qua một ý tưởng điên cuồng: "Dù cho mất cả mạng, hôm nay cũng nhất định phải chiếm đoạt nàng. . ."

"Ai cho mày mặc quần áo?" Tôi gầm gừ túm tóc Linh, kéo nàng dậy, nghiêm nghị nói, "Chúng ta còn chưa tính xong nợ mà! Mày vội gì? Nhanh cởi sạch quần áo ra!"

Linh đau đến mức tái mét mặt mày, khóc lóc thảm thiết: "Em cởi. . . Em cởi ngay đây. . ." Nhưng hai tay của nàng vẫn đang khép vạt áo lại, che đậy đường cong duyên dáng của cơ thể.

Tôi nóng lòng như lửa đốt, biết người bên ngoài sẽ lập tức đuổi đến giải vây, nguy cơ đã gần sát nách, không còn thời gian để lề mề nữa! Tôi lập tức đè ngửa Linh ra, tay phải dùng sức xé toạc quần lót của nàng! Linh sợ hãi hét lên, chiếc quần lót mỏng manh rách thành hai nửa, rơi xuống đất.

Tôi chăm chú ngắm nhìn khu thánh địa trần trụi của nàng, chỉ thấy trên mông phải lại có một vết bớt màu xanh! Vết bớt nhỏ tinh xảo như được thêu lên, chẳng những không phá hư vẻ đẹp tổng thể, ngược lại càng tăng thêm độ cuốn hút! Tim tôi thình thịch nhảy lên, con cặc dựng đứng nhanh chóng đâm vào khe hở giữa háng. . .Nghiệp Luân Hồi - Chương 1: Kiếp trước kiếp nàyĐột nhiên, cổ tay tôi đau đớn kịch liệt, như đang bị ai bẻ gãy! Tôi khiếp sợ quay đầu lại, vừa vặn nhìn thấy đầu đôi mắt vằn vện tia máu của thằng soái ca! Khuôn mặt của hắn méo mó đáng sợ, hai tay điên cuồng giằng lấy dao, miệng khàn khàn kêu: "Thằng khốn nạn này!. . . Tao liều mạng với mày!. . ."

Hắn bằng mọi giá dũng cảm quên mình vật lộn với tôi, sức lực lại lớn đến lạ kỳ! Tôi suýt nữa thua, đành phải thu tay phải lại trợ giúp, lúc này mới từ từ xoay chuyển cục diện. Mũi dao sáng loáng từ từ dời về phía cổ thằng nhóc kia, đoán chừng chỉ tầm mười giây nữa, liền có thể cho nó đi đời nhà ma.

Vào lúc ngàn cân treo sợi tóc, Linh đột nhiên xoay người nhào đến, hung hăng cắn một cái vào cặc tôi! Tôi đau đớn quát to một tiếng, buông lỏng tay ra, lưỡi dao lạnh như băng đột nhiên đảo ngược trở về, đâm vào ngực của tôi!

Nhát dao gần như đâm xuyên qua thân thể của tôi! Tôi thậm chí có thể rõ ràng cảm giác được, phần yếu ớt nhất trong trái tim mình đã bị đâm trúng, đang ồ ạt chảy máu! Lực lượng toàn thân tôi chợt biến mất, tinh thần cùng ý thức cũng dần dần rời xa cơ thể, trôi về nơi vô định!

Thằng soái ca sợ hãi, buông tay ra liên tục lùi về sau mấy bước, đặt mông ngồi xuống, mãi không đứng lên được!

Khuôn mặt của Linh cũng tái nhợt không còn giọt máu, hoảng loạn đỡ lấy cơ thể lảo đảo sắp ngã của tôi, run rẩy nói: "Anh Bân, anh. . . Thương nặng lắm không? Nhanh. . . Nhanh đi bệnh viện. . ."

Tôi dùng hết sức lực còn lại, gắng gượng đẩy nàng ra, ánh mắt chất chứa oán hận sâu tận xương tủy, ho khan nói: "Chúng mày giết tao. . . Chúng mày. . . Đôi gian phu dâm phụ này. . . Hợp mưu. . . Giết tao. . ." Nói chưa dứt lời, tôi đã mê man té lăn xuống đất.

Linh nhìn tôi, lại nhìn sang thằng kia, bờ môi mấp máy mấy lần, đột nhiên "Oa oa" bật khóc, lệ rơi đầy mặt nói: "Em không. . . Cố ý hại anh. . . Vừa rồi em chỉ muốn cứu anh ấy. . ."

Thằng nhóc kia lắc đầu, thấp giọng nói: "Linh, đừng nói nữa, hắn xong đời rồi!" Linh sợ ngây người, áy náy nhìn tôi, toàn thân không khống chế được run lên lẩy bẩy.

Tôi dùng chút ý chí sót lại, chật vật chống người dậy, cười khanh khách, tiếng cười đáng sợ như quỷ khóc sói tru, cắn răng nói: "Thù này. . . Một ngày nào đó tao sẽ báo. . . Coi như biến thành quỷ. . . Cũng sẽ không. . . Buông tha chúng mày. . ."

