Vợ Ta Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 373: Sẽ Bồi Thường Tốt Nhất Cho Đệ

Sẽ Bồi Thường Tốt Nhất Cho Đệ

- Tiểu đệ, tiên nữ như người ta muốn đệ lấy thân trả nợ, tim đâu ra chứ? Đường Thanh Thanh cười một tiếng.

- Thanh tỷ, sao tỷ có thể đánh giá em như vậy? Đường Kim buồn bực. - Dù cô ấy là tiên nữ thì em cũng không thể làm trai bao a!

- Được rồi, vậy em muốn tỷ bồi thường thế nào nào? Đường Thanh Thanh dĩ nhiên sẽ không tin lời của Đường Kim, nhưng nàng biết nàng thiếu Đường Kim rất nhiều.

- Cái kia, Thanh tỷ, vì tỷ em phải lấy thân trả nợ thì tỷ cũng phải báo đáp tương ứng chứ? Đường Kim cười hì hì nói.

Đường Thanh Thanh mặt hơi đỏ lên, dù hắn không nói thì nàng cũng hiểu thứ mà tiểu tử này muốn nhất là gì.

- Tiểu đệ, thực sự em thiếu người ta một tỷ? Đường Thanh Thanh đột nhiên hỏi.

- Đương nhiên là thật a! Đường Kim rất nghiêm túc trả lời.

- Em vì chị mà thiếu nợ nhiều như vậy, chị đâu có đáng chứ. Đường Thanh Thanh trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác nói không nên lời, kỳ thật nàng cũng không biết thứ đó có thể bồi thường cho hắn không.

Mười năm qua, Đường Thanh Thanh có hai nguyện vọng, một cái là cha có thể đứng lên lần nữa, hai là báo thù thay cho cha, vậy mà mới quen Đường Kim có hai tháng hắn đã thay nàng giải quyết tất cả. Nàng không biết phải báo đáp hắn ra sao?

Có lẽ, nàng chỉ có thể báo đáp bằng chính mình.

- Thanh tỷ, sao tỷ biết mình không đáng giá chứ? Với ta mà nói, chị là vô giá. Đường Kim ngiêm túc nói.

Đường Thanh Thanh không nói gì, nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Đường Kim, Đường Thanh Thanh có chút cảm động, ở trong lòng hắn nàng thật là vô giá sao?

- Tiểu đệ, nếu như em thấy tỷ vô giá thật thì tỷ sẽ cho em tất cả. Đường Thanh Thanh đột nhiên có quyết định, đương nhiên lời này nàng không nói cho Đường Kim.

Sau khi có quyết định, tâm tình Đường Thanh Thanh thoải mái hơn nhiều, giọng nói với Đường Kim cũng ôn nhu hơn nhiều: - Tiểu đệ, tỷ sẽ bồi thường cho đệ tốt nhất!

- Thanh tỷ, em biết chị sẽ không để em thiệt mà. Đường Kim hì hì cười.

- Đi thôi, trước hết tỷ mời đệ ăn nhậu tưng bừng đã, tỷ đặt chỗ rồi. Đường Thanh Thanh buông cánh tay Đường Kim ra, bước đến chỗ xe điện xa xa. - Tiểu đệ, đi thôi!

Đường Kim ngẩn ngơ, đi tới, ngồi lên, sau đó rất tự nhiên ôm vòng eo mềm mại của Đường Thanh Thanh rồi nhịn không được hỏi: - Thanh tỷ, sao chị vẫn đi cái xe chạy điện này thế

- Này a, đợi lát nữa lúc ăn cơm nói cho đệ hay, một lời khó nói hết a. Đường Thanh Thanh khởi động xe chở Đường Kim rời khỏi Ninh Sơn Nhị Trung.

Nửa giờ sau, trong một gian phòng ăn nhỏ của quán Thiên Kiêu đại tửu điểm, Đường Kim cùng Đường Thanh Thanh ngồi gần sát nhau vừa đợi thức ăn vừa nói tiếp chuyện về chiếc xe điện.

