Cha Nuôi Cuồng Dâm

Chương 61: Hiện đại - Con lại muốn trốn khỏi ba?

Trên môi hắn vĩnh viễn là một nụ cười nhàn nhạt, nhưng nếu có ai đó hiểu lầm rằng nụ cười đó là hắn dành riêng cho cô ta, tự ảo tưởng rồi tiến thêm bước nửa, kết cục của người đó chính là mãi mãi không có cơ hội xuất hiện ở trước mặt hắn.

Sau một thời gian dài làm việc liên tục, hắn có chút mệt mỏi, không khỏi nhớ đến đôi tay nhỏ luôn xoa bóp cho mình mỗi ngày. Hắn hoàn toàn không để tâm đến nữ phụ tá đang bưng cà phê trước mặt mình, cầm lấy khung hình trên mặt bàn.

Nữ phụ tá một tay cầm chén cà phê đi ra, nụ cười cứng ngắt trên mặt.

Trong khung ảnh là một tấm hình hai người chụp chung. Năm đó Lục Ngâm Tịch mười sáu tuổi ngồi ở bên cạnh Lục Giản, hai người đang chơi bài poker. Lục Ngâm Tịch sầu mi khổ sở kiểm tra số bài trong tay mình, bên cạnh chính là Lục giản thần sắc nhu hoà nhìn ngắm gương mặt nàng.

Thân thể người đàn ông cao lớn, bao phủ cô gái nhỏ trong cái bóng của chính mình, ánh mắt nhìn cực kì chuyên chú.

Tấm hình này, mỗi lần thư ký nhìn thấy đều rùng mình. Cô gái xinh xắn thì thôi đi, một thân thân sĩ Lục Giản tay cầm bài poker, ánh mắt tình tứ, nhìn thế nào cũng cảm thấy kì quái. Còn có biểu cảm mỗi lần Lục Giản nhìn tấm hình, cùng với chính hắn trong hình không hề sai biệt, nụ cười càng thêm ôn nhu như nước.

Thư ký có thể cảm giác được, hắn đang thực sự vui vẻ từ tận đáy lòng, cho nên mới càng sợ hãi hơn….

Hắn luôn cảm thấy Lục Giản đối xử với con gái của mình tốt đến mức không hề bình thường. Ba ngày thì hết hai ngày đều mua quà, mỗi ngày đều phải gọi điện thoại. Nếu như Lục Ngâm Tịch không nhấc máy, hắn vẫn sẽ tiếp tục gọi. Nếu trong khoảng thời gian quá lâu, đối phương vẫn không chịu nhận điện thoại, hắn khi ấy nhìn chằm chằm vào điện thoại, bộ dáng âm trầm cực kì đáng sợ…. Thư ký sợ run bần bật. Cô con gái ấy được hắn yêu chiều đến vô pháp vô thiên, có thể nói là giẫm trên đầu hắn thì khi đó không chừng hắn cũng chỉ sẽ cười rồi dỗ dành cô xuống.

Còn đối với hai đứa con trai thì hoàn toàn khác biệt, có bao giờ như vậy đâu? Thật là một kẻ cuồng con gái. Thư ký đang chìm trong suy nghĩ viễn vông, đột nhiên nghĩ tới, Lục Ngâm Tịch năm nay lên đại học, đến lúc đó con gái rời đi, Lục Giản liệu có chấp nhận hay không?

Nghĩ tới đây, thư ký ngu ngơ mà cười, hắn thấy mình thật đần, Lục Giản làm sao có thể để cho Lục Ngâm Tịch đi thành phố khác học đại học chứ, nói chi đến việc ở trọ tại ký túc xá của trường.

Đột nhiên, một vật nổ tung ở trước mắt, mảnh vụn sắt bén văng khắp nơi.

“Rầm ------!”

“Lục, Lục tổng?” Thư ký bị âm thanh sắt bén đó dội vào tai, doạ hắn hoàn hồn, vội núp vào một nơi xó xỉnh nào đó, không rõ Lục Giản xảy ra chuyện gì. Nữ phụ tá bưng cà phê đứng ở một bên cũng câm như hến, không dám gây ra một tiếng động nào, cô ta đang hận chính mình rảnh rỗi chạy đến tìm Lục Giản làm chi, giờ không câu được rùa vàng thì thôi đi, còn chọc hắn tức điên, phí công nửa ngày.

Phía bên kia, Lục Giản ném điện thoại di động, lồng ngực phập phồng kịch liệt, rõ ràng là hắn đang cực kỳ tức giận. Hắn quay đầu nhìn về phía thư ký, trong mắt hiện lên tia hung ác cùng nham hiểm ngoan lệ.

“Lục Ngâm Tịch, con ngoan của ta. Muốn bỏ rơi cha hả? Con ngoan lắm!” Lục Giản nói ra một câu không đầu không đuôi, tiếp đó nắm lấy áo khoác đang treo một bên, lửa giận trùng trùng rời đi. Thư ký mắt trợn tròn đứng cứng ngắt tại chỗ, nghẹn họng nhìn trân trối: Lũ lụt dâng lên tới miếu Long Vương rồi, trời sắp sập rồi sao? Lục Giản thế mà cũng có ngày nổi điên với Lục Ngâm Tịch???

Lúc này, Lục Ngâm Tịch hoạt bát nhảy chân sáo đi xuống lầu, dự định lấy chút đồ ăn vặt tự thưởng cho bản thân. Vừa đóng tủ lạnh xong, liền nghe được từ phòng khách truyền đến một hồi tiếng bước chân.
Cô thăm dò, phát hiện Lục Giản đang rảo bước về phía cô, bộ dáng phong trần. Nhìn cảnh này so với mọi khi thì không có gì khác biệt, nhưng có gì đó trong lòng khiến cô không yên tâm, ôm đống đồ ăn vặt trong lòng , ấp a ấp úng nói:” Ba ba, người về rồi a…”

Lục Giản thả xuống áo khoác, nâng mí mắt hướng về phía nàng, khẽ nhếch mở hai tay, “Ừ, Tịch Nhi lại đây.”

Lục Ngâm Tịch từ lâu đã quen với việc Lục Giản xong việc trở về nhà là sẽ ôm cô một cái, ngoan ngoãn đi đến bên ngực Lục Giản, thì thầm nói:” Sao hôm nay người về sớm như vậy ạ? Công ty không có việc gì sao?”

Một cái hôn nhẹ nhàng rơi vào chóp mũi cùng bên má, nghe được lời Ngâm Tịch nói, đôi môi mỏng đang dán trên gò má phấn nộn của cô dừng lại, trầm mặc một hồi mới rời đi. Hương vị trên người Lục Giản vô cùng dễ chịu, mùi hương cực kỳ nam tính nhưng không quá xâm lược, làm cho người khác cảm thấy yên tâm.
Truyện được dịch bởi: Belenxiege. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.