Những Người Phụ Nữ Đĩ Thỏa Của Tôi

Chương 25: Thác Loạn. (Phần 3).

Bị bắt bài, Trung vòng qua ôm lấy eo nàng, hôn chụt lên má cười trừ:

- Hehe...đúng là không gì giấu được em, cám ơn em trước nhé. Hihi.

Trung hôn chụt một cái lên môi nàng rồi đi về phòng, Quỳnh Mai mỉm cười nhìn theo dáng Trung. Trong khi đó, ở trên lầu:

- Trời ơi...lâu không gặp, em của chị đẹp quá ha...

Thảo Nguyên vừa nhìn cơ thể trần trụi của em gái, vừa xuýt xoa, Quỳnh Anh mỉm cười mặc chiếc váy vào người:

- Chị đừng nói vậy, em tự thấy mình vẫn kém chị xa lắm. Hihi.

- Trời ơi, là do em khiêm tốn đó thôi, chứ em còn đẹp hơn cả Ngọc Trinh á, thế này mà để ông cậu em nhìn thấy coi chừng ông đè ra ổng hiếp chết nha. Hihi...

- Trơi ơi, chị này nói chuyện kỳ vậy, ổng là cậu em mà?? – Quỳnh Anh đỏ bừng mặt, nàng giật mình khi nghe Thảo Nguyên nói vậy, cứ như là bị bắt quả tang

- Chị chỉ nói vui vậy thôi, chứ có gì đâu em giật mình. Hay là hai cậu cháu em có gì thật.

- Trơi ơi...không mà... – Quỳnh Anh gắt lên...

- Không có tật sao giật mình. Nhưng chị thấy ánh mắt ổng dành cho em không giống với của cậu dành cho cháu, nó đầy nhục dục à. Nói chị nghe coi, có thật hai cậu cháu...ngủ với nhau rồi không? – Thảo Nguyên tới sát tai Quỳnh Anh, thì thầm.

- Chị...không mà... – Quỳnh Anh đỏ mặt quay đi.

- Đừng giấu chị, từ bé tới giờ có bao giờ em nói dối mà qua mặt được chị đâu Quỳnh Anh, nói nhỏ chị nghe đi, chị hứa không nói cho ai biết đâu...cậu em đẹp trai thế kia cơ mà...hihi.

- Chị...chị hứa nha. – Quỳnh Anh lí nhí, nhìn cái gật đầu của Thảo Nguyên, nàng mới yên tâm lên tiếng tiếp.

- Dạ...đúng...đúng là có chuyện đó...

- Thật sao...bao giờ? – Thảo Nguyên hồi hộp, tim đập tình thịch.

- Thôi chị, đi xuống xem phim rồi em kể cho nghe, ở đây nhỡ họ nghe thấy thì chết.

Quỳnh Anh đi nhanh ra cửa không để ý tới nụ cười ranh mãnh của Thảo Nguyên. Bóng dáng hai chị em vừa rời khỏi cửa thì Quỳnh Mai và Trung đã quấn chặt lấy nhau...

5 giờ chiều, nắng sài gòn đã dịu hẳn chứ không oi ả như ở Hà Nội, sau trận làm tình mệt nhoài với Quỳnh Mai, Trung nghỉ ngơi một chút rồi bật dậy ra bể bơi tắm nắng, trong khi nàng đang chuẩn bị đồ để tối cả nhà ăn lẩu. Vừa hay lúc đó, Quỳnh Anh và Thảo Nguyên đi chơi về, họ chào Trung từ xa rồi đi vào nhà. Trung nhìn theo bóng dáng của hai người họ khuất hẳn rồi thầm nghĩ “Nếu đêm nay có cả Thảo Nguyên góp vui nữa thì thật tuyệt vời”. Trung mỉm cười đưa một hớp bia lên miệng uống.

- Mợ ơi, có cần bọn con giúp gì không ạ?

- Không cần đâu con gái, các con nghỉ ngơi tắm rửa, đứa nào thích thì ra bể bơi mà bơi vài vòng với cậu Trung, mẹ thiếu chút đồ, mẹ chạy vào phó mua loáng cái sẽ về ngay.