Máu tươi không ngừng từ bên trong mũi miệng của tôi chảy ra, đầu lưỡi cũng không nghe sai khiến nữa! Nhưng tôi vẫn cố nhấn từng chữ, nhìn chằm chằm vào mặt Linh, nhe răng cười: "Kiếp này. . . Anh không chiếm được em. . . Nhưng mà. . . Anh thề... Kiếp sau, anh nhất định phải làm em trở thành người phụ nữ của anh, vĩnh viễn không thể rời xa cặc anh. . ."

Nói xong, tôi chợt rút dao ra khỏi lồng ngực! Trong lúc máu tươi phun ra, tôi thiêu đốt đốm lửa cuối cùng của sinh mệnh, tràn ngập phẫn hận, không cam lòng, khát vọng, oán độc, điên cuồng hô lên: "Chờ đi! Kiếp sau gặp lại!"

Tất cả cảnh tượng bỗng nhiên mơ hồ, sau đó là vô biên vô tận bóng tối! Bóng tối không có điểm cuối, khiến người ta tuyệt vọng. . .

*** *** *** ***

"A. . ." Tôi bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, lập tức xoay người ngồi dậy! Ngoài cửa sổ, màn đêm vẫn còn đang bao phủ bầu trời. Đồng hồ báo thức trên nóc tủ đầu giường đang phát ra ánh huỳnh quang yếu ớt.

Tôi lấy lại bình tĩnh, cảm thấy trên lưng lạnh lẽo, lúc này mới phát hiện toàn thân mình đã đầm đìa mồ hôi!

"Chuyện gì đã xảy ra?" Đầu óc của tôi vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, cả người có chút ngơ ngơ ngác ngác, vội vươn tay vặn đèn bàn sáng lên. Nhìn đồng hồ, bây giờ là bốn giờ rưỡi sáng!

"Thì ra là nằm mơ. . . Cảnh tượng đáng sợ kia, chỉ là một cơn ác mộng!" Tôi cười khổ, vén chăn lên nhảy xuống giường, đến phòng tắm sát vách qua loa tắm rửa. Sau khi tắm xong, tôi thay một bộ quần áo sạch sẽ, uể oải chui vào trong chăn.

Cách hừng đông còn xa, tôi ngáp một cái, chuẩn bị ngủ tiếp. Nhưng không biết tại sao, trong đầu một mực lăn qua lộn lại không chịu yên tĩnh, cơn ác mộng vừa nãy không ngừng tái hiện ở trước mắt, như đang xem phim, ống kính càng ngày càng rõ ràng!

Vì sao lại vậy? Giấc mộng này. . . Dường như có chỗ nào không đúng lắm! Tôi vắt óc suy nghĩ, trực giác nói cho tôi, đây không phải giấc mộng bình thường! Nội dung phức tạp nội dung cùng bầu không khí kinh khủng kia, chân thực như đang xảy ra trước mắt tôi vậy! Tôi thậm chí có thể nhớ kỹ từng câu nói, từng động tác của nhân vật trong mơ, nhưng kỳ quái là, thứ duy nhất bị tôi quên lại là mặt mũi của bọn họ!

"Chẳng lẽ. . . Tối nay cũng không phải là mơ, mà là nhớ lại kiếp trước của mình?" Tôi nghĩ đến trước đây không lâu mới nhìn mấy quyển tiểu thuyết liên quan đến trọng sinh, trong lòng không khỏi dâng lên liên tưởng! Căn cứ theo quan điểm trong sách, sinh mệnh luôn luôn lấy đủ loại hình thức, sinh sôi không ngừng tồn tại trong vũ trụ. Khác nhau ở chỗ kẻ vô thần xưng là vật chất bất diệt, kẻ mê tín lại thích xưng là luân hồi chuyển thế!

"Nếu là mỗi người sau khi chết, thật sự sẽ đầu thai sống lại, như vậy tất cả điều mình vừa mơ thấy, có phải là kiếp trước của mình không?" Tôi không thể trả lời vấn đề này, cũng không dám trả lời! Tôi không cách nào tưởng tượng, kiếp trước của mình lại sẽ chết thảm như vậy, mà lại là chết ở trong tay người mình yêu cùng tình nhân của nàng. . .

"Ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa!" Tôi ép buộc bản thân vứt bỏ nỗi băn khoăn này đi, nếu bị ý nghĩ kỳ quái này vướng mắc, chỉ sợ mấy đêm sau này đều ngủ không ngon giấc. Coi như thật sự có kiếp sau thì sao? Chẳng lẽ tôi còn có thể lấy thân phận kiếp này, đi báo cừu hận kiếp trước sao? Ai sẽ ngốc đến mức đi phí sức như vậy? Ngược lại cô bé Linh trong mộng kia, có chút giống. . .

Đột nhiên, trong miệng tôi phát ra một tiếng nghẹn ngào đầy hoảng hốt. Tôi từ trong chăn nhảy dựng lên, suýt nữa húc đầu vào vách tường. Một ý nghĩ khó hiểu chợt lóe qua đầu của tôi, làm tôi sởn cả tóc gáy. . .

Linh? Tên của mẹ, không phải chính là Đặng Phương Linh sao? Chẳng lẽ. . . Chẳng lẽ cô gái trong giấc mộng kia, chính là mẹ lúc tuổi còn trẻ? Mà thằng nhóc soái ca kia, lại chính là cha tôi?
Truyện được dịch bởi: Bậc thầy thôi miên. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.