Xuyên Không Bị Hãm Hiếp.

Chương 9: Hai nam nhân muốn đánh nhau rồi !

Sau một hồi thau hoan điên cuồng, hạ thân của Tiểu Điệp một mảng hỗn độn, khắp phòng là mùi vị giao hoan, trên sàn là tinh trùng, là dâm thuỷ nhầy nhụa. Hai người nhẹ trao nhau một nụ hôn nhẹ nhàng. Tiểu Điệp hơi lấy lại sức, bàn tay yêu kiều vẽ lên ngực Chu Tấn vài vòng tròn. nàng nhẹ nói.- Sao ngươi không đến ngày ta về đây ? Như vậy ngươi sẽ là nam nhân đầu tiên của ta cả hai thế!

Chu Tấn cười khổ nói.

- Tên kia tính quá kĩ, hắn về trước ta một ngày, bày ra trận pháp vây hãm ta. Tuy ta và hắn công lực ngang nhau nhưng trận pháp không dễ phá ta mất nửa ngày mới bước ra được. Lúc đó thì đã muộn rồi!

- Ân, hẳn là hắn rất nhanh sẽ đuổi tới đây.

- Hắn đánh không thắng ta!

Chu Tấn tự tin nói.

-Ân, ta ở chỗ người vài ngày !

Tiểu Điệp ngáp một tiếng, hai mắt dịm đi, quay qua ôm gối ngủ, tay xua đuổi ai đó".

- Ra ngoài đi, ta muốn ngủ một mình !

- Được!

Với nàng hắn không bao giờ từ chối, dù cho hắn vạn lần muốn ôm nàng ngủ.

-------

Oành rống......

Chu Hoành như một mãnh thú hồng hoang phá thủng mái điện Lung LInh, toàn thân hắn toả ra sát khí như muốn hoá thành thực chất đến nơi vậy, trên tay hắn là đầu của hai tên thái giám. hắn gầm gừ.

- Chỉ cho các ngươi chông coi nàng cũng không làm được đáng chết mà !

Vứt thủ cấp của hai tên xấu số kia hắn dương hai mắt về phía Ngạc Vương điện, hắn hiện tại rất muốn giết người, nàng lại lần nữa làm như vậy với hắn. Hai chân phát lực cả toà Lung Linh điện vỡ nát.

Ở một bên khác như cảm nhận được luồng lực lượng kia Chu Tấn hai mắt phát ra lam quang hai chân nhún một cái bay về phía hoàng cung. Hắn cũng... đang rất muốn giết người !

OÀNH.... một luồng sóng xung kích từ trên bầu trời đô thành phát ra, nhưng ngạc nhiên là không có âm thanh nổ tung mạnh mẽ, chỉ có một tiếng oành như lôi mình ban đầu sau đó im lặng đến kì lạ.

trên không cả hai nam nhân nhìn nhau, cả hai đều phát ra luồng khí tức kinh khủng đối trọi với nhau.

-Lên trên kia!

-Đúng ý ta!

Hai người bay lên khỏi tầng khí quyển, ở vùng không gian này khắp nơi là thần thú thượng cổ cùng với các tinh thần khổng lồ nhưng khi thấy hai nhân loại nhỏ bé kia thì bọn chúng đều sợ hãi mà trốn chạy. Chờ cho không gian đã trống không hai người gầm lên vung đấm vào nhau... Oành một tiếng hai người đều đấm vào cằm nhau, cả hai cùng đạp vào bụng nhau khiến cả hai bay ngược ra, Chu Hoành rống một tiếng đánh ra một không gian chi nhận, Chu Hoành không vừa cánh tay khẽ phất không gian bị đánh gập không gian chi nhận vỡ nát, ngay sau đó hai tay đẩy ra long ảnh lam sắc quấn quanh cơ thể hắn lấy tốc độ khinh khủng kéo méo cả mọt vùng không thời gian lao tới tung một đòn huỷ diệt. Chu Hoành cười gằn nói.

-Long Quyền là ta dạy cho ngươi !

Hắn cũng hai tay khẽ đẩy long ảnh Hắc Xích xuất hiện, vẫn là Long Quyền uy lực huỷ thiên diệt địa đánh ra.

Rầm ầm ầm... oànhhhhh vùng không thời gian hai người đánh nhau hoàn toàn vỡ nát, hai người tạm dừng tay lại đối mắt, mặc kệ cho các mảnh vỡ không thời gian va chạm vào cơ thể nhưng đáng sợ là cơ thể họ ngạnh kháng lại mảnh vỡ khiến chúng càng vỡ nát thêm.

Mà lúc đó Tiểu Điệp đang mơ một giâc mơ, một giấc mơ rất kì lạ.

nàng đang ở một không gian trắng xoá, trước mặt nàng lại chính là một "nàng" khác.

- Xin chào ! chào mừng quay lại !

"Nàng" lên tiếng trước, Tiểu Điệp của chúng ta vẫn đang mơ hồ không nói lên lời.

- Ta biết ngươi có rất nhiều câu hỏi nhưng ngay khi chúng ta hoà làm một thì người sẽ hiểu thôi !

"Nàng" kia mỉm cười dang hai tay ôm lấy Tiểu Điệp.........
Truyện được sáng tác bởi: Lilia Kinyo. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.