Cha Nuôi Cuồng Dâm

Chương 62: Hiện đại - Cưỡng hôn con gái

Lục Giản dùng cằm nhẹ nhàng cọ cọ vào đỉnh đầu Lục Ngâm Tịch, cánh tay dần dần siết chặt, nụ cười nhu hoà nhưng trong mắt lại là hai mảnh đen kịt.

“Nếu ba không về nữa, liệu con có bỏ ba chạy đến thành phố B hay không?”

“Người… Người biết rồi sao…?” Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lục Ngâm Tịch nhăn lại, khổ sở nói.

“Vì sao lại không nghe lời ba ba? Hửm?” Lục Giản thanh âm ôn hoà, “Tịch Nhi chán ghét ba sao? Không muốn ở cùng nhà với ba nữa sao? Hay đúng hơn là …. Con đã hẹn với bạn tốt nào rồi, muốn cùng nhau đi thành phố B?”

Lục Ngâm Tịch theo bản năng có chút sợ hải, rụt cổ co ro,” Không có đâu, con không có ghét ba mà, càng không có hẹn với ai, chỉ là con muốn….”

Người đàn ông duy trì nụ cười ôn nhu, giống như là đang khích lệ cô nói ra hết suy nghĩ trong lòng.

“Con chỉ muốn đi thành phố B xem, nếu con một mực ở lại bên cạnh ba, thì con sẽ không thể nào luyện được tính độc lập được. Con lớn rồi, cũng nên tự mình ra ngoài xông pha.”

“Tịch Nhi của ba không cần độc lập, cũng không cần phải xông pha ngoài kia, chỉ cần là con không muốn, cả đời này cũng không cần phải rời khỏi căn nhà này, ba ba hoàn toàn có thể chăm sóc tốt cho con.” Lục Giản ôm cô, giống như đang nâng niu trân bảo quý giá, nhẹ nhàng vuốt ve lưng cô. Lục Ngâm Tịch cả người đều bị bao vây tại trong ngực của hắn, hắn như là một người cực kỳ thích cảm giác đụng chạm da thịt, lúc nào cũng muốn ôm ôm, hôn hôn cô. Ánh mắt ôn nhu chuyên chú giống như một cái động đen láy, Ngâm Tịch cảm thấy linh hồn của mình sắp bị hút vào mất rồi.

Lục Ngâm Tịch biết Lục Giản yêu chiều mình, nhưng đây là không bình thường, quá mức chiều chuộng rồi.

Lúc anh cả đi thành phố B, con không thấy ba ba phản đối một lời mà? Về sau tới khi A Phượng tốt nghiệp, người cũng định bắt hắn ở lại đây sao? Hơn nữa, mỗi khi có kỳ nghỉ định kỳ, con nhất định sẽ trở về, cũng không phải là ở lại đó suốt mà.” Lục Ngâm Tịch chớp chớp mắt hạnh, dáng vẻ cực kỳ ngây thơ chân chính, khiến cho tâm Lục Giản dừng lại nửa chừng, không có chỗ để phát giận.

“Chúng nó không giống con.”

“Sao lại không giống nhau? Không lẽ chỉ bởi vì bọn họ là nam sinh cho nên là có thể còn con thì không?”

“Không phải, bởi vì…. Bởi vì ba ba thương con.” Bởi vì con chính là bảo bối của ta.

“Thế nhưng là… Con lại không muốn như thế….”

Bàn tay đang đặt trên vai nàng cứng ngắc lại trong chớp mắt, Lục Giản tiếp tục hướng dẫn từng bước:” Ừm? Vậy còn sau khi Tịch Nhi độc lập rồi, không có ai cưng chiều con như tiểu công chúa nữa. Từ đó đến nay Tịch Nhi của ba ngay cả chén đĩa còn chưa rửa qua, sao có thể tự mình chăm sóc bản thân ở một nơi xa lạ chứ?”

Lục Ngâm Tịch mặt đỏ lên, nàng quả thật rất lười, nhưng mà….

“Ba ba, con dù sao cũng không phải phế nhân. Hơn nữa, trước khi người nhận nuôi con, con cũng từng làm việc nhà rồi mà.”

Lục Ngâm Tịch mười tuổi bị Lục Giản thu dưỡng, ở trước đó gia cảnh cô vô cùng bình thường, hằng ngày cũng phải quét rác, lau nhà, lau bàn…

Nhưng so với bây giờ hoàn toàn không giống! Trong lòng Lục Giản gào thét điên cuồng, hiện tại hắn không thể rời bỏ cô! Dù chỉ là một giây, một khắc đều không thể! Hắn đã sớm suy nghĩ xong, Lục Ngâm Tịch sẽ ở thành phố này học đại học, sau đó sẽ đến công ty trợ giúp hắn, không cần cô phải cực khổ bên ngoài. Chỉ cần cô không rời khỏi hắn…. Chỉ cần hai người bọn họ vĩnh viễn ở cùng một chỗ….

Lục Ngâm Tịch luôn cảm thấy Lục Giản hiện tại có gì đó không đúng lắm, giẫy giụa muốn thoát khỏi lồng ngực hắn. Hành động này khiến Lục Giản cảm thấy, cô là đang chống đối hắn.
Dục vọng bị kiềm chế quá lâu bị phẫn nộ kích thích nổ tung, cơ thể một thân tây trang to lớn bổ nhào vào trong cơ thể kiều mị của thiếu nữ, đem cô đặt trên sàn nhà lạnh như băng.

Đột nhiên ngã trên mặt đất, Lục Ngâm Tịch kêu đau một tiếng, còn chưa kịp phản ứng lại, liền bị nụ hôn nóng như lửa kia rơi xuống. Lục Giản ôm cô, lăn trên nền đất, đè chặt cô xuống – cưỡng hôn.

Đầu lưỡi hắn đẩy mở cái miệng nhỏ của cô, tách đôi môi anh đào ra, luồn vào bên trong khuấy động. Cô bị hôn đến thở không nổi, muốn quay đầu né tránh, nhưng Lục Giản luôn theo sát cô, sao có thể không biết chút tâm tư này chứ, hoàn toàn không chừa lại một cơ hội cho cô tránh ra.

“Ưm ưm…! Ưm…!”

Lục Ngâm Tịch đưa tay đẩy Lục Giản, nhưng hắn giống như một ngọn núi, không nhúc nhích tí nào, đem cô vững vàng đặt ở dưới thân.
Trước đó Lục Giản thường xuyên đến hôn cô, nhưng là những vị trí khác trên gương mặt như trán hay hai má. Chỉ là có những lúc tình cờ thỉnh thoảng sẽ rơi vào khoé môi cô, nhưng thái độ bình tĩnh của Lục Giản, Ngâm Tịch chỉ cho rằng hắn chỉ sai lệch vị trí hôn thôi. Hiện tại nụ hôn này, rõ ràng không phải là hành động thân mật bình thường của một người cha đối với con gái của mình.

Truyện được dịch bởi: Belenxiege. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.