Những Người Phụ Nữ Đĩ Thỏa Của Tôi

Chương 21: Cháu Gái Dâm. (Phần 1).

Bà ăn nem thì ông ăn chả, Trung đúng là không thể thua kém vợ được, khi đó tinh trùng của anh vừa phọt ra chạy nhễu dệu xuống tay, nhưng nghĩ tới cảnh vợ mình quằn quại dưới vòng tay ba chồng, dù chỉ là tưởng tượng nhưng Trung cũng không sao chịu nổi, anh mò dậy, kéo quần đi sang phòng Quỳnh Mai, nhưng nàng đã khóa trái cửa, Trung gõ cửa:

- Ai vậy?

- Chị, là em đây, mở cửa cho em.

Cánh cửa phòng hé mở, bóng dáng Quỳnh Mai lấp lửng trong chiếc khăn tắm quấn ngang ngực là Trung thêm phần rạo rực, nhanh như chớp, anh luồn qua khe cửa lách vào, ép sát thân hình Quỳnh Mai vào tường và hôn rít lên dôi môi của nàng:

- Ư...ưm...từ từ đã...

Quỳnh Mai gạt đầu Trung ra, anh lại sấn tới hôn lên cổ nàng:

- Ấy...từ.từ...đừng nóng vội...cẩn thận con Anh..ưm..

- Mai ơi...em làm anh nứng quá...anh không chịu nổi nữa....chắc nó ngủ rồi...không sao đâu...

Trung tiếp tục vùi mặt vào ngực nàng, anh định gạt chiếc khăn tắm ra nhưng bị nàng ngăn lại:

- Ấy...từ từ..Đêm nay thời tiết đẹp quá...anh ra hồ bơi đi...đợi em ở đó...

Quỳnh Mai vừa nói vừa mỉm cười dâm đãng. Trung thích thú nhìn nàng. Mặt đầy phấn khích:

- He he...em đúng là dâm đãng mà...nhanh nhé...anh đợi...

Trung hôn lên môi nàng một cái nữa rồi đi ra khỏi phòng. Anh ra tủ lạnh, lấy mấy lon bia sài gòn rồi đi ra hồ bơi, vì ngôi biệt thự khá xa khu dân cư, tường bao lại bít kín xung quanh, căn bản không ai có thể nhìn thấy nên Trung thắp điện ở hồ, anh cởi đồ, ngâm mình xuống dòng nước mát lạnh, đợi người yêu tới. Anh giật lắp một lon bia, uống một ngụm lấy tinh thần, vừa hạ lon bia xuống Trung có cảm giác như Quỳnh Mai đang bước đến gần ngay sau lưng mình, anh mỉm cười lên tiếng:

- Em tới rồi sao...làm anh đợi hơi lâu nha...

- Đợi ai cơ...cậu của con đang chờ ai vậy ạ?...

Trung giật mình quay lại. Trước mặt anh không phải là Quỳnh Mai mà là Quỳnh Anh, cháu gái của anh. Quỳnh Anh trong bộ váy ngủ mong manh màu đỏ cực kỳ sexy, khêu gợi đang bước gần đến trước mặt Trung, cặp đùi thon dài trắng muốt của nàng uyển chuyển theo từng bước đi. Bên trên là bầu ngực căng tròn, lấp lo sau lớp váy ngủ với khuôn mặt xinh như thiên thần, nàng ném cái nhìn lẳng lơ về phía ông cậu một cách đầy khiêu khích.

Trung cảm thấy người anh nóng ran, nhiệt độ trong hồ như tăng lên mấy độ. Đến khi Quỳnh Anh bước đến sát người anh, nàng ngồi xuống, hai chân hơi khẽ dạng ra, chiếc quần lót ren cùng màu đập ngay vào mắt Trung, những sợi lông đen lúm nhúm khẽ xổ qua lớp vải ren khiến anh như muốn ngộp thở. Quỳnh Anh mỉm cưới thích thú trước ánh mắt ngây dại của ông cậu:

- Cậu đang đợi ai đến đây bơi cùng sao?..

Lúc này Trung mới giật mình tỉnh cơn mông mị, anh mấp máy miệng chống chế:

- À...xin lỗi con, tại cậu nhớ vợ quá...mới xa có một ngày mà cậu đã thấy nhớ...cứ nghĩ đang ở nhà, vì bọn cậu thi thoảng hay bơi buổi tối cùng nhau...

Quỳnh Anh nghe cậu mình chống chế thì che miệng cười:

- Hihi...vậy xem ra mợ con có lẽ sẽ rất hạnh phúc đấy nhỉ. Xem nào...hôm nay không có mợ...vậy thì để cháu...thay mợ...bơi cùng với cậu được không...hihi?

Nói xong, khuôn mặt Quỳnh Anh như ửng hồng lên, không phải vì ngượng ngùng mà là vì phấn khích. Hai cậu cháu tình trong như đã thế này rồi thì có gì để mà phải ngượng ngùng gì nữa, cái để họ thiếu bây giờ là sự chủ động của một trong hai người. Quỳnh Anh đã chủ động thế này rồi, thì Trung có gì mà phải ngại.

