Hoang Đảo Chủ Nô

Chương 42: Tra tấn (1)

Trương Thành quát một cái ngay lập tức đã để cho Cúc Tịnh Y toàn thân bủn rủn, nhưng là bây giờ đã đâm lao thì phải theo lao, nàng nhanh chóng ổn định lại tâm lý, hướng về Triệu Lộ Tư cùng Chu Hà hai người mắng to.

-Các ngươi còn đứng đần người ra đấy làm gì, ngu xuẩn, Triệu Lộ Tư đồng bọn của ngươi đều đã bị tên súc sinh này giết chết hết, bây giờ tha cho hắn chính là tự giết chính mình, còn không mau đến đây giúp ta.

Triệu Lộ Tư cùng Chu Hà nào hiểu được chuyện gì đang xảy ra, nhưng là ít nhất cũng thấy được hoàn cảnh tàn bạo trước mắt, không suy nghĩ được nhiều liền nhanh chóng tiến lên.

Mà Trương Thành vạn lần cũng nghĩ không ra hành động của mình thế mà để cho Cúc Tịnh Y phát hiện, lúc này thân thể hắn đã hơi choáng váng, cho dù có là ba cái nữ nhân chân yếu tay mềm hắn cũng không chống đỡ được liền vội vàng nói.

-Tịnh Y, ngươi có gì thì từ từ nói, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm không như ngươi thấy đâu.

-Hiểu lầm, súc sinh ngươi đừng hòng lừa ta...ta đánh chết ngươi, đánh chết ngươi!

Cúc Tịnh Y giống như người điên một dạng cầm gậy liên tục vụt mạnh xuống người Trương Thành, lúc này Chu Hà đã chạy đến chỗ tiểu Lưu đỡ hắn ngồi dậy, còn Triệu Lộ Tư chạy đến chỗ Trương Thành, nhưng nàng lại không biết làm cái gì cho phải, một bên luống cuống tay chân đứng nhìn.

Trương Thành khổ sở đưa hai tay lên đỡ đồng thời cũng lăn lộn né tránh gậy của Cúc Tịnh Y, giả bộ hốt hoảng.

-Triệu Lộ Tư, ngươi mau ngăn Tịnh Y lại, ta là người của đội cứu hộ, mau giúp ta.

Quả nhiên Triệu Lộ Tư liền có một chút sững sờ, lập tức ngăn Cúc Tịnh Y lại đồng thời nói.

-Cái gì, ngươi là người của đội cứu hộ, chuyện này rốt cuộc là thế nào, Tịnh Y ngươi dừng tay, để cho hắn nói rõ xem.

-Tránh ra, ngươi cái nữ nhân ngu xuẩn này thì biết gì, hắn nói hắn là người của đội cứu hộ ngươi cũng tin, ngươi còn chưa nhìn thấy rõ?

Cúc Tịnh Y khinh bỉ nhìn Triệu Lộ Tư, chỉ về cái xác của Tôn Hạo.

Trương Thành biết rõ đám người Triệu Lộ Tư chưa hiểu gì về hòn đảo này, minh chứng rõ ràng nhất là bọn họ liên tục thay phiên nhau đi ra bờ biển phát tín hiệu, đội cứu hộ đối với Triệu Lộ Tư lúc này mà nói, chính là cây cỏ cứu mạng, nắm được điểm này, Trương Thành nhanh chóng nói tiếp.

-Trong túi quần...trong túi quần ta có thẻ chứng minh người của đội cứu hộ.

Thấy Trương Thành nói thế, Triệu Lộ Tư liền ngồi xuống, đưa tay vào túi quần lấy ra thẻ chứng minh, mà Cúc Tịnh Y xem xét nếu như không nói rõ với Triệu Lộ Tư liền không xong, Trương Thành tên súc sinh này bây giờ không thể làm được cái gì, cho nên nàng tạm thời dừng lại, hướng về Chu Hà nói.

-Ngươi, lại đây giúp ta trói hắn lại.

-Sao lại thế này...thẻ này đâu phải của ngươi.

Triệu Lộ Tư nhìn thấy người trong thẻ không phải Trương Thành, liền chất vấn hỏi.

Mục đích của Trương Thành ban đầu vốn chỉ là câu giờ, bây giờ mục đích đã đạt được, nhân lúc Cúc Tịnh Y không chú ý liền quét ngang chân nàng một cái, làm cho nàng ngã ra.

Tiếp đó Trương Thành nhanh chóng ngồi dậy đá mạnh vào bụng Cúc Tịnh Y, khiến nàng ôm bụng nằm run rẩy ở trên mặt đất.

-Ngươi làm gì...

Tình thế đột ngột thay đổi để cho Triệu Lộ Tư hoảng sợ, theo phản ứng ngồi xuống đỡ Cúc Tịnh Y.

Trương Thành đến bước này đã không còn cái gì kiêng kỵ, nhanh chóng chạy đến chỗ con dao nhặt lên, tiếp đó đi đến trước mặt tiểu Lưu thoi thóp nằm đó, một đao đâm xuống cổ hắn kết liễu, mà Chu Hà ở cạnh từ đầu đến cuối không dám nhúc nhích, trơ mắt che miệng không dám hét lên, trong mắt toàn bộ đều là kinh khủng.
Triệu Lộ Tư lúc này mới bàng hoàng, chưa kịp phản ứng thì Trương Thành đã lên tiếng.

-Nghe kỹ đây, bây giờ ta cho các ngươi hai lựa chọn, một là ngoan ngoãn nghe lời thì còn sống.

-Hai là chết, thế thôi, nghe hiểu rồi thì gật đầu là chọn một, lắc đầu là hai, ta đếm từ một đến ba.

-Một...

Trương Thành mới đếm được một, Triệu Lộ Tư, Chu Hà đã điên cuồng gật đầu.

-Tốt lắm, hai người các ngươi dọn dẹp hai cái xác này, vứt tạm thời ở một góc, sau khi ta xong việc sẽ phân phó thêm.

Trương Thành lại nói tiếp, cùng lúc đó cũng đi đến trước mặt Cúc Tịnh Y.

-Tịnh Y, ngươi giỏi lắm, ngươi biết rõ kết cục của việc chọc giận ta mà, đúng không?

Từng câu từng chữ của Trương Thành truyền vào trong tai để Cúc Tịnh Y da đầu tê dại, nhưng là không làm thế này kết cục cũng có thể tốt hơn được bao nhiêu.
-A...ngươi buông ra, súc sinh...ngươi định làm gì ta...thả ra...thả ra...

-Bốp!

-Ngậm mồm...ngươi nói nhiều một câu ta chặt đứt một ngón tay của ngươi.

Trương Thành tát Cúc Tịnh Y một cái thật mạnh đến mức nàng vẹo đầu sang một bên, sau đó xách cổ nàng như nắm một con gà con, lôi kéo tóc Cúc Tịnh Y đi vào bên trong hang đá, để lại Triệu Lộ Tư, Chu Hà thẫn thờ ở bên ngoài.

Truyện được sáng tác bởi: Thần Cơ 14. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ tác giả thay lời cảm ơn.