Cha Nuôi Cuồng Dâm

Chương 65: Cổ đại - Khinh địch

Mặc dù có một khoảng thời gian nội tâm nàng kháng cự điều đó mãnh liệt, nhưng đến cuối cùng vẫn đón nhận nam nhân Lục gia bọn họ. Nếu đổi lại là một cô nương khác, đại khái là đời này không cách nào chấp nhận nổi, chỉ có thể dùng một thước lụa trắng giải quyết mọi chuyện.

“Đi rồi.” Lục Hành Phượng sờ lên gương mặt nàng, cúi đầu nói khẽ.

“A,” Lục Ngâm Tịch gật đầu, tiếp đó bỗng nhiên phản ứng lại, “Chờ đã, vừa rồi đệ hoàn toàn có thể mang tỷ đi chỗ khác, cần gì phải núp núp trốn trốn trong hồ như vậy chứ?”

Lục Hành Phượng nháy mắt mấy cái, bàn tay nhéo nhéo lấy hông Lục Ngâm Tịch, trả lời:” Ừm, bởi vì đệ muốn nhìn thấy bộ dáng ướt át toàn thân của tỷ tỷ ----- A, đau, đừng túm đệ!”

Tóc đuôi ngựa thật dài bị nàng hung hăng túm lấy nhiều lần, Lục Hành Phượng nhẹ “ưm” một tiếng, khuôn mặt tuấn tú đều nhíu lại, thầm thì:” Ai… Có lẽ sau này không cần buộc tóc, tỷ tỷ của ta rất thích nắm lấy nó nhỉ?”

Lông mày Lục Ngâm Tịch nảy lên mấy cái, trước đó nàng còn cảm thấy Lục Hành Phượng đã trưởng thành rồi, trở nên già dặn hơn rồi, nay lại cảm thấy hắn so với trước đó hoàn toàn không có gì khác biệt:” Ta túm tóc đệ không phải vì đệ làm xằng làm bậy sao….”

Lục Hành Phượng ôm một thân đầy nước hồ Lục Ngâm Tịch trở về phòng, rút bỏ đi lớp y phục ẩm ướt đó, hai thân thể lại dán lấy nhau, trần truồng quấn quýt nàng rất lâu rồi mới lấy áo rời đi.

………

Lục Hành Triêu cưỡi ngựa, băng xuyên qua một con phố sầm uất, một thân giáp mỏng theo móng ngựa lộc cộc phát ra tiếng vang lanh lãnh. Không ít nữ nhân nhìn thấy dáng vẻ phong trần của Vũ Lâm Vệ tướng quân trẻ tuổi đều lộ ra vẻ yêu thích cùng ngưỡng mộ.

Con ngươi trong khoé mắt khẽ động, một con hạc giấy màu trắng lung lay chao đảo bay xuống, vừa vặn hướng vào trong ngực hắn bay tới. Lục Hành Triêu ra tay nhanh như chớp, một tay nắm lấy hạc giấy, ép nát thành mảnh vụn. Cùng lúc đó, ánh mắt hoá thành sát ý mạnh mẽ bắn về một toà tửu lâu cách đó không xa.

“…..”

Hắn một cước đạp ở trên lưng ngựa, tung người bay lên tầng hai tửu lâu. Con ngựa cô đơn bị bỏ lại ở tại chỗ, buồn bã giậm chân đạp móng ngựa không biết làm sao.

Bên trong tầng hai tửu lâu, một nữ tử đang tựa vào giường. Nàng mặc một thân áo bào màu tím, tướng mạo xinh đẹp. Ánh mắt hồn xiêu phách lạc, một cái nhăn mày, một nụ cười hé nở cũng đủ khiến cho cảnh vật trở nên phong tình, tay cầm một chung rượu nhỏ. Bên cạnh nàng là những nam tử tuấn tú thay nhau ra sức lấy lòng nàng, ánh mắt bọn họ đờ đẫn, giống như một con rối.

Có người thì đấm chân cho nàng, có người vì nàng mà rót rượu, còn có một người đang quỳ trên mặt đất làm ghế cho nàng gác chân. Cho dù là làm ra cái động tác khuất nhục như thế, nam nhân vẫn như cũ, nét mặt không chút biểu tình, ánh mắt trống rỗng.

Lục Hành Triêu đột ngột xuất hiện, ngay cả mí mắt nàng cũng không hề giơ lên dù chỉ một chút, chỉ lấy đầu móng tay hồng hào không nhanh không chậm vuốt dọc theo miệng chén.

Lục Hành Triêu nửa ngày sau liền mở miệng, thần sắc âm u lạnh lẽo:” Hoá ra ngươi không chết.”

Nữ tử nuốt cạn một chung rượu, cười phóng đãng, môi đỏ hé mở đáp:” Không phải ngươi nhìn thấy rồi sao? Ta sống rất tốt.”

Đối mặt với một Lục Hành Triêu đằng đằng sát khí, nữ tử lả lướt thong dong, không tìm thấy một điểm nào hốt hoảng.

“Bất quá, cho đến bây giờ ta vẫn nghĩ không ra, cuối cùng thì ta đã đắc tội ngươi chỗ nào – Lục thế tử…. để cho ngươi truy sát ta ròng rã 2 năm trời, nếu không phải là ta thủ đoạn cao tay, chắc chắn đã sớm bị ngươi hại chết.”

Lục Hành Triêu vốn không hề có ý định giải đáp cho nghi vấn của nàng ta, từ bên hông chậm rãi rút trường kiếm ra, ngữ khí giống như tuyết tháng chạp – lạnh thấu xương. Lưỡi kiếm tuốt ra khỏi vỏ, như tuyết như băng.
“Nếu như đã không chết, thì lại phải giết thêm một lần nữa vậy.”

Đám nam nhân bên cạnh nữ tử áo tím trông thấy Lục Hành Triêu rút kiếm, nhao nhao xông lên ngăn trước thân thể nàng, làm lá chắn thịt người.

Lục Hành Triêu thờ ơ, huơ kiếm liền muốn chém người. Nhưng cánh tay vừa giơ lên, trong đầu liền truyền đến một cơn đau nhói sắc bén, giống như vạn trùng cắn xé. Mồ hôi lạnh chảy dọc xuống cằm, huyết sắc hết người rút sạch.

“Ưm…!” Dường như có vật gì ở trong cơ thể hắn khuấy động, đau nhức kịch liệt làm tay nắm trường kiếm run rẩy bất lực, buông thõng xuống.

Các nam nhân thuận theo, mắt rũ xuống tránh ra một đường, nữ tử áo tím từ trong lượn lờ bước ra, ống tay áo che miệng, ánh mắt tràn đầy mỉa mai. “A, muốn chơi với ta? Nói về chơi cổ trùng, ta mới là tổ tông…”
“Vừa rồi trên hạc giấy, ngươi….” Lục Hành Triêu khẳng định nói, còn lại nỗ lực chèo chống thân thể, giơ kiếm hướng về phía nữ tử.

“Ngươi quá khinh địch rồi, Lục Thế tử.”

Nữ tử áo tím vui vẻ mà thưởng thức dáng vẻ đầy đau đớn của Lục Hành Triêu.

Truyện được dịch bởi: Belenxiege. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.