- Cái gì... Quỳnh Anh...con...con nói thật chứ...

- Hihi...cậu không tin à?..hay là không thích?..

- Không...không phải...chỉ là cậu...không dám tin...

- Hihi...vậy...con sẽ làm cho cậu tin ngay bây giờ

Nói xong, Quỳnh Anh nàng mỉm cười đứng dậy vòng tay lột chiếc váy ngủ qua đầu, tung lên cao. Chiếc váy ngủ mỏng manh bị một cơn gió nhẹ thổi lên thêm một chút nữa rồi mắc luôn vào cột bóng đèn. Trên người cô cháu gái của Trung lúc này chỉ còn bộ bikini màu đỏ mỏng manh, lần đầu tiên, nàng phơi bày gần như trọn vẹn thân hình bốc lửa trước mặt ông cậu. Trung há hốc mồm trước tạo hóa của thiên nhiên. Cháu gái anh quá đẹp với cặp chân dài miên man thẳng tắp, cái bụng phẳng lì, trắng ngần với vòng eo nhỏ xíu, bên trên là bầu ngực no tròn đang phập phồng theo từng hơi thở. Ngực nàng chưa to như của mẹ, nhưng nên nhớ là Quỳnh Anh còn chưa hết tuổi phát triển, ở tuổi 17, 18 này, như vậy đã là quá đẹp rồi. Quỳnh Anh lại ngồi xuống trước mặt ông cậu, nàng cảm thấy Trung đang nuốt nước bọt xuống cuống họng:

- Thế nào...giờ thì cậu đã tin chưa?...

- Ôi..Quỳnh...Anh ơi...con đẹp quá...đừng bao giờ đi ra hồ bơi công cộng...nếu không...lũ đàn ông ở đó sẽ không kiềm chế được đâu.

- Hihi...vậy cậu thì sao?

- Cậu ư...cậu đang cố kiềm chế đây...

Trung vừa nói vừa nuốt nước bọt kiềm chế, con cặc mất dạy của anh cứ đội lên cả một cục trong quần. Ở phía sau anh thấy bóng dáng của Quỳnh Mai, nàng ra dấu im lặng rồi khẽ mỉm cười như đồng ý, sau đó bước chân vào trong, nhường lại sân khấu cho con gái của mình. Trung mỉm cười thầm nghĩ “Mày đúng là thằng may mắn nhất trên thế gian này, Trung ạ”.

- Ư...vậy...nếu cậu không kiềm chế được...thì con đi vào nhà nhé...

Quỳnh Anh định đứng dậy thì bị Trung vươn hai tay, tóm vào vòng eo và kéo xuống hồ, nàng cười thích thú dãy dụa trong vòng tay của Trung:

- Á...buông con ra...cậu chơi ăn gian...ahihi

Quỳnh Anh thoát khỏi vòng tay của Trung, nàng thích thú bơi ra giữa hồ, cặp mông bõng nhẫy của nàng nhấp nhô trên mặt nước khiến Trung vô cùng thích thú. Nhìn vào trong, cánh cửa đã được Quỳnh Mai đóng lại, anh quay lại nhìn theo hướng cháu gái đang bơi ra giữa hồ rồi ngụp lặn xuống.

Quỳnh Anh bơi lòng vòng ra giữa hồ, nàng đứng đó rồi ngoái đầu lại nhìn, không thấy bóng Trung đâu, còn đang đảo mắt ra xung quanh thì Trung bất chợt trồi lên ngay phía sau lưng nàng, anh vòng tay qua tóm lấy eo Quỳnh Anh ép sát thân hình nàng vào người anh, lần đầu tiên được tiếp xúc trực tiếp với da thịt của cô cháu gái xinh đẹp khiến Trung ngây ngất, con cặc anh đội lên một một cục to tướng, che chẻ vào giữa khe mông Quỳnh Anh, Trung áp sát mặt vào tai, phả hơi thở vào mặt Quỳnh Anh khiến nàng rùng mình:

- Ư...ưm.hihi..cậu làm gì vậy...mau buông con ra đi...

- Có thật là...con muốn cậu...buông ra không? Hồi nãy...có người còn bảo...muốn làm ...vợ cậu đêm nay mà...không phải sao??.

Trung vừa thì thào vào tai Quỳnh Anh, đồng thời xoa xoa cánh tay bên dưới lên bụng nàng, ngoáy ngoáy vào lỗ rốn của nàng. Quỳnh Anh rùng mình khi bị ông cậu tấn công, nhưng chính nàng cũng thấy thích thích như thế:

- Ư...đừng cậu...con chỉ nói là...muốn bơi cùng cậu thôi mà...ư...ư...

Quỳnh Anh khẽ rùng mình khi những ngón tay kia của Trung đã di chuyển xuống bên dưới, úp trọn lên mu tam giác của nàng, những ngón tay day day lên mu lồn qua lớp quần lót mỏng. Một tay còn lại Trung đi lên trên ép sát lấy bầu ngực no tròn của nàng. Anh liếm nhẹ lên vành tai Quỳnh Anh thì thầm:

- Ôi...Quỳnh Anh ơi...em đẹp quá...cậu không thể kìm nén được nữa...cậu yêu em...

