Vợ Ta Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 317: Mọi Người Còn Ở Đây À?

Mọi Người Còn Ở Đây À?

Ngoài biệt thự Tần gia, các đoàn người bảo vệ mẹ con Tần gia vẫn chưa tản đi. Không có mệnh lệnh của

Đường Kim, ai cũng không dám tự tiện rời đi.

Lúc này, Đường Kim và Tần Thủy Dao lại cùng ra khỏi biệt thự.

Tần Thủy Dao xuất hiện làm không ít người ngạc nhiên. Bởi bọn họ đã rất lâu không thấy nàng xuất hiện,

thậm chí không ít người hoài nghi, có phải nàng đã rời biệt thự hay không? Chẳng qua, bây giờ thấy Tần

Thủy Dao ra khỏi biệt thự, hoài nghi của mọi người cũng bị đánh tan.

Dĩ nhiên, nếu những người này biết, quả thật Tần Thủy Dao không có trong biệt thự này, chỉ sợ họ sẽ

thấy chút ít quỷ dị.

Ra khỏi cửa chính, Đường Kim nhìn mọi người một cái, bộ dạng rất là ngạc nhiên:

- Ế, các người còn ở đây hả?

Một đám người nhìn nhau, không biết Đường Kim lại nói ra câu này. Bọn họ vẫn ở đây, lạ lắm hả?

- À, tôi vừa nhớ ra, tôi quên mất không nói cho mọi người một chuyện.

Đường Kim đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ:

- Thế này... sát thủ đều đã thọt rồi, mọi người bây giờ cũng có thể về. Các cô các chú các bác các mẹ, có

vợ về tìm vợ, F.A tìm tình nhân, không tìm được gái cũng có thể tìm chai Tường An dùng tạm...

Nghe tên này nói hươu nói vượn, Tần Thủy Dao không nhịn được giẫm hắn một cái, khiến hắn ngừng lại.

Đám người xôn xao một trận, một số người thấp giọng nghị luận.

- Đi được thật hả?

Có người không nhịn được hỏi một câu.

- Đương nhiên là thật.

Đường Kim nhìn người nọ một cái:

- À, tiện đây nói một chút, mặc dù sát thủ thọt sạch rồi, nhưng vẫn có người muốn tạm thời đổi nghề

làm sát thủ. cho nên, nếu lát nữa tôi phát hiện ở đây còn có người, có lẽ tôi sẽ hoài nghi người đó muốn

đổi nghề đó.

Cuối cùng, Đường Kim lại cười rạng rỡ một tiếng:

- Mọi người có ai muốn đổi nghề không?

- Không có, tất nhiên là không có...

- Vậy tôi đi trước...

- Tôi đi ngay lập tức...

Một đám người sửng sốt, sau đó lắc đầu quầy quậy. Có vài người còn lập tức hành động, nhanh chóng

rời đi. Dĩ nhiên còn có người chửi thầm, con hàng Đường Kim này đúng là qua cầu rút ván a, bọn họ giúp

hắn nhiều ngày như vậy, bây giờ lại chẳng chút khách khí đuổi bọn họ đi.

Ngắn ngủn vài phút, hơn trăm người đã chuồn sạch. Nhìn cửa lớn trở nên vắng tanh, Tần Thủy Dao nhất

thời sững sờ.

Một lát sau, nàng mới hơi tức giận hỏi:

- Nè, rõ ràng sát thủ còn chưa giải quyết xong, cậu đuổi bọn họ đi làm gì?

- Bởi bọn họ hết tác dụng rồi.

Đường Kim lười biếng nói.

- Bọn họ dù gì cũng tới hỗ trợ, cậu có cần đuổi bọn họ như vậy không?

Tần Thủy Dao tức giận nói:

- Cậu làm như vậy, sau này còn ai giúp cậu nữa?

- Bé ngốc, bọn họ không có giúp tôi, chẳng qua chỉ tự giúp mình mà thôi.

Đường Kim ngáp một cái.

- Dù nói thế nào đi nữa, chẳng lẽ cậu không thể khách khí một chút sao?

Tần Thủy Dao vẫn cảm thấy thái độ của Đường Kim quá tệ.

- Tôi nói nè, sau bé ngốc cậu vẫn cứ ngốc như vậy chứ?

Đường Kim nhất thời buồn bực:

- Cậu cho rằng bọn họ giúp tôi vì cái gì? Là vì họ sợ tôi, tôi mà khách khí với họ, họ còn sợ tôi không?

Cuối cùng, Đường Kim lại cảm khái một câu:

- Bé ngốc à bé ngốc, thời đại lấy đức phục người đã qua, bây giờ thịnh hành nhất là lấy soái phục người.

Tôi đẹp trai như vậy, bọn họ đều sợ tôi, cho nên bọn họ mới nghe lời a!

Tần Thủy Dao không nhịn được liếc Đường Kim. Nàng tin những người kia có sợ Đường Kim, vấn đề là,
hắn thì quan hệ quái gì đến đẹp trai chứ?

