Những Người Phụ Nữ Đĩ Thỏa Của Tôi

Chương 34: Âm Mưu Dâm Dục. (Phần 1).

Hai nguời tranh luận gay gắt suốt cả tiếng đồng hồ, ai cũng có những lập luận và lí lẽ riêng, rồi cuối cùng tranh luận đi vào ngõ cụt. Trung đứng dậy, anh quay người bước ra ngoài không quên ném lại cái nhìn sắc lẻm về phía David Đức còng một lời nói sắt đá:

- Chủ tịch. Beverage được thành lập đến nay đã qua 3 đời củ tịch, trải qua bao nhiêu biến cố, nó cũng đã có một vị trí nhất định trong thương trường. Không phải nói cứ đánh đổ là sẽ đổ được luôn. Mong anh suy nghĩ lại, còn nếu như anh muốn đấu, chúng tôi cũng sẽ không e ngại.

- Anh hãy về đi, nhưng lưu ý, trái ý tôi anh sẽ phải trả giá.

- Được, tôi đã sẵn sàng.

Trung bước nhanh về phía thang máy, thang may mở cửa thì đúng lúc Thảo Nguyên vừa bước ra:

- Ủa, hai người đã xong rồi sao?

Trung không trả lời, cũng không thèm nhìn nàng. Anh bước vào trong, bấm cửa trước anh mắt ngơ ngác của Thảo Nguyên. Nàng quay lại bước đến bên David Đức:

- Như vậy là anh ta không đồng ý.

- Em thấy không? Em không thể hiểu rõ về một người đàn ông hơn một người đàn ông được đâu. – David Đức vừa mỉm cười vừa lên tiếng.

Thảo Nguyên không nói gì, nàng thán phục tài năng của người đàn ông này, nhưng trong lòng cũng có phần xót xa cho người đàn ông kia. David Đức lôi điện thoại ra bấm máy nhắn tin“Hắn đang quay về, nếu các cậu vẫn ở đó thì chuồn ngay đi”.

Mười phút sau. Anh lôi ra một chiếc latop. Đăng nhập vào account. Những gì hiện ra trên màn hình khiến anh giận tím mặt:

- Thằng khốn. Bọn bay dám tiếp tục trái ý tao.

Thảo Nguyên chột dạ, nhìn khuôn mặt tím tái vì giận giữ của David Đức, nàng giật nhanh chiếc latop quay lại. Nàng nhìn màn hình, rồi nhìn David Đức:

- Em đã nói rồi mà....tại sao anh vẫn để chúng làm...

Nàng như muốn hét vào mặt David Đức, anh chăm chăm nhìn nàng. Nhận ra thân phận của mình. Thảo Nguyên hạ giọng:

- Em...em xin lỗi....nhưng bọn chúng....bọn chúng...

Nàng nói mà hai hàng má ngấn lệ. David Đức nhìn nàng nhỏ nhẹ:

- Anh xin lỗi...lỗi là ở anh...yên tâm. Lần này anh sẽ bắt chúng phải trả giá.

- Anh...anh hứa chứ....

- Anh hứa. Nhưng chuyện đã đến nước này, thì bắt buộc phải diễn thật sâu thôi.

Trung lao vun vút trên đường về nhà, anh vẫn chưa nuốt nổi cơn giận. Hắn nghĩ mình là ai chứ, tưởng rằng dùng tiền là có thể mua chuộc anh được sao. Nực cười. Trung đánh xe về nhà, cánh cửa cổng mở toang tành. Anh cho xe vào trong sân rồi bấm khóa điện kéo cửa cổng lại. Kỳ lạ, sao hôm nay Thảo Anh và ba lại để cổng thế này, nhỡ trộm nó vào nhà rồi sao. Trung đánh xe vào hầm rồi trở lên nhà. Kỳ lạ, sao không thấy Thảo Anh và ba đâu, anh bước nhanh vào phòng khách.

