Vợ Ta Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 328: Ông Nên Đi Gặp Hắn

Ông Nên Đi Gặp Hắn

Trong Thiên Bảo Các.

Trong gian phòng nhỏ, một ông già hơn sáu mươi và một tên trẻ tuổi chừng hai mươi đang ngồi cạnh cái

bàn. Trên bàn đang đặt một bình hoa.

Ông già này chính là ông chủ Thiên Bảo Các, nhân vận quyền uy của giới đồ cổ Ninh Sơn, Chương Cổ

Đổng.

Chương Cổ Đổng vốn cũng không phải tên như vậy, chẳng qua sau khi trầm mê nghiên cứu đồ cổ thì mới

sửa lại. Dĩ nhiên, hiện tại dù là ở thành phố Ninh Sơn hay tỉnh Thiên Nam thì cũng chẳng mấy ai gọi trực

tiếp tên lão. Đại đa số người nhìn thấy lão thì đều khách khí gọi ông Chương.

Mà tên trẻ tuổi kia, dĩ nhiên là Nhân thiếu.

- Ông chương, cái bình này là thật sao?

Nhân thiếu hơi khách khí hỏi.

- Nhân thiếu ra tay quả nhiên không tầm thường a. Bình sứ Thanh Hoa này...

Chương Cổ Đổng còn chưa nói xong, chân mày đã cau lại, nhìn ra ngoài cửa:

- Đức Tài, con vào đây làm gì?

Người đi vào chính là chú Chương đang trông tiệm kia, Chương Đức Tài. Tên này cũng được nghĩ kỹ

rồi mới đặt, một đằng thì mang nghĩa là tài đức vẹn toàn, mặt khác thì đồng âm với "đắc tài". Chương

Cổ Đổng hy vọng cuộc sống của mình vừa có đức tài vừa đắc tài. Chẳng qua, rất nhiều người đều biết,

Chương Đức Tài cũng chẳng có tiền đồ gì. Không chỉ vô đức vô tài, mà cũng chẳng "đắc tài", chỉ biết phá

gia tài của cha hắn.

Còn may chính là, Chương Cổ Đổng làm đồ cổ mấy chục năm, của cải khá phong phú, cũng có đủ gia tài

để Chương Đức Tài phá.

- Cha, vừa rồi có hai thằng nhỏ vào trong tiệm, nói muốn gặp cha. Bởi bọn chúng không khách khí, cũng

không hẹn trước với cha, con đã đuổi bọn chúng đi rồi.

Chương Đức Tài hồi đáp.

- Đuổi đi rồi, thế còn vào đây làm gì?

Chương Cổ Đổng không vui:

- Cha có chuyện quan trọng với Nhân thiếu, đừng có quấy rầy!

- Chỉ là...

Chương Đức Tài còn định nói gì đó.

Lúc này, Nhân thiếu lại nói một câu:

- Chú Chương, không phải chú vừa đắc tội hai người kia chứ?

- Nhân thiếu, chẳng lẽ cậu biết hai người kia?

Chương Đức Tài vội vàng hỏi.

Sắc mặt Nhân thiếu hơi ngưng trọng:

- Chú Chương, chú có đắc tội bọn họ hay không?

Sắc mặt Chương Đức Tài hơi bất an, nhất thời chưa trả lời.

- Nói thật!

Chương Cổ Đổng trầm giọng quát lên.

- Chuyện này... có lẽ thế.

Chương Đức Tài hơi bất an:

- Tôi cho rằng họ là hai tên côn đồ cắc ké, tên Bạch Văn kia thì tôi biết, tên còn lại trông như thằng trẻ

con, tôi cho rằng...

- Đó là Đường Kim.

Nhân thiếu tiếp lời. Lúc vừa vào đây, hắn đã nhận ra Đường Kim rồi, chẳng qua chỉ giả bộ không biết mà

thôi.

- Đúng, hắn nói mình là Đường Kim, khẩu khí cũng rất lớn, lại nói cha tôi tới gặp hắn...

Chương Đức Tài vội vàng gật đầu.

- Chuyện này... Nhân thiếu, Đường Kim là ai?

Chương Cổ Đổng hiển nhiên không biết cái tên này:

- Chỗ chúng ta co người này sao?

- Ông Chương, ông vẫn nghiên cứu đồ cổ, ít quan tâm tới chuyện bên ngoài. Không biết tên hắn cũng

bình thường.

Nhân thiếu nhẹ nhàng thở dài:

- Bề ngoài hắn chỉ là học sinh cấp 3, nhưng người này đúng là không chọc vào được. Tình huống cụ thể

thì tôi nhất thời không nói rõ được. Nhưng là, dù là tôi hay Cửu thúc cũng không dám trêu chọc hắn. Cho

nên, ông Chương, tôi thấy ông nên đi gặp hắn đi.

- Cái gì?

Chương Cổ Đổng và Chương Đức Tài đồng thời biến sắc. Bọn họ cũng chẳng biết Đường Kim, nhưng

Nhân thiếu và Cửu thúc thì họ đều biết. Đường Kim này... ngay cả hai người họ cũng không chọc nổi
sao?