- Tiểu đệ, một tuần gần đây, Ninh Sơn thị đã xảy ra rất nhiều chuyện, đồn cảnh sát chúng ta cũng có biến động khó lường. Đường Thanh Thanh nhíu mày. - Cục trưởng của chúng ta bị điều đi rồi, cục trưởng mới tên là Lâm Phát Minh, sau khi đến đã làm rất nhiều chuyện, quan trọng nhất chính là xe công chỉ có thể dùng làm việc công.

- Không phải chị vẫn còn chiếc xe em đưa đó sao? Đường Kim cảm thấy rất kỳ quái.

- Xe kia của em chị không dám đi a, Lâm cục trương kia nói cái gì mà phải phản hủ, nếu ai có gì khả nghi sẽ bị Ban kỷ luật thanh tra. Đệ nói xem chị là một nữ cảnh sát, lương tháng không đến ba nghìn đồng mà đi một chiếc xe giá mấy chục vạn đồng thì quá khả nghi còn gì? Đường Thanh Thanh có chút bất đắc dĩ. - Cho nên a, tỷ phải cưỡi xe điện đi làm thôi.
- Thanh tỷ, chị cứ lái xe đi, ai dám ý kiến bảo hắn tới tìm em? Đường Kim có chút bất mãn.

- Thôi bỏ qua đi, lúc trước đi xe em là vì chị thấy có xe phá án tiện hơn, bây giờ có xe công rồi cũng không cần thiết lắm. Đường Thanh Thanh lắc đầu. - Hơn nữa, chị thấy nên khiêm tốn một chút, không nên quá mức khoe khoang.

- Thanh tỷ, có người dìm chị sao? Đường Kim có chút mê hoặc mà hỏi.

- Không rõ lắm, bất quá không phải chị được điều lên làm đội phó đội chống khủng bố sao? Nhưng bây giờ, chị lại bị điều từ đó về đội trọng án, hơn nữa lại chỉ là đội viên thông thường. Đường Thanh Thanh có chút khó hiểu. - Còn có a, lúc trước nói có thể cho chị trình báo chiến công nhất đẳng, hiện tại cũng bị mất.

- Thanh tỷ, cục trưởng mới kia không phải chơi tỷ chứ? Đường Kim nhất thời mất hứng.
- Không biết, thoạt nhìn tựa hồ cũng không đặc biệt nhằm vào chị, không ít người đều bị điều chỉnh chức vụ. Đường Thanh Thanh tựa hồ biết Đường Kim muốn làm gì, lập tức nói thêm: - Tiểu đệ, việc này em đừng để ý, kỳ thật chị cũng chỉ muốn làm một cảnh sát bình thường, chống khủng bố gì đó chị không hiểu, hơn nữa công lao gì đó cũng không phải của tỷ.

Thấy Đường Kim tựa hồ còn có chút không vui, Đường Thanh Thanh còn nói thêm: - Em yên tâm đi, nếu có ai khi dễ chị, chị sẽ tìm em.

- Thanh tỷ, nếu có người khi dễ chị, dù chị không tìm em em cũng sẽ giết chết.. Đường Kim nói rất chân thành.

- Biết rồi, tỷ biết đệ quan tâm tỷ. Đường Thanh Thanh không muốn tiếp tục nói chuyện này, nàng có chút lo lắng tiểu đệ này nóng giận lên quậy cục cảnh sát tưng bừng nên liền chuyển đề tài. - Tiểu đệ, mấy hôm đệ đi vắng, Ninh Sơn thị đã xảy ra không ít chuyện, đến Hạ thị trưởng cũng có chuyện.
- Hạ Ngọc Thư đã xảy ra chuyện? Đường Kim đúng là có chút kinh ngạc.

Truyện được dịch bởi: Thiên Đế. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.