Cha Nuôi Cuồng Dâm

Chương 60: Phiên ngoại - Xuyên về hiện đại

Bên trong âm đạo ướt át, từng lớp thịt mềm mại bị một gậy thịt thô lỗ đâm vào, Lục Ngâm Tịch nắm lấy phía sau lưng Lục Hành Phượng, âm đạo đang cắn chặt dương vật không tha, bụng nhỏ kịch liệt run rẩy, trong đầu giống như có pháo hoa nổ tung, lại giống như trở nên trống rỗng. Sau khi lên đỉnh, nàng đột nhiên toàn thân thoát lực, mềm nhũn ngã về phía sau.

Lục Hành Phượng cũng sắp xuất tinh đến nơi, ánh mắt đầy mê ly. Hắn vốn có thể ngăn Ngâm Tịch lại nhưng lại thay đổi chủ ý, ôm nàng xoay người trên không trung, chính mình làm đệm ở phía dưới, trực tiếp rơi vào trong hồ.

“Tõm!”

Mặt hồ dậy sóng lên mảng lớn bọt nước, sau đó liền khôi phục lại vẻ yên tĩnh, đem chim chóc tứ phía doạ đến nhao nhao bay đi. Lục Ngâm Tịch rơi vào trong nước, nháy mắt liền phản ứng lại, nhưng vẫn là bị Lục Hành Phượng ôm rơi vào trong hồ.

-----------------------------

“Quá tốt rồi!” Lục Ngâm Tịch người mặc áo ngủ bằng tơ nhung, ôm máy vi tính trên chiếc gường công chúa, cùng với bạn thân của mình gọi điện thoại.

“Ngâm Tịch, mày được trúng tuyển hả? Chúc mừng nha!” Đầu bên kia điện thoại, cô bạn thân cũng vui vẻ nói.

“Ừ, tao cũng sớm muốn lên đại học S, ba ba thì lại muốn tao ở lại thành phố B. Bây giờ tao được trúng tuyển rồi, nếu ba không cho phép tao đi thì sao bây giờ.” Cô gái cười đắc ý lấy một lọn tóc đen của mình đùa nghịch, cả người dựa trên một đống thú nhồi bông nói.

“Ba ba mày sẽ không tức giận đúng không? Ông ấy….” Bên kia cô bạn thân lại có chút lo nghĩ cho Ngâm Tịch. Cô có gặp qua mấy lần ba của Lục Ngâm Tịch – Lục Giản. Những nữ sinh khác đều hâm mộ Ngâm Tịch có một người cha đẹp trai tuấn mỹ đến như vậy, hoàn toàn không giống người đã có gia đình, có con. Còn bản thân cô lại cảm thấy ba của Ngâm Tịch, Lục Giản có chút doạ người.

Thật khó để nói ra là chỗ nào đáng sợ, chỉ là cảm giác là lạ.

“Sao lại thế,” Lục Ngâm Tịch bật cười. “Cha tao ông ấy chưa bao giờ nổi giận với tao cả. Việc này cũng không phải việc gì lớn không thể chấp nhận được, lên đại học, tao cũng có thể thường xuyên trở về thăm ông ấy mà.”

“Hơn nữa thời điểm anh trai tao đi học ở đại học S, ông ấy cũng không nói gì. Anh trai có thể tự chăm sóc mình thì tao cũng có thể mà.”

Cô bạn kia cảm thấy Lục Ngâm Tịch có chút ngây thơ. Người anh trai kia của mày bộ dáng lạnh như băng, ba của mày đương nhiên sẽ không nói gì. Còn mày chính là một tiểu thư quen được chiều chuộng yêu thương, đương nhiên không hề giống nhau.

Còn đối với Lục Ngâm Tịch, cô lại nghĩ Lục Giản chính là một người cha sợ sự tịch mịch cô đơn. Đối với việc cô đi nơi khác học kiên quyết phản đối, có lẽ cũng chỉ là sợ mình không tự chăm sóc tốt được bản thân mà thôi. Thực ra đây cũng là một cơ hội tốt, để cho Lục Giản thích ứng được cuộc sống không có cô bên cạnh. Ngược lại em trai của cô – Lục Hành Phượng lại khiến cho cô có chút lo lắng.

Trước đó, hắn một mực năn nỉ Ngâm Tịch ở lại thành phố B cùng với hắn, bằng không thì hắn sợ bản thân mình không vượt qua khỏi mấy năm cấp 3 này. Nghĩ đến em trai đầy mẫn cảm lại luôn dính lấy cô từ nhỏ - Lục Hành Phượng, Lục Ngâm Tịch thở dài.

“Vậy mày tính hôm nay sẽ nói cho hắn biết hả?”

“Ừ… Trước mắt khoan đã, trước tiên giấu đi đã.” Lục Ngâm Tịch vẫn có chút lo sợ.

Cô bạn thân lo lắng gác máy. “Tốt thôi, có chuyện gì thì cứ gọi cho tao.”

“Yên tâm đi, có thể có chuyện gì được cơ chứ.” Lục Ngâm Tịch vui tươi hớn hở mà vỗ vỗ vào con thú bông bên cạnh, còn đắm chìm vào trong cảm giác hạnh phúc vì được đậu vào đại học.

……………….

Trong dinh thự đèn đuốc sáng choang, nam nhân trong thư phòng ngồi trước bàn làm việc nhìn xem văn kiện.
Khuôn mặt thanh nhã tuấn dật lúc nào cũng như ngậm cười mà không phải cười, cùng với tiếng nói trầm thấp từ tính, khiến cho người khác nói chuyện cùng hắn như được tắm dưới gió xuân. Khí chất thành thục toàn thân giống như rượu vang đỏ lâu năm, chỉ có càng uống càng say, càng ngửi càng nghiện, càng ngắm càng si mê. Nhiều năm trôi qua vẫn không hề mài mòn đi mị lực của hắn, ngược lại khiến cho hắn càng thêm thần bí khó lường. Một thân đồ tây giày da, áo mũ chỉnh tề, từ sợi tóc đến đế giày đạp trên mặt đất, hoàn mỹ đến không thể bắt bẻ.

Một thân sĩ như hắn, luôn có thiếu nữ động tâm, tính toán để có thể đeo bám người đàn ông độc thân hoàng kim này, ví dụ như bây giờ.

Trước mặt Lục Giản là một nữ phụ tá đang ra sức quyến rũ hắn, thư ký một bên không nói lời nào, chỉ có khoé miệng giật giật.
Lại nữa rồi… Mấy người này nhìn thế nào cũng giống như thiêu thân, nhất định phải dập lửa. Mặc kệ hắn cảnh cáo bao nhiêu lần rồi vẫn có những người điếc không sợ súng.

Hắn biết, Lục Giản không quan tâm, bởi vì cho đến bay giờ, hắn chưa khi nào đem những người này để vào mắt. Chỉ cần không làm phiền đến hắn, nữ phụ tá đầy yêu diễm cũng tốt, công nhân vệ sinh bình thường cũng không sao, trong lòng hắn đều như nhau – chỉ là công cụ.

Truyện được dịch bởi: Belenxiege. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.