Trời ơi, sao đồ đạc lại vương vãi như vậy. Bàn ghế tả tơi, anh bước vội tới bàn thì bỗng trượt chân suýt chút thì ngã. Nhấc chân lên anh thấy một chất nhầy nhầy dính vào tất. Nó là...Tinh Trung...đúng rồi...tinh trùng...trời ơi, cửa cổng mở, đồ đạc bữa bãi, trong phòng khách vưa vãi tinh trùng, quần áo, đồ lót của Thảo Anh tả tơi khắp căn nhà. Không lẽ có trộm, trời ơi, vợ và ba anh gặp chuyện rồi. Thảo Anh đâu? Ba anh đâu?. Hốt hoảng, Trung vừa chạy quanh vừa la lớn:

- Thảo Anh...Ba...hai người đâu rồi

Trung gào lên nhưng không nghe thấy tiếng trả lời. Bỗng đâu trên phòng vang lên tiếng rên nho nhỏ vọng xuống:

- Ư...ư....ưm..ôi...a....

Trời, không lẽ bọn chúng lôi vợ anh lên tầng để hãm hiếp.

- KHỐN KIẾP

Trung gầm lên, anh với tay cầm chiếc gậy sắt lao vút lên tầng. Tiếng rên của Thảo Anh phát ra từ chính phòng ngủ của hai người. Trung giật giật cửa, trời ơi, bị khóa. Anh luống cuống với lấy chiếc chìa khóa ở đỉa quần vặn vặn. Cánh cửa mở bung ra. Cảnh tưởng hoang dâm vô cùng đập vào mắt khiến anh không dám tin nó là sự thật. Thảo Anh đang nằm chổng mông trên giường, quay về phía anh. Mông nàng vun lên cao vút, đầu bẹp hẳn xuống nệm đón nhận từng cú nhập như trời giáng từ một người đàn ông quen thuộc đang dã bành bạch xuống: Ba của anh.

- Thảo Anh, Ba, hai người đang làm cái gì vậy.

Trung thét lên, mắt long sóng sọc. Nghe tiếng hét. Cả hai cố quay đầu lại. Thảo Anh rên rỉ:

- Anh...ư....về rồi ư...em...em...ư...sướng...sướng quá....mạnh lên ba...

Trung không dám tin vào mắt mình, anh đang bị vợ và ba mình cắm sừng. Quan trọng hơn là bị phát hiện nhưng hai người họ vẫn không dừng lại. Ông Thành vẫn đang đóng mạnh từng cú trời giáng vào lồn con dâu. Còn Thảo Anh thì vẫn rên rỉ ỉ ôi, còn kêu ba chồng địt mạnh lên. Điều này không giống với bình thường. Chuyện gì đang sảy ra vậy. Trung gào lên:

- Hai người...dừng lại ngay.

- Ba...hự...ba xin lỗi...nhưng ba không dừng lại được...hự...ba xin lỗi con.

Ông Thành ánh mắt vẫn đờ đẫn, ông quay ra nhìn Trung lắp bắp, nhưng rồi lại ngay lập tức quay lại tiếp tục công việc giao phối với con dâu, cả hai cóc thèm quan tâm tới việc bị anh phát hiện cũng như cóc thèm để ý tới việc anh đang đứng chết trân nhìn hai người đang tan vào nhau. Như thể thế giới này là của riêng hai người họ vậy. Trung cảm thấy có cái gì đó không bình thường. Thảo Anh thì vẫn điên dại hẩy ngược mông về phía sau cho ông Thành nhấp xuống. Ánh mắt nàng đờ dẫn ý như ông Thành vậy, cả hai cơ thể đều trần trụi, bóng nhẫy mồ hôi nhưng vẫn không có dấu hiệu dừng lại.

Là một người lọc lõi trên giường Trung nhận ra ngay. Trời ơi, họ bị đánh thuốc rồi. Trung lao đến gạt ông Thành ra khỏi người Thảo Anh, bị đẩy ra một cách phũ phàng, con cặc nghe “póc” một cái, tuột ra khỏi cái lồn ướt nhẹp của Thảo Anh, ông Thành theo đó ngã ngửa xuống nên nhà, mông đau ê ẩm nhưng vẫn chồm lên. Thảo Anh thấy hụt hẫng vì bị cắt ngang, nàng thì bật ngay dậy, vít cố chồng xuống mà hôn hít, liếm láp khắp khuôn mặt Trung. Anh phải cố găng lắm mới né tránh được. Thảo Anh như điên dại, nàng rên rỉ, ỉ ôi, bị cự tuyệt nàng lao đến vồ lấy ba chồng, hai người dính chặt với nhau bằng một nụ hôn cuồng vã. Phải cố gắng lắm Trung mới lôi được hai người họ vào nhà tắm. Cả hai bị anh đẩy vào bồn, thì lại dính chặt vào nhau như sam...

