Thầy Hoàng Dâm Đãng

Chương 12: Chút ký ức tuổi thơ

Đi đồng về, dù mệt nhưng Hoàng vẫn trằng trọc, không sao ngủ được.

Cậu cứ nghĩ về chuyện vừa xảy ra. Có lẽ đó là một loại hạnh phúc đặc biệt mà cậu nếm trải, chỉ là mọi thứ thật chóng vánh. Đôi khi niềm vui càng lớn, thì sự nuối tiếc để lại càng da diết đậm sâu. Phải chi 8 Tuấn là một ai khác, là một trai cong, hay thẳng cũng được mà anh chưa vợ, thì chắc là Hoàng sẽ níu kéo được lâu hơn.

Quê hương luôn đưa cậu vào những ký ức vừa vui lại vừa đượm sầu. Cái sầu thật ra không phải tại quê hương, mà là tại cậu, hoặc dã là tại cái giới tính là gay, nên những chuyện xảy đến tưởng chừng thường tình với người khác, lại nảy ra trong cậu quá nhiều cảm xúc.

Đơn giản như việc ngày thơ bé, lũ bạn trong xóm lúc cu vừa mọc lông măng, hay khoe với nhau, rồi đo coi ai bự, kể cả những lúc tụi nó cùng nhau sục cặc, tất nhiên có cả Hoàng, chỉ khác là tụi nó hồn nhiên, còn Hoàng thì cứ rậm rực, ưu tư khi lén nhìn cặc bạn.

Con trai với nhau, tuổi dậy thì hay cùng nhau tò mò, kể cả lúc sục cũng rũ nhau.

Hoàng vẫn nhớ như in cái thời đó. Khi vừa mới lớn, Hoàng cùng anh ruột hay lội đồng mò cá, bùn sìn nhơ nhuốt, hai anh em hay trần truồng cùng nhau tắm giữa đồng. Hoàng hay nhìn cặc anh mình, rồi nứng lên. Mấy lần Hoàng ngượng, chạy xuống nước che đi, nhưng làm sao giấu được, tại ông anh cũng đang tuổi đó, họ sanh năm 1, nên là cùng trang lứa. Một vài lần thấy cặc anh trai, Hoàng hay nghĩ, không biết tại sao cặc anh ba bự dữ, lúc xìu cũng đã dài 6, 7 phân, còn bề ngang thì bự không thua lúc cậu nứng. Mấy lần Hoàng thấy anh ngồi dưới sông rất lâu, cũng lại chọc ghẹo, rồi anh cậu cứ quay mặt đi. Rồi có 1 lần, cậu thấy trên mặt nước chỗ cậu tắm, nổi lợn cợn những dòng đục quánh, cậu biết đang xảy ra chuyện gì, rồi liều mạng hỏi.

- Anh ba đang sục hả????

- Sục gì mậy...

- Không sau em thấy khí dưới nước kìa.

- Khí gì....

- Thì cái lợn cợn đó, làm như em không biết.

- Mày hay quá hé, chắc mày cũng sục dưới sông hoài, nên nhìn mới biết.

- Có...đâu....

- Thôi, khỏi giấu, tao thấy hoài, tại không nói!

Từ cái hôm định mệnh đó, hai anh em hay rũ nhau sục chung, mỗi lúc đi đồng, hoặc tắm sông. Cũng không biết từ khi nào, hai anh em gọi sục cặc là mò cá, như 1 loại tiếng lóng, vì sợ người khác biết.

Ngoài anh ba thì còn có kỹ niệm cùng mấy thằng cháu bằng tuổi, cũng cùng sục này kia, tất cả làm cậu nhớ để đời. Có lẽ anh ba hay tụi cháu đã quên, chỉ Hoàng là không sao quên được.

Giờ anh 3, 8 Tuấn, hai đứa cháu đều có vợ, chỉ riêng cậu là còn ôm kỹ niệm cũ rồi suy tư. Lẩn quẩn với dòng suy nghĩ đó, Hoàng mỏi mòn chìm vào giấc ngủ.

Truyện được sáng tác bởi: Hoàng Đăng. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.