- Chú Chương, Đường Kim có nói để ông Chương tới nơi nào gặp hắn không?

Nhân thiếu lại hỏi.

- Không có.

Chương Đức Tài lắc đầu.

Nhân thiếu khẽ trầm ngâm một chút rồi nói:

- Gần trường Ninh Sơn Nhị Trung, có một chỗ gọi là phòng bếp của Đường Kim. Chắc có thể tìm hắn ở

đó.

- Nếu Nhân thiếu đã nói vậy, tôi sẽ đi một chuyến.

Sắc mặt Chương Cổ Đổng khó coi.

- Ông Chương, hay là đi luôn đi. Thằng nhóc kia hỉ nộ vô thường, cũng không biết hắn tìm ngài làm gì.

Chẳng may chậm trễ, không khéo sẽ gặp phiền toái lớn.

Nhân thiếu lắc đầu:

- Chuyện của tôi cũng không vội, ông cứ xử lý bên Đường Kim trước đi, việc đó quan trọng hơn.

- Vậy... được rồi.

Chương Cổ Đổng hơi bất đắc dĩ thở ra một hơi.

----

Vừa ra khỏi Thiên Bảo Các, hai cảnh sát đã đi tới.

- Bạch Văn, Lý mập là anh đánh?
Cảnh sát này hiển nhiên cũng biết Bạch Văn.

- Tôi đánh.

Đường Kim lười biếng nói.

- Cậu... Á... Cậu... cậu...

Cảnh sát kia đang định khiển trách một chút, chỉ là vừa thấy Đường Kim, hắn đã sợ hết hồn.

- Tôi thì sao?

Hiện giờ tâm tình Đường Kim hơi bị kém.

- Không sao, không có chuyện gì, tôi đi trước!

Cảnh sát kia quay đầu bước đi.

Bạch Văn nhất thời hâm mộ, bây giờ Đường Kim đúng là hung danh vang dội a, ngay cả cảnh sát cũng sợ.

Ra khỏi phố đồ cổ, Bạch Văn không nhịn được hỏi một câu:

- Người anh em, cứ thế về hả?

- Tôi về trước, anh thích chơi tiếp thì tùy.

Đường Kim đã hết hứng thú với phố đồ cổ này.

- Vậy anh đưa chú về trước.

Bạch Văn vừa nói vừa mở cửa xe:

- Người anh em, lên xe thôi.

Đường Kim cũng không khách khí, tiến vào trong xe. Mặc dù hắn có cách trở về nhanh hơn, nhưng nếu
không phải tình huống khẩn cấp, hắn cũng lười dùng năng lực đặc biệt này.

Bạch Văn lái xe đưa Đường Kim về tới Ninh Sơn Nhị Trung. Dừng xe xong, đợi Đường Kim xuống xe, hắn

lại không nhịn được hỏi:

- Người anh em, có cần anh làm gì nữa không?

- Tạm thời không có, có việc tôi sẽ tìm anh.

Đường Kim thờ ơ nói một câu, sau đó đi vào phòng bếp. Một giây sau, một câu nói lại lọt vào tai Bạch

Văn:

- Anh có chuyện, cũng có thể tìm tôi.

Nghe được câu này, trên mặt Bạch Văn nhất thời lộ ra vẻ vui sướng. Một chuyến hôm nay, đi cũng

không uổng!

Cho đến khi thân ảnh Đường Kim biến mất, Bạch Văn mới nổ máy rời đi.

Mà lúc này, Đường Kim vừa vào phòng bếp đã nhận được điện thoại của Tần Khinh Vũ.

- Đường Kim, dì có chuyện muốn hỏi. Khối dây chuyền cháu đưa cho dì dạo này hơi kỳ quái. Buổi tối khối
ngọc bội kia đôi lúc trở nên rất lạnh, lạnh như băng vậy, nhưng không bao lâu lại bình thường. Như vậy

có vấn đề gì không?

Đầu bên kia, Tần Khinh Vũ hơi mê hoặc. Nàng biết khối ngọc bội kia không đơn giản, cho nên mới cố ý

hỏi Đường Kim.

- Chị Khinh Vũ, không sao đâu, yên tâm đi.

Đường Kim nhẹ nhàng nói.

- À, vậy thì tốt. Cháu lên lớp đi, dì không quấy rầy nữa.

Tần Khinh Vũ nhanh chóng cúp máy.

Đường Kim có chút buồn bực. Hắn không lên lớp a. Lại nói, dù hắn có lên lớp thật, điện thoại của Tần

Khinh Vũ cũng không có quấy rầy hắn.

Còn về vấn đề ngọc bội, Đường Kim cũng tự hiểu rõ. Là do Hoa Hoa mất hứng, ai bảo hắn lâu lắm không

tìm đồ ăn cho Hoa Hoa chứ?

Truyện được dịch bởi: Thiên Đế. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.