- Dạ mẹ, để con chở mẹ đi, chị Thảo Nguyên cứ tắm rửa trước nhé, lát em với mẹ sẽ về ngay.

- Như vậy có được không?

- Được mà, coi như để em tập lái xe, mấy bữa nữa thì thi lấy bằng luôn. Mẹ nhé..

- Được rồi, con xuống nhà đánh xe lên đi, mẹ chờ ở cổng. Thảo Nguyên đợi mợ một lát nhé, con lên phòng Quỳnh Anh tắm rửa trước đi.

- Cẩn thận kẻo cậu em hiếp đó nha, ông dâm và khỏe lắm đó. – Quỳnh Anh ghé vào tai Thảo Nguyên thì thầm.

- Trời ơi, cái con nhỏ này, ăn nói gì kỳ vậy. – Thảo Nguyên gắt lên trong khi Quỳnh Anh bật cười sảng khoái cầm chìa khó xe chạy nhanh xuống tầng hầm.

Quỳnh Mai sửa lại đồ rồi đi ra cổng chờ, Thảo Nguyên ở trên phòng mở cửa ra nhìn xuống, bóng chiếc ô tô BMV của Quỳnh Mai khuất hẳn, nàng mỉm cười kéo rèm lại, rút vội chiếc máy điện thoại lên , mắt nhìn ra bể bơi, bấm số...

Quỳnh Mai sửa lại đồ rồi đi ra cổng chờ, Thảo Nguyên ở trên phòng mở cửa ra nhìn xuống, bóng chiếc ô tô BMV của Quỳnh Mai khuất hẳn, nàng mỉm cười kéo rèm lại. Thảo Nguyên rút vội chiếc máy điện thoại lên , mắt nhìn ra bể bơi, bấm số...

...

Trung vẫn đang dựa vào thành hồ bơi, mắt anh lim dim mường tượng ra hình ảnh được hoan lạc cùng mẹ con Quỳnh Mai và có cả Thảo Nguyên tham dự, con cặc đội lên cả một cục trong quần. “Ùm...”. Tiếng nước tung tóe làm anh giật mình, một cơ thể lao vút xuống hồ rồi lặn xuống làn nước trong xanh, sau khi bóng dáng thướt tha đó bơi ra khá xa thành hồ bơi thì Thảo Nguyên mới nổi lên, nàng vuốt mặt, cặp ngực nở nang của nàng phập phồng theo làn sóng nước khiến Trung cứ mải mê ngắm nhìn.

- Anh Trung đúng là rất biết hưởng thụ nha, vài lon bia, ngâm mình dưới dòng nước mát, đúng là lối sống của bậc tri thức hiện đại mà. – Thảo Nguyên mỉm cười nhìn về phía anh.

Trung giật mình tỉnh cơn mộng, anh nhìn Thảo Nguyên mỉm cười:

- Và còn được bơi cùng với một người đẹp như Thảo Nguyên nữa thì thật là tuyệt vời, anh thấy mình thật may mắn.

- Hihi...anh đúng là khéo miệng à nha...gặp ai anh cũng tán tỉnh như vậy à?

- Không...chỉ là gặp được những cô gái đẹp như Thảo Nguyên đây khiến tôi nhất thời không kìm nén được cảm xúc, mong em đừng trách.

Thảo Nguyên nghe vậy thì bật cười khoe hàm răng trắng như sứ rồi ngã mình quẫy theo dòng nước, nhìn nàng bơi ngửa, bộ ngực nhấp nhô trên mặt nước mới thật cuốn hút làm sao, lúc này trông nàng quyến rũ như một nàng tiên cá vậy. Không kìm lòng được nữa, Trung dang tay và đẩy cơ thể về phía trước, quẫy mình theo Thảo Nguyên. Cả hai đuổi nhau theo đún một vòng hồ thì Thảo Nguyên dừng lại bên chỗ Trung nghỉ ban nãy. Nàng nhìn anh rồi mỉm cười đứng dậy đi lên bờ. Bóng dáng thiên thần của Thảo Nguyên bước đi khiến Trung cứ dán mặt vào cặp mông không được che đậy vì nàng mặc quần lọt khe, Thảo Nguyên bước đến chiếc ghế gỗ, nàng ngã người nằm ra nót hướng mặt về phía anh, bộ bikini màu đen nhỏ xíu giúp nàng khoe trọn thân hình trắng muốt dưới ánh hoàng hôn và cả mặt người đàn ông mới gặp có một ngày, hai chân nàng khép hờ, Thảo Nguyên vời tay đeo cặp kính mắt màu xanh đen huyền bí lên mắt khiến nàng càng trở nên quyến rũ hơn bao giờ hết. Trời, nàng đẹp quá, còn đẹp và nở nang hơn cả Quỳnh Anh nữa. Trung đứng hình mấy giây trước tạo hóa của thiên nhiên rồi lên tiếng:

- Sao vậy, thiên thần mới bơi có một vòng đã muốn dừng rồi sao.

- Hihi...mấy hôm nay làm việc nhiều, đi lại cũng như giao tiếp nhiều, mới bơi một vòng mà em thấy mệt quá, nên chỉ muốn nằm đây thư giãn thôi, hy vọng sẽ không phiền đến anh.

“Phiền quá đi chứ lị, em cứ nằm phơi dáng thế kia thì con cặc tôi chịu làm nổi” Trung mỉm cười thầm nghĩ trong bụng, anh đứng dậy bước lên bờ, cơ thể cường tráng bóng loáng nước của Trung khiến Thảo Nguyên thấy xao xuyến. Cơ bắp rắn chắc của Trung đúng là vô cùng hấp dẫn phụ nữ, nó khác hẳn khi anh khoác lên mình bộ vest lịch sự hôm nào. Ở giữa quần sịp đội lên cả cục u to tưởng khiến Thảo Nguyên đỏ bừng mặt vì bị kích thích, “Hẳn là nó sẽ to lắm đây”. Nàng nghĩ thầm trong bụng.

Trung bước đến gần bên Thảo Nguyên, anh nhìn nàng từ trên xuống dưới, ngắm nghía mọi đường nét sắc xảo trên cơ thể Thảo Nguyên rồi buông một giọng nói đầy ma mị:

- Vậy, em có phiền không nếu để tôi xoa bóp cho đỡ mệt.

Thảo Nguyên nghe vậy thì mỉm cười ngồi bật dậy, nàng ghé sát vào mặt anh, hơi thở thơm ngát của Thảo Nguyên phả vào mặt khiến Trung cảm thấy bối rối:

- Như vậy thì phiền cho anh quá. – Nàng buông xuống một giọng nói nhẹ nhàng, ngọt ngào như có sức thôi miên vậy.

- Không sao, được phục vụ một người đẹp như Thảo Nguyên đây là niềm hạnh phúc của anh rồi. Nói vậy là em đã đồng ý rồi nhé, giờ ngồi yên để anh làm cho nha.

Chiếc ghế gấp bằng gỗ được Trung điều chỉnh nó thành một mặt phẳng. Thảo Nguyên ngồi thẳng lên hồi hộp chờ đợi, Trung vòng ra sau lưng nàng và bắt đầu xoa bóp hai vai. Với hai bàn tay điêu luyện anh xoa, nắn, bóp vai và cổ, bàn tay Trung di chuyển đến đâu nàng cảm thấy dễ chịu đến đó. Mắt Thảo Nguyên nhắm lại, khuôn mặt giãn ra một cách khoan khoái:

- Cảm ơn anh, em cảm thấy dễ chịu lắm, anh học ở đâu cách xoa bóp này vậy?

- Là Thảo Anh, vợ anh dậy cho cách xoa bóp này để anh xoa bóp cho cô ấy sau thời gian làm việc mệt mỏi.

- Và cả khúc dạo đầu cho màn ân ái nữa đúng không? – Thảo Nguyên bật cười, chính nàng cũng không nghĩ là mình lại bạo mồm đến vậy.

- Hahaha...em rất sảng khoái, anh rất thích tính cách đó của em.

- Cô vợ Thảo Anh của anh đúng là người phụ nữ may mắn khi có một người chồng tuyệt diệu như anh Trung đây.

- Ha ha ha, cám ơn Thảo Nguyên, nhưng tôi lại thấy cậu người yêu của em mới là người đàn ông may mắn nhất trên thế gian này. Cậu ta đã được lọt vào mắt xanh của một người con gái tuyệt vời như em. Không hiểu thế nào mà cậu ta lại để em phải giận dỗi, điều đó thật là nguy hiểm.

- Hihi. Cám ơn lời khen của anh, và cũng cám ơn anh đã xoa bóp cho Nguyên.

- Ấy không, Tôi mới là người phải cám ơn em mới phải vì được phục vụ một người đẹp như Thảo Nguyên là một niềm vinh dự của tôi. Em có muốn tôi xoa lưng cho đỡ mỏi không ?

- Vâng, thôi thì cung kính không bằng tuân lệnh vậy, cám ơn vì sự nhiệt tình của anh.

Thảo Nguyên mỉm cười, nàng xoay người nằm xấp, úp mặt xuống chiếc ghế. Chiếc quần lọt khe của nàng được dịp khoe trọn cặp mông trước mắt Trung. Anh sung sướng vô cùng khi được ngắm Thảo Nguyên ở tư thế này, nhìn cặp mông trắng bóc của nàng nẩy nở phơi trọn vào mặt mà anh cảm thấy con cặc bên dưới đang khởi nghĩa dữ dội. Nuốt nướng miếng vào cuống họng, Trung bắt đầu xoa bóp, bàn tay anh liên tục mát xa, mơn trớn trên cơ thể của Thảo Nguyên, cứ gần tới nơi nhạy cảm, những ngón tay lại khẽ lướt qua, khiến cho nàng cũng cảm thấy chới với, khó chịu vô cùng. Đôi khi Thảo Nguyên còn khẽ phát ra những tiếng rên nho nhỏ trong cuống họng để kích thích Trung, anh cũng đang cố hít thở thật sâu để kiềm chế:

- Ưm...em cảm thấy rất thoải mái...cám ơn anh Trung.

- Hi...không có gì...em cứ thả lỏng người ra mà thư giãn nhé.

Trung mỉm cười, anh dùng bàn tay cứng cáp miết đều hai bả vai nàng lên xuống, khẽ đặt hai tay đắp chéo nhau, ấn xuống vùng lá phổi ở trên lưng. Tiếng thở dài khoan khoái của Thảo Nguyên khiến anh cảm thấy thích thú, cá đang dần cắn câu rồi, chịu khó kiên nhân thêm chút nữa. Trung nghĩ trong đầu như vậy rồi lại tiếp tục mơn trớn cơ thể nàng.

Thảo Nguyên nhắm nhẹ mắt lại mơ màng, đôi bàn tay Trung vuốt ve trên lưng làm cho nàng thật là dễ chịu. Những ngón tay dọc theo cột sống vuốt ve nhẹ nhàng xuống tới vùng eo lưng, rồi lại dồn những thớ thịt mũm míp, trơn mượt mà từ dưới lướt lên bả vai. Cổ họng Thảo Nguyên tiếp tục phát ra những tiếng rên nho nhỏ, nhưng chừng đó cũng đủ để Trung cảm nhận được là nàng đã lạc vào mê hồn trận của anh rồi. Anh bắt đầu sấn tới và làm mạnh bạo hơn. Vòng qua người nàng anh hơi tỳ cơ thể của mình vào hông nàng. Thấy Thảo Nguyên không ý kiến gì, Trung tiếp tục dùng hai bàn tay xoa nhẹ xuống hai bên hông. Cả người nàng nảy lên, có vẻ như hơi buồn buồn, cặp mông kia rung lên dữ dội.

- Ưm...a....a....dễ chịu quá...
Truyện được dịch bởi: Khoái Lạc. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.