- Không thèm cãi với cậu, chúng ta đi đâu?

Tần Thủy Dao hỏi.

- Bé ngốc, cậu muốn hít thở không khí trong lành mà. Cậu muốn đi đâu thì đi đó.

Đường Kim thuận miệng nói.

- Là cậu nói đó.

Tần Thủy Dao hừ nhẹ một tiếng:

- Tốt lắm, chúng ta tới trường trước.

- Tốt, đi thôi.

Đường Kim một lời đáp ứng.

Tần Thủy Dao ngẩn người, nàng vốn tưởng Đường Kim không muốn, nhưng nàng không ngờ hắn lại đáp

ứng sảng khoái như vậy.

Nhưng nàng cũng không nói gì, trực tiếp đón một chiếc taxi, mấy phút sau, hai người tới Ninh Sơn Nhị

Trung.

Tần Thủy Dao trực tiếp đi tới phòng học, lại ngoài ý muốn một lần nữa, Đường Kim lại cũng theo vào, đợi

khi nàng ngồi xuống chỗ của mình, Đường Kim đã ngồi xuống bên cạnh.

Mặc dù buổi tối mới bắt đầu tự học, nhưng đã có hơn mười học sinh trong phòng. Mà Đường Kim vừa
ngồi xuống, nhất thời mười mấy ánh mắt nhìn hắn, trong lòng cả đám đều có suy nghĩ cổ quái, con hàng

này lại định làm gì?

- Ế? Đường Kim, sao cậu lại ở đây?

Trong phòng học lại xuất hiện một người, chính là Trương Ny bị Đường Kim chiếm chỗ. Nhìn Tần Thủy

Dao một cái, Trương Ny lại cười hì hì:

- Cậu đây là tới học cùng Tần Thủy Dao hả?

- Không sai, tôi tạm thời là của cậu ấy.

Đường Kim nghiêm trang nói.

- Đường Kim chết tiệt, cậu nói cái gì?

Tần Thủy Dao nhất thời tức giận.

Đường Kim vô tội:

- Vốn là vậy mà, bồi ăn bồi uống bồi dạo phố, chẳng lẽ không phải thế sao?

- Hẳn là bốn bồi nha, không phải còn bồi học sao?

Trương Ny cười hì hì nói.

- Hắn ngồi chỗ của cậu đó, là bồi cậu học!

Tần Thủy Dao liếc Trương Ny một cái.

- Tần Thủy Dao, chắc cậu muốn ngồi cùng với Đường Kim chứ gì?
Trương Ny cười mập mờ:

- Hay là cậu muốn ngồi lên người cậu ấy? Muốn thì nói thẳng ra, cậu không nói sao Đường Kim biết

được? Đúng không, Đường Kim?

- Không được.

Đường Kim rất chân thành lắc đầu:

- Thật ra thì tôi cũng biết cậu ấy muốn ngồi lên người tôi, chỉ là tôi giả vờ không biết, bởi tôi không thể

để âm mưu của cậu ấy thành công được.

- Cậu muốn chết!

Tần Thủy Dao một quyển sách ném Đường Kim, sau đó thở phì phì chạy ra khỏi phòng học.

Đường Kim thở dài:

- Đầu năm nay, nói thật cũng khó a!

Trương Ny buột miệng cười:

- Đường Kim, cậu mà không đuổi theo, Tần Thủy Dao sẽ chạy mất đó!

- Không cần đuổi theo, cậu ấy sẽ chờ tôi.

Đường Kim không chút hoang mang đứng lên, sau đó chậm rãi tiêu sái ra khỏi phòng học.

Trương Ny có chút ngạc nhiên theo ra ngoài, vừa nhìn lại... Tần Thủy Dao đúng là đang đứng trên hành
lang chưa đi!

- Oa, Đường Kim, cậu hiểu Tần Thủy Dao thật nha. Không hổ là hôn phu của cậu ấy!

Trương Ny bội phục nói.

- Bé ngốc, cậu còn muốn đi đâu?

Đường Kim lười biếng hỏi.

- Vừa rồi không phải cậu nói bồi ăn bồi uống bồi dạo phố sao?

Tần Thủy Dao duyên dáng hừ một tiếng:

- Vậy thì đi dạo phố đã!

- Tốt!

Mặc dù lúc này dạo phố thì hơi quỷ dị, nhưng Đường Kim vẫn một lời đáp ứng.

Đường Kim đáp ứng sảng khoái như vậy, làm cho Tần Thủy Dao hơi ngạc nhiên. Nàng nhìn Đường Kim,

đến mười giây đồng hồ, nàng mới hoài nghi hỏi:

- Nè, sang tôi cứ thấy cậu hôm nay không bình thường vậy? Có phải cậu đang nghĩ đến chuyện xấu

không hả?

Truyện được dịch bởi: Thiên Đế. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.