- Ưm...anh là em của cậu chứ...buông em ra đi...ư....

Trung bất ngờ xoay người Quỳnh Anh lại, cưỡng hôn một cách mạnh mẹ lên môi nàng. Quỳnh Anh ú ớ, dãy dụa muốn thoạt thân nhưng không sao thoát khỏi gọng kềm cứng nhe thép của ông cậu. Nàng đấm thùm thụp vào lưng Trung nhưng anh mặc kệ, anh vẫn hôn rồi rít lên bờ môi nàng, lưỡi anh đã lùa được vào trong khoang miệng của Quỳnh Anh, lưỡi quấn lấy lưỡi nàng, bú, mút, nút thật mạnh.

Một lát sau, hai tay Quỳnh Anh đanh nhanh chóng không còn đấm vào lưng Trung nữa mà chuyển sang xoa xoa khắp tấm lưng của Trung, nàng đã há miệng ra đáp trả lại, cơ thể Quỳnh Anh ưỡn lên, ép sát bầu ngực căng tròn vào người Trung, nhiệt độ trong hồ bơi như tăng lên mấy độ liền, Trung sung sướng xoa xoa lên vòng eo bé xíu của cô cháu gái, hai tay lần xuống xoa nắn cặp mông của nàng, rời môi nhau ra, cả hai thở hổn hển, đê mê:

- Em đẹp lắm...cậu yêu em quá.

- Hihi...Cậu làm con...cũng không sao kìm hãm được nữa rồi...em cũng yêu cậu....em cũng muốn cậu...cậu tuyệt vời quá...

Trung nghe Quỳnh Anh nói vậy thì tiếp tục hôn rít lấy môi nàng, đồng thời ôm chặt lấy cơ thể cô cháu gái, rồi cứ thế quẫy chân bơi vào bờ. Cho tới tận lúc chạm vào bờ, môi hai cậu cháu vẫn chưa rời nhau. Vào sát bờ, Trung đặt cô cháu gái đứng đối diện, anh vòng tay cởi áo ngực của Quỳnh Anh ra quăng lên bờ, bất ngờ Quỳnh Anh nhảy dựng lên:

- Á...á....cậu cởi nó ra...lúc nào vậy.

Quỳnh Anh cuống cuống đưa tay xuống che đi âm hộ của mình, nàng quá say mê đến nỗi quần lót bị anh kéo nút thắt lúc nào cũng không hay, nhìn chiếc quần lót mỏng manh đang nổi lềnh phềnh trên mặt hồ, Trung bật cười quay lại nhìn cháu gái:

- Là tự em cởi mà...anh đâu có cởi. Haha..

- Ư...đang ghét.

Quỳnh Anh giờ tay đánh yêu vào ngực cậu, Trung nhanh tay tóm lấy, anh lại cưỡng hôn lên môi nàng, hai cậu cháu tiếp tục nút lưỡi nhau một cách say mê. Lưỡi anh di chuyển xuống cổ, lướt qua vai đến vú của cô cháu gái. Quỳnh Anh rên rỉ, hơi thở dồn dập khi lưỡi Trung lúc này đang quét liên tục lên đầu vú. Đầu vú của nàng đã bắt đầu cứng nhắc, lồi ra nổi bật lên giữa quầng vú hồng hồng. Tay nàng ôm đầu Trung, kéo đầu anh vào ngực mà rên rỉ:

- A...a....cậu...em sướng quá...a...a...a...

Vừa hôn ngực, Trung vừa bế hông nàng xốc mạnh Quỳnh Anh ngồi lên bờ, môi anh rời khỏi môi nàng, cả hai nhìn nhau với khuôn mặt phấn khích:

- Thế nào...em có thích không?...

- Có...cậu tuyệt lắm...Quỳnh Anh rất thích...hihi...Nhưng, cậu thấy em với mẹ em, ai tuyệt vời hơn...hihi?

- Em nói vậy là ý gì? – Trung giật mình.

Quỳnh Anh bật cười trước vẻ ngây ngô, giả ngố của ông cậu:

- Thôi, không phải giấu, chiều nay em vè sớm...và nhìn thấy hết rồi. Hihi.

- Vậy...vậy à? Em không giận cậu và mẹ sao? – Trung ái ngại.

- Giận chứ, lúc đầu đúng là có giận, nhưng nhìn lâu, em chưa bao giờ thấy mẹ sung sướng và hạnh phúc như vậy khi ở bên ba. Đời người ngắn ngủi lắm, thanh xuân lại càng ngắn hơn. Vì vậy, em ủng hộ mẹ, miễn sao mẹ thấy hanh phúc là được. – Nàng vừa nói vừa mỉm cười nhìn Trung

Cách đó ở một bụi cây không xa, Quỳnh Mai như sụm xuống, thì ra con gái nàng đã biết hết cả, trống ngực nàng đập mạnh. Thế nhưng nghe tới đoạn sau thì nàng đã cảm thấy thoải mái hơn. Thật may mắn khi Quỳnh Anh không hận nàng.
Truyện được dịch bởi: Khoái Lạc. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.