Vì Con Mẹ Dâm

Chương 3: Cặc Giả Trong Phòng Ngủ Của Mẹ. (Phần 2).

Đúng lúc này, mẹ tôi mặc tạp dề đột nhiên đẩy cửa bước vào phòng: "Bé An à, chuẩn bị ăn…"

"Á!" Mẹ hét lên một tiếng làm tôi giật mình hoảng sợ.

"Con… con… con… con…" Mẹ mở to hai mắt nhìn con cặc nhỏ của tôi cùng với con cặc đồ chơi ở trên tay tôi.

"Mẹ, mẹ làm con giật cả mình!" Tôi nói.

Mẹ giống như là không nghe thấy tôi nói cứ nhìn chằm chằm vào con cặc của tôi, như thể không rời mắt đi được hơn nữa còn nói bắt đầu nói cà lăm: "Bé bé bé… bé An… con… con… mẹ không phải đã nói với con… không được… lục lọi đồ… đồ của mẹ…"

"Mẹ thật là nhỏ mọn, chỉ là một món đồ chơi, con cũng không muốn lấy, chỉ muốn chơi một chút thôi." Tôi nhìn vẻ mặt khiếp đảm của mẹ mà bĩu môi nói. Mẹ thật sự quá keo kiệt mà, tôi chỉ chơi đồ chơi của mẹ có chút hà mà mẹ lại phản ứng khoa trương lên như vậy.

Mẹ có vẻ rất vội, lập tức lao lên, đoạt lấy con cặc đồ chơi đi mất, còn nói với tôi: "Thứ này không phải cho con nít chơi!"

"Cái đó để mẹ chơi hả?" Tôi tò mò hỏi.

Mặt của mẹ bùng một phát liền đỏ lên, mẹ đặt con cặc đồ chơi vào tủ đầu giường, sau đó nói với tôi: "Bé An… con… con… nhanh mặc quần vào đi!"

Tôi tuy rằng không biết vì sao mẹ lại gấp gáp như vậy, nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn nghe lời đi mặc quần vào, dù sao thì tôi cũng là một cậu bé ngoan mà.

Nhưng có một vấn đề là, con cặc của tôi cứng quá không xìu xuống được, cho nên sau khi mặc quần vào thì nó chống thẳng lên thành một cái lều rất cao.

"Tốt lắm, con trai, ra ngoài ăn cơm đi, mẹ đã làm thịt nướng cho con rồi đó." Mẹ nói với tôi trong khi mặt của mẹ vẫn đỏ.

Vừa nghe thấy hai chữ thịt nướng, tôi lập tức gác mọi chuyện vừa rồi sang một bên. Tôi chạy thật nhanh ra khỏi phòng của mẹ, nhìn thấy món thịt nướng thơm ngon hấp dẫn ở trên bàn, thì chờ không nổi nữa ngồi vào ghế và cằm đũa gắp lên một miếng lớn.

Không lâu sau, mẹ cũng ra khỏi phòng và đi đến, sắc mặt của mẹ đã bình tĩnh lại một chút, lại giống như vừa rồi không có xảy ra chuyện gì hết.

Tôi ăn bữa cơm này rất no vì tôi rất thích thịt nướng, sau khi ăn cơm xong xuôi tôi nằm trên sô pha xem ti vi, còn mẹ thì rửa bát ở trong phòng bếp.

Sau khi rửa bát xong, mẹ lại lau sàn nhà, rồi ném đóng quần áo bẩn vào trong máy giặt. Làm xong mọi thứ thì cũng qua mất một giờ.

Tôi cứ nằm ở trên sô pha, nhàm chán xem ti vi, ghét quá, phim hoạt hình tôi yêu thích lại hết rồi, làm tôi mất hứng quá đi!

Một lúc sau mẹ lấy ra một hộp thuốc, sau đó dùng nước ấm pha một bát thuốc rồi đi đến chỗ tôi.

"Nào, bé An, tới giờ uống thuốc rồi." Mẹ cởi tạp dề xuống và gọi tôi.

"Con không bị bệnh, sao phải uống thuốc!" Tôi nằm trên sô pha vung tay, rất không vui mà nói.

Chao ôi, mẹ lại bắt tôi uống thuốc nữa rồi, thật là đáng ghét. Từ trước cho đến bây giờ mẹ đã bắt tôi uống rất nhiều loại thuốc, nói cái gì mà thuốc có ích giúp cho bệnh chậm phát triển trí tuệ của tôi. Tôi khinh á! Đó là nói tôi bị ngu à! Tôi mới không có ngu! Tôi có thể đếm từ một đến mười!

Mẹ tôi có hơi tức giận, vội vàng đi tới chỗ tôi: "Bé An ngoan nào, nghe lời của mẹ, uống thuốc nha? Mẹ biết bé An là đứa trẻ ngoan, biết nghe lời của mẹ, đúng không nè?"

Mẹ ở một bên vừa dụ dỗ tôi vừa vuốt đầu tôi như vuốt lông của một con mèo nhỏ.

Tôi vẫn không vui tý nào: "Mẹ cứ bắt con uống thuốc, con rõ ràng là không có bệnh mà… hơn nữa… uống thuốc đắng lắm… không ngon chút nào…"

Mẹ cầm trên tay một bát thuốc pha nước, nghe tôi nói thế thì cười và nói: "Hoá ra là bé An sợ đắng, con không nói sớm, để mẹ đi lấy cho con mấy viên kẹo ha, vậy đi nhé."
Sau khi nói xong mẹ tôi không quan tâm tôi có đồng ý hay không đã đặt bát thuốc pha nước lên bàn trà ở trước mặt tôi, rồi lấy từ ngăn tủ ra mấy viên kẹo, sau đó ngồi xuống sát bên cạnh tôi mà cầm tay của tôi bắt tôi uống thuốc.

Mẹ đem cái bát đưa tới bên miệng của tôi, làm hơi nóng trong chén phả lên mặt của tôi.

"Bé An ngoan nào, uống hết thuốc này là bé ngoan đó, mẹ thích nhất là bé ngoan." Mẹ vòng một tay ôm tôi, một tay kia thì cầm bát, nói với tôi: "Nào, há miệng ~ a ~"

Tôi miễn cưỡng hé miệng, mẹ mỉm cười, đặt cái bát lên cạnh miệng tôi: "Nào, uống một hớp, uống một ngụm ít thôi, sau đó ăn một cái kẹo nha."

Nghe nói có thể ăn kẹo, nên tôi liền nhắm hai mắt lại rồi uống một ngụm nước thuốc.

"A… đắng quá đi!" Tôi vừa nuốt thuốc xuống xong thì há miệng than đắng ngay.
Mẹ thấy tôi uống một ngụm thuốc rồi nên lấy ra một cái kẹo đút cho tôi ăn: "Nào, ăn kẹo này đi không khóc nha."

Tôi nhai cái kẹo dẻo trong miệng, bĩu môi hỏi mẹ: "Mẹ ơi, con có thể không uống thuốc không? Đắng lắm!"

"Không được."

Mẹ rất quả quyết nói: "Bé An nhất định phải uống thuốc đúng giờ, đây là lời bác sĩ đã dặn."

Thôi được rồi, nếu mẹ đã nói như vậy thì tôi đành cắn răng uống hết bát thuốc này vậy.

Truyện được dịch bởi: ۞Bạo Phong Long۞. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.