Vợ Ta Là Hoa Hậu Giảng Đường

Chương 393: Núi Nào Khó Leo Nhất?

Núi Nào Khó Leo Nhất?

Thiên kiêu đại tửu điếm phòng 17 tầng 13.

Dưới ánh đèn, gương mặt Kiều An An được phủ thêm một lớp ánh sáng huyền ảo càng thêm xinh đẹp muôn phần. Bố trí trong phòng tuần trăng mật làm cho Kiều An An khẩn trương, kiều nhan ửng đỏ, thực ra nàng hiểu Đường Kim mang nàng tới đây làm gì nhưng nàng vẫn tới.

- Em nói đại tiệc ở đâu? Mặc dù biết rõ không có đại tiệc nhưng Kiều An An vẫn hỏi.

Chính là sau khi hỏi xong, thấy ánh mắt nóng bỏng của Đường Kim, kiều nhan của nàng càng thêm đỏ ưng.

- Thất tiên nữ, chị chính là đại tiệc của em. Đường Kim ôm chặt hông Kiều An An, nhắm thẳng môi nàng hôn tới. Kiều An An cũng không né mà ôm chặt hắn, vụng về đáp lại

Vừa tham lam nhấm nháp đôi môi thơm ngọt, Đường Kim vừa hóa thân thành người leo núi dũng cảm, không nề hiểm nguy leo lên núi cao.

Núi nào khó trèo nhất thế gian, không phải là Everest mà là song phong của tiên nữ, giờ đây song phong của tiên nữ mà phàm nhân chỉ có thể nhìn mà thèm thuồng đã bị Đường Kim chinh phục, cảm giác mỹ diệu khiến hắn lưu luyến không rời.

- Ưm... Thân thể Kiều An An bất tri bất giác nóng dần lên, hơi thở dần dồn dập, khi môi Đường Kim chuyển sang cổ thiên nga trắng trẻo thì nàng không nhịn được khẽ rên rỉ.

- Đừng, đừng... Ngượng ngùng khiến Kiều An An nhỏ giọng nói đừng nhưng cơ thể không tự chủ được ôm chặt Đường Kim hơn. Dưới bàn tay của người leo núi, hình dạng ngọn núi không ngừng biến đổi làm cho tiên nữ lưu luyến trần tục không thôi.

Đúng lúc này chiếc điện thoại chết tiệt lại vui sướng vang lên để tham gia náo nhiệt, tiên nữ mê loạn cũng thanh tỉnh lại.

- Điện thoại... Để chị nghe điện thoại... Kiều An An nỗ lực đẩy Đường Kim ra, đây là chuông điện thoại của nàng.

- Honey, trời đánh tránh miếng ăn mà. Đường Kim cuối cùng cũng rời môi Kiều An An, nhưng hai tay của hắn vẫn dừng lại ở đỉnh núi.

- Là Dương Mính... Kiều An An cầm qua di động nhìn một chút, sau đó cảm giác một cỗ tê dại truyền đến, liền trừng mắt hỡn dỗi nói: - Tay chớ lộn xộn.

- Thất tiên nữ, tay em không lộn xộn a. Đường Kim hì hì cười: - Tay em rất có quy luật.

- Này, Dương Mính à? Có chuyện gì sao? Kiều An An nhận điện thoại, nàng cố gắng để cho giọng nói mình bình thường nhưng mà càng cố càng không được a.

Bất quá, Dương Mính đang có vẻ có chút lo lắng nên không để ý được, nàng vội vàng hỏi: - Kiều An An, Đường Kim có ở đó không? Tớ có chuyện rất vội tìm hắn!

- Cậu tìm Đường Kim? Kiều An An hơi chột dạ, không phải cô ấy biết gì chứ?

- Kiều An An, cậu có thể đọc số Đường Kim cho tớ không? Dương Mính vội vàng hỏi.

- Dương Mính, tới cùng làm sao vậy? Chị cậu lại đã xảy ra chuyện sao? Kiều An An hỏi lại.

- Không phải, là chuyện của Đường Kim Dương Mính nói nhanh: - Kiều An An, cậu nhanh đọc số Đường Kim không thì không kịp mất.

- A, để tớ bảo hắn nghe điện. Kiều An An tuy rằng mơ hồ, nhưng vẫn là lấy điện thoại đưa cho Đường Kim: - Dương Mính tìm cậu, giống như có việc gấp.

Đường Kim một tay cầm điện thoại, một tay vẫn giữ nguyên địa bàn mới đánh chiếm được. - Tôi là Đường Kim, chuyện gì à?

- Đường Kim, ta là Dương Mính, ngươi hôn thê có phải tên là Tần Thủy Dao? Dương Mính hỏi nhanh.

- Đúng rồi, làm sao vậy? Đường Kim cũng rất mê hoặc.
- Mẹ Tần Thủy Dao, tên là Tần Khinh Vũ đúng không? Dương Mính lại hỏi.

- Đúng. Đường Kim trả lời rất dứt khoát.

- Tôi vừa nhận được tin qua ngày mai một số báo đài, tạp chí, website sẽ đăng bài nói xấu Tần Khinh Vũ. Dương Mính nói vội.

- Được rồi, cô nói rõ xem nào. Đường Kim bất giác rời tay khỏi người Kiều An An, chuyện liên quan đến Tần Khinh Vũ , hắn không thể coi thường.

Mười phút sau. Sau khi hiểu rõ chuyện, đang tức giận Dương Mính phá hỏng chuyện tốt, sắc mặt Đường Kim trở nên nghiêm trọng, chuyện liên quan đến thanh danh Tần Khinh Vũ, hắn không thể coi thường.

- Thất tiên nữ, em phải đi rồi, giữ đại tiệc lại chờ em thưởng thức nha. Đường Kim tiếc nuối nói.

- Ừm. Kiều An An nhẹ nhàng lên tiếng, nàng đã hoàn toàn thanh tỉnh, chỉ là mặt vẫn đỏ ửng.

Đường Kim không nói gì thêm, nhanh chóng đến biệt thự Tần gia.
- Này, Đường Kim chết tiệt, sao cậu lại tới đây? Mới đi vào phòng khách, giọng nói Tần Thủy Dao đã vang lên.

Đường Kim không để ý Tần Thủy Dao hỏi, chỉ là ngẩng đầu nhìn Tần Khinh Vũ ở trên cầu thang đang bước xuống, ai ngờ được rằng sóng gió sắp sấp tới.

- Đường Kim, cậu đến rồi. Tần Khinh Vũ nhanh chóng bước xuống.

- Đường Kim, hôm nay cám ơn cậu nha! Cùng đi xuống là Liễu Nguyệt.

- Khinh Vũ tỷ tỷ, em cho chị xem thứ này. Đường Kim trịnh trọng nói.

Truyện được dịch bởi: Thiên Đế. Nếu bạn yêu thích truyện này có thểủng hộ dịch giả thay lời cảm ơn.