Từng dòng nước mát lạnh trên vòi hoa sen do Trung xả xuống cũng không khiến cho hai cơ thể nóng hừng hực kia giảm nhiệt được bao nhiêu. Trung cay đắng, anh nghiến răng chờ đợi. “Trời ơi, thăng khốn nạn. Cái giá mà mày bắt tao phải trả là thế này sao, bỉ ổi” . Trung gào lên trong tâm can. Đến mức thế này thì chuyện đã đi quá xa, không thể dừng lại được rồi. “Chờ đấy, tao sẽ trả mày gấp bội”

Trong bồn tắm Thảo Anh đang bị ba chồng ép sát vào tường. Thảo Anh một chân ghếch lên thành bồn tắm, một chân vẫn thõng dưới bồn, lưng nàng ép sát vào tường. Hai người tiếp tục cuốn lấy lưỡi nhau, lưỡi của ông tham lam lùa thật sâu vào cổ họng nàng, Thảo Anh ú ớ trong cuống họng nhưng vẫn không chịu thua, nàng cũng nút thật mạnh lưỡi của ba chồng, nàng quơ cánh tay loạn lên, vuốt ve khắp tấm lưng của ông Thành. Trong khi đó bàn tay to lớn mạnh mẽ của ông cũng vội vã sờ nắn khắp châu thân nàng. Cả hay vẫn miệt mài quấn chặt lấy nhau mà không thèm quan tâm tới thằng con (Và chồng) mình đang nhìn cảnh tượng trước mặt với đôi mắt rực lửa.

Lúc này, ông Thành đã rời môi con dâu, lưỡi ông di chuyển xuống phía dưới, ông kê miệng vào bầu vú của nàng mút lấy mút để, hành động trông như đứa trẻ con thèm khát bầu vú mẹ lâu ngày, ông cắn nhè nhẹ, nhay nhay, liếm liếm cái núm vú xinh xinh đã căng cứng của nàng. Thảo Anh thì ngửa cổ lên trần nhà tắm mà rên rỉ:

- Ư...ưm...bú mạnh lên đi Trung...em sướng...sướng....ư....

Trung nghe vợ rên rỉ tên của mình trong cơn mê sảng, vật vã, điều đó làm anh thấy nhẹ lòng đôi chút. Ít nhất thì nàng vẫn còn nghĩ người đàn ông đang hì hục trên cơ thể nàng chính là anh. Lúc này, ông Thành sau khi nút chùn chụt hai quả ngực trắng muốt no tròn của Thảo Anh thì đã rời miệng khỏi vú nàng, lưỡi ông lại tiếp tục đi chuyển dần xuống, đi qua chiếc bụng phẳng lì và để đôi môi trôi dần một cách tự do xuống gò mu cao mum múp đầy thịt. Ông ngoạm lấy múi thịt mum múp đó mà nút thật mạnh:

- Ư...a...a...chết em rồi...ư....ư....ư...

Thảo Anh rít lên qua kẽ răng khi lưỡi ba chồng lách nhẹ lưỡi vào trong đường nứt ở giữa đôi chân dài miên man thẳng tắp của nàng. Hai tay ông ôm chặt lấy bờ hông Thảo Anh, ông say sưa liếm mút miệt mài cái lồn mập mạp của con dâu mình. Thảo Anh đứng quằn quại co gập người lại mỗi khi lưỡi ba chồng rà rà trúng mòng đóc. Ông nút lấy nút để nhưng nước nhờn của nàng vẫn chảy dài xuống đầu gối. Ông Thành ra sức tấn công, hai chân Thảo Anh vô thức dang rộng ra hơn, hột le nàng vì thế mà nhô ra theo cơn nứng. Chỉ chờ có thế, ông ngoạm trọn lấy nó mà nút, mà mút.

- Ôi mẹ ơiii…chết em...em lại ra rồi...a...a...a....

Nàng nấc lên theo tiếng rên, hai tay xoa xoa lên cái đầu ông Thành một cách dữ dội. Mông liên tục hẩy mạnh vào mặt ông, nước nhờn cú theo cơn nứng mà xối xả ra ngoài.
Truyện được dịch bởi: Khoái Lạc. Nếu bạn yêu thích truyện này